Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 128
Phần 128

Nhạc Bất Quần lần này không có bắt được hồ ly ngược lại chọc vào một thân tao, phải biết rằng trong giang hồ có bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tịch Tà Kiếm Phổ, cho dù phái Hoa Sơn không giống như Phúc Uy tiêu cục dễ dàng khi dễ như vậy, nhưng vẫn không thể chịu nổi nếu đối phương có quá nhiều người tung ra đến kiếm chuyện a.

Những năm qua phái Hoa Sơn lâm vào tình cảnh khó khăn, khiến cho Nhạc Bất Quần dưỡng thành tính cách cẩn trọng chặt chẽ, lão nhạy bén ý thức được có một mạch nước ngầm thế lực đang nhằm vào phái Hoa Sơn gây bất lợi, liền lập tức quyết định thật nhanh, thiết lập kế sách mấy đường nghi binh, phái Hoa Sơn từ trên xuống dưới xé ra mấy hướng, chia ra thành từng tốp nhỏ, theo những đường khác nhau quay về Hoa Sơn.

Hoa Sơn tính từ Phúc Châu thì nằm hướng tây bắc, lão đi hướng ngược lại, mang theo thê tử, nữ nhi cùng với Lâm Bình Chi một đường đi về phía đông, cuối cùng đã đến khu vực Dương Châu.

Nghĩ đến bỗng dung lại đi lượn lớn một vòng như vậy, Nhạc Bất Quần trong lòng tức giận mắng tới mười tám đời tổ tông của kẻ nhanh chân đến trước đánh cắp Tịch Tà Kiếm Phổ gây nên, thậm chí ngay cả cái gì đoạn tử tuyệt tôn, cái gì lời khó nghe hắn đều âm thầm mắng qua.

Nếu người trong giang hồ biết rõ trong lòng của hắn mắng những lời này, thì cái danh xưng nhiều năm “Quân Tử Kiếm” chỉ sợ liền bị hủy hoại chỉ trong chốc lát rồi. Thế nhưng nếu không mắng như vậy, lão khó có thể nuốt trôi mối hận trong lòng.

Năm xưa hai tông khí, kiếm tranh đấu, dẫn đến thực lực phái Hoa Sơn đại tổn, về sau phái Tung Sơn cường thế quật khởi, phái Hoa Sơn càng là gió dao mưa động, Nhạc Bất Quần cả ngày lẫn đêm tính toán, mới miễn cưỡng duy trì được phái Hoa Sơn, nhưng nếu muốn trở mình hùng mạnh như ngày trước thì xa xa không hẹn, nghĩ tới nghĩ lui, Nhạc Bất Quần chỉ có thể đem chủ ý đánh tới phía trên Tịch Tà Kiếm Phổ.

So sánh với Dư Thương Hải thì Nhạc Bất Quần cao minh hơn nhiều lắm, từng bước một mưu đồ, Lâm Bình Chi cũng ném ra với nhi nữ của vì lợi ích sâu, lần này đến Phúc Châu mắt thấy Tịch Tà Kiếm Phổ đã là vật trong bàn tay, nào ngờ lại bị người khác nhanh chân đến trước rồi, mấy chục năm tâm huyết bị hủy hoại, Nhạc Bất Quần làm sao có thể không phẫn nộ?

Lúc đi vào Dương Châu, mấy người bọn họ đang muốn tìm cái một tử điếm nghỉ ngơi hồi phục, ai biết vừa lên lầu liền phát hiện bên trong đang giương cung bạt kiếm với bầu không khí quỷ dị, trong khoảng thời gian này Nhạc Bất Quần trong đầu như dây cung kéo căng, chứng kiến tình huống bên trong thì làm sao mà không chần chờ?

– Phụ thân, như thế nào lại dừng lại?

Nhạc Linh San không chút tâm cơ nào, đương nhiên không biết phụ thân đang lo lắng cái gì.

– Không có gì, chúng ta kiếm bàn ngồi đi.

Một chốc lát này Nhạc Bất Quần đã nhìn thấy rõ thế cục, cũng đoán được đối phương không phải là hướng mình mà đến đấy, lập tức yên lòng.

Nhạc Linh San vui vẻ mà tìm được một bàn trống, đối với Lâm Bình Chi vẫy vẫy tay…

– Tiểu Lâm tử, nhanh tới nơi này ngồi.

Ninh Trung Tắc thấy thế lặng lẽ đối với trượng phu cười nói:

– San nhi hài tử này, toàn bộ tâm tư đều phóng tới trên người Bình Chi, muội thấy không bằng sớm chút định ra hôn sự cho bọn chúng, bằng không thì dù sao San nhi cũng là một nữ tử, suốt ngày cùng Lâm Bình Chi nghiêng ngã, ảnh hưởng không tốt.
– Chuyện này về sau hãy nói đi.

Nhạc Bất Quần lạnh lùng nói, rồi thẳng đi qua ngồi xuống.

Ninh Trung Tắc giật mình, không rõ thái độ trượng phu vì sao chuyển biến, phải biết rằng lúc trước cùng lão nhắc đến lên chuyện hôn sự của San nhi, lão liền tán thành a.

Đáng tiếc nàng nào biết đâu, lần này Tịch Tà Kiếm Phổ bị người nhanh chân đến trước chiếm lấy, giá trị lợi dụng của Lâm Bình Chi có thể nói là hầu như đã không còn, thái độ Nhạc Bất Quần đương nhiên là lãnh đạm xuống.

Tống Thanh Thư nhìn phản ứng của bọn họ thu hết vào mắt, trong lòng thấy kỳ quái, người của phái Hoa Sơn tại sao lại xuất hiện ở Dương Châu, rồi lại chợt nghe Lâm Bình Chi vỗ bàn:

– Mộc Cao Phong lão cẩu tặc kia, ngươi vì muốn chiếm lấy Tịch Tà Kiếm Pháp, mà hại chết phụ mẫu của ta, huyết hải thâm cừu này, Lâm Bình Chi hôm nay đến đòi lại đây…

Nhạc Bất Quần nhướng mày, nghĩ thầm chuyến này lão một mực tận lực che giấu, lại bị tiểu tử này hô phá rồi, chỉ sợ không cần trôi qua mấy ngày, trong giang hồ tất cả mọi người đều biết rõ hướng đi của mình.

Mộc Cao Phong giật mình, năm đó hắn bức bách Lâm Bình Chi lúc, đối phương đã ngụy trang thành một thiếu niên lưng còng, dáng vẻ này hôm nay lại tuấn tú phong lưu như vậy, đúng là mới liếc qua thì không nhận ra.

– Phụ mẫu của ngươi bị chết thì cùng ta có quan hệ gì?

Mộc Cao Phong hừ lạnh, lão lại bị đối phương khơi dậy trong lòng cuồng ngạo chi khí, cũng không có nhiều lời giải thích, hặc hặc cười nói…

– Tiểu tử này, ngày ấy tại trong nhà Lưu Chính Phong, giả trang thành tên gù, hướng ta dập đầu, kêu to gia gia, liều mình muốn gia gia thu ngươi làm đồ đệ, gia gia không chịu, ngươi mới đầu nhập vào Nhạc Bất Quần làm môn hạ, có đúng không đây?

Nhạc Linh San nghe được những lời này khiến cho đỏ bừng cả khuôn mặt, một nửa là tức giận, một nửa là xấu hổ, bất quá nàng lại lo lắng nhìn Lâm Bình Chi:

– Tiểu Lâm tử, ngươi bây giờ không phải đối thủ của lão, quân tử báo thù, mười năm không muộn.

Nàng nói được như thế này là đã khách sáo, thường ngày hai người luyện kiếm, Lâm Bình Chi thậm chí ngay cả nàng cũng đánh không lại.

Lâm Bình Chi cũng không để ý đến nàng, ánh mắt nhìn chằm chằm chằm vào Mộc Cao Phong:

– Ta hôm nay sẽ giết ngươi để trả thù cho phụ mẫu, an ủi song thân trên trời cao…
– Con cóc ngồi đáy giếng, khẩu khí thật lớn.

Mộc Cao Phong khinh thường cười cười, lão tuy rằng bị Mộ Dung Phục đuổi chạy chật vật không chịu nổi, bất quá dù sao thì Nam Mộ Dung trong chốn võ lâm đã là đại danh đỉnh đỉnh, còn Lâm Bình Chi so với lão thì tính cái gì?

Nào ngờ tiếng cười vừa dứt, liền cảm thấy thấy hoa mắt, may mắn là có hơn mấy chục năm chém giết trong hắc đạo làm cho lão phản ứng cực nhanh, bên hông Đà Kiếm liền ra tay, khó khăn lắm mới chống chọi được một kiếm sát khí nồng đậm của Lâm Bình Chi.

– Khá lắm, phái Hoa Sơn như thế nào lợi hại như vậy, tiểu tử thúi này mới đến Hoa Sơn vài năm, rõ ràng là đã tư luyện được một thân kiếm thuật lợi hại như vậy!

Mộc Cao Phong một thân mồ hôi lạnh, âm thầm nghĩ mà sợ hãi…

Lâm Bình Chi hừ, kiếm thuật đột nhiên biến đổi, Mộc Cao Phong lập tức bị chiêu thức của hắn làm luống cuống tay chân.

– Bình Chi võ công như thế nào đột nhiên lại trở nên lợi hại như vậy chứ?

Ninh Trung Tắc vẻ mặt nghi ngờ nhìn qua trượng phu.

Nhạc Bất Quần cũng không đáp lời nói, mà là chăm chú nhìn kiếm pháp Lâm Bình Chi, liền hai mắt không nháy một cái.

Nhạc Bất Quần trong khoảng thời gian này trong đầu vẫn muốn Tịch Tà Kiếm Pháp, đột nhiên chứng kiến kiếm pháp tinh diệu như vậy, lại là do Lâm Bình Chi đánh tới, thì liền cho rằng đây là Tịch Tà Kiếm Phổ, trong lòng vừa mừng vừa sợ: “Nguyên lai tiểu tử này sớm đã đã lấy được Tịch Tà Kiếm Phổ, thật sự là giấu giếm qua mặt, làm ta thật khổ công!”

Đừng nói là lão, ngay cả Mộ Dung Phục có kiến thức rộng rãi cũng đặt chén rượu xuống, chăm chú nhìn hai người trong chiến cuộc, cảm thán:

– Thật sự là hảo kiếm pháp!

Trong tràng chỉ có Tống Thanh Thư một người thấy rõ, trong lòng thầm than, xem ra Lâm Bình Chi tiểu tử này từ bộ kiếm pháp kia thật đúng là rơi xuống khổ công tu luyện.

Nguyên lai đây nào phải là Tịch Tà Kiếm Pháp, mà là lúc trước Tống Thanh Thư trên Hoa Sơn, xuất phát từ đồng bệnh tương liên, đã đem Ngũ Nhạc Kiếm Pháp truyền thụ cho Lâm Bình Chi.

Lâm Bình Chi bề ngoài nhu nhược, nhưng trong lòng thâm sâu, bởi vì thảm kịch của song thân, hắn về sau không tin đến bất luận kẻ nào, bởi vậy chuyện này không có nói với phu phụ Nhạc Bất Quần, một mình lặng lẽ âm thầm khổ luyện, thường ngày cho dù là trong lúc nguy cấp cũng không ra tay, thẳng cho tới hôm nay đụng phải cừu nhân Mộc Cao Phong, nên mới toàn lực đánh ra.

Cũng không lâu lắm, chỉ nghe Mộc Cao Phong gào thét liên tục, trên thân lão đã vài chỗ bị thương, hiển nhiên đã đã rơi vào thế hạ phong.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219