Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 135
Phần 135

– Mộc gia Tây Hạ?

Tống Thanh Thư vẻ mặt cổ quái…

– Mộc gia, có phải là Tây Hạ huynh đệ Mộc Ngộ Khất, Mộc Vượng Vinh?

Mộc Ngộ Khất, Mộc Vượng Vinh nguyên danh Dã Lợi Ngộ Khất, Dã Lợi Vượng Vinh, chỉ bất quá dân tộc du mục ảnh hưởng văn hóa người Hán rất sâu, giới quý tộc thường lấy cho mình Hán danh, Dã Lợi gia tộc chính là Mộc gia…

Tống Thanh Thư sở dĩ biết rõ hai huynh đệ này, bởi vì quyền lực tại Tây Hạ, huynh đệ bọn họ nắm giữ một nửa ở trong tay hoàng đế, mặt khác thì nắm giữ các thủ lĩnh ở các bộ tộc, huynh đệ Dã Lợi chính là thủ lĩnh bộ tộc cường đại nhất, trực tiếp khống chế gần như nửa số quân đội Tây Hạ, hơn nữa đương kim hoàng hậu Tây Hạ cũng là xuất từ Dã Lợi gia tộc, Tống Thanh Thư nghiên cứu các cấp đứng đầu quốc gia, đương nhiên đối với bọn họ rất là lưu tâm.

– Tống đại ca cũng biết bọn họ?

Mộc Uyển Thanh cũng cả kinh, sau đó vẻ mặt khó chịu nói…

– Mộc Ngộ Khất chính là… chính là phụ thân của muội…
– Lúc này đến phiên Tống Thanh Thư giật mình:
– Mộc Ngộ Khất là phụ thân?

Dường như biết rõ hắn đang suy nghĩ gì, Mộc Uyển Thanh đành phải giải thích nói:

– Năm đó Đoàn Chính Thuần bội tình bạc nghĩa, mẫu thân muội mang thai, hơn nữa lại bị huynh trưởng trong gia tộc bức bách, nên phải gả cho Mộc Ngộ Khất, bất quá bởi vì khi đó mẫu thân vừa mang thai không lâu, nên Mộc Ngộ Khất cũng không có sinh nghi, ngược lại còn đối với mẫu tử chúng ta quan tâm đầy đủ. Chỉ bất quá mẫu thân muội vẫn là không bỏ xuống được người kia, cách một đoạn thời gian liền lấy lý do ra ngoài giải sầu dẫn theo muội đến phụ cận Đại Lý ẩn cư, về sau chuyện đã xảy ra thì Tống lang cũng đã biết.

Những thứ bí mật này thật sự là khó chịu nổi, lại dính dáng đến mẫu mình, nếu không phải Tống Thanh Thư cực kỳ thân thiết, thì nàng cũng sẽ không lộ ra nửa phần đấy.

Tống Thanh Thư nghĩ thầm ngươi thân phận quá đủ phức tạp, vừa là nhi nữ của Trấn Nam Vương Đại Lý, vừa lại là nhi nữ Đại Tướng Quân Tây Hạ…

– Vậy còn Mộc Cao Phong lại là chuyện gì xảy ra?

Tống Thanh Thư tiếp tục hỏi.

– Gần đây bên trong Tây Hạ xảy ra một số việc, phụ thân… Mộc Ngộ Khất vội vã tìm muội cùng mẫu thân gọi trở về, liền phái tộc huynh Mộc Cao Phong đi đón chúng ta, theo từ chỗ mẫu thân thì Mộc Cao Phong biết được muội đến Cô Tô hành thích, nên liền đi đến tìm muội, lúc này mới cứu được muội theo từ Mạn Đà sơn trang thoát ra.

Mộc Uyển Thanh đáp.

– Thì ra là như vậy.

Tống Thanh Thư gật đầu, khó trách Mộc Cao Phong thay đổi thái độ che chở cho nàng, nguyên lai là chất nữ của mình.

– Tống đại ca, xuất thân của muội như vậy, Tống đại ca có vì vậy mà chịu không nổi muội?

Phải biết rằng nếu chưa kết hôn mà có con là chuyện rất nghiêm trọng, bị thế tục xem thường, huống chi mẫu thân nàng đúng là không có phúc hậu, để cho Mộc Ngộ Khất nuôi con người khác thì không nói, đã vậy còn nhớ mãi không quên tình lang cũ.

– Vừa là tiểu thư nghìn vàng của Đại Tướng Quân, lại vừa là quận chúa Vương Phủ, có thân phận như vậy, tùy tiện cũng không biết bao nhiêu nam nhân muốn trèo cao còn không được, ta có muội chẳng khác gì với một mũi tên bắn trúng hai con nhạn, cao hứng còn không kịp đâu rồi, như thế nào lại chịu không nổi đây.

Tống Thanh Thư an ủi nói.

Mộc Uyển Thanh bị hắn nói chọc cho buồn cười, nhịn không được dùng đôi bàn tay trắng như phấn nện trên ngực hắn:

– Tông đại ca làm gì cũng vẫn là như vậy, không đứng đắn.

Hai người đùa giỡn trong chốc lát, Mộc Uyển Thanh bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì, không khỏi biến sắc, kiều hừ một tiếng:

– Tốt cho một mũi tên trúng hai con nhạn, trong khoảng thời gian này muội… muội không có mặt… kết quả đại ca lại ở chỗ này cùng những nữ nhân khác pha trộn vào, làm gì mà còn nhớ đến muội chứ?

Tống Thanh Thư biết rõ nàng nhắc đến Trình Dao Già, liền giải thích nói:

– Muội đã hiểu lầm, nàng đã thành gia lập thất rồi, đó là phu nhân Quy Vân Trang, muội hiểu lầm ta thì không sao, nếu truyền đi ra ngoài thì hỏng mất thanh danh của nàng, sẽ làm cho nàng như thế nào đối mặt ánh mắt thế nhân chứ?

Bởi vì là nguyên nhân mẫu thân, Mộc Uyển Thanh đối với sự tình phương diện này cũng là mẫn cảm, nghe hắn nói như vậy, trong lòng có thể nói là cực kỳ áy náy, bất quá nàng dù sao cũng không ngốc, rất nhanh nghĩ đến hai người tại trong tửu điếm biểu hiện ra ngoài thân mật, bán tín bán nghi mà hỏi:

– Thực là như vậy sao? Nàng kia vì sao một mực lại đi theo bên cạnh đại ca?
– Đó là bởi vì trượng phu của nàng bị người Mông Cổ cầm giữ, nên cầu ta ra tay giúp đỡ cứu hắn…

Tống Thanh Thư lúc này mới đem ]sự kiện chân tướng kể qua cùng nàng.

– Thì ra là như vậy, nàng thật là quá đáng thương.

Mộc Uyển Thanh bên ngoài lạnh bên trong nóng, lại thay Trình Dao Già lo lắng.

Tống Thanh Thư buông lỏng một hơi, không khỏi có chút bội phục mình, vừa rồi những lời này thật ra thì cũng không có nói dối, lại đem nàng ghen tuông hóa giải thành vô hình, quả nhiên là hắn biết rõ tránh nặng tìm nhẹ bốn chữ này thần tủy.

– Uyển Thanh muội, ta cảm thấy mạch muội hỗn loạn suy yếu, chỉ sợ là vừa rồi quá mức mệt nhọc, nếu không trước nghỉ ngơi thật tốt trong chốc lát đi.

Tống Thanh Thư vuốt cổ tay của nàng, vẻ mặt thương yêu nói.

Mộc Uyển Thanh nghe hắn nhắc nhở như vậy thì mới chợt cảm thấy buồn ngủ dâng lên, nhịn không được ngáp một cái:

– Đúng là mệt nhọc, mấy ngày này Mộ Dung Phục giống như quỷ đói đòi mạng một mực ở đằng sau đuổi theo, làm hại muội không ngủ qua được giấc nào.

Tống Thanh Thư nhíu mày nói ra:

– Rõ ràng dám khi dễ muội như vậy, sớm biết như vậy vừa rồi ta sẽ không thả hắn đi rồi.

Mộc Uyển Thanh ngòn ngọt cười:

– Được tôi… hắn không biết quan hệ giữa muội và đại ca trong đó, cũng trách không được hắn.
– Lúc trước không phải là ta đã dặn muội lúc nguy hiểm thì cứ nói danh xưng của ta ra, Mộ Dung Phục cùng ta cũng coi như có chút giao tình, nếu nói ra, chắc có lẽ hắn sẽ không làm khó dễ muội đấy.

Tống Thanh Thư nhịn không được sờ sờ cái mũi của nàng.

Mộc Uyển Thanh vẻ mặt ngượng ngùng:

– Người ta là nữ nhi gia, đâu phải động một chút lại đem tên nam nhân của mình treo ở bên miệng chứ…

Thấy nàng thẹn thùng vô hạn, Tống Thanh Thư mừng rỡ.

– Nhưng hôm nay muội vẫn là đem tên ta nói ra a.

Nhắc đến chuyện này Mộc Uyển Thanh chính là tức giận đến, nhịn không được bấm véo bên hông hắn một cái:

– Còn không phải là đại ca không có lương tâm, cố ý khi dễ muội, khiến cho muội không có biện pháp…

Tống Thanh Thư cười ha ha, một hồi mới dỗ dành tốt được, có lẽ là ở bên cạnh tình lang thì đã quá yên tâm, cũng không lâu lắm Mộc Uyển Thanh liền tại trong ngực hắn ngủ thiếp đi.

Biết rõ nàng trong khoảng thời gian này tâm trí tiêu hao quá lợi hại, bây giờ một giấc không ngủ không trên mấy canh giờ, chỉ sợ nàng cũng không có tỉnh lại, hắn liền đem nàng ôm lấy đến đặt lên giường.

Thay nàng đắp kín chăn màn, hôn nàng một cái, sau đó Tống Thanh Thư rón rén bước ra ngoài cửa.

Đóng cửa lại, Tống Thanh Thư sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng, liền đi qua đến gian phòng sát vách, cũng không gõ cửa, mà là đẩy cửa xông vào.

– A…

Trình Dao Già một tiếng thét kinh hãi, hoảng sợ lui về phía sau vài bước…

– Ngươi… ngươi…

Không biết là sợ hãi hay là duyên cớ gì, nàng câu nói kế tiếp như thế nào cũng nói không nên lời.

Tống Thanh Thư thuận tay đóng kỹ cửa phòng lại, sau đó trầm mặc đi đến bên cạnh cái bàn ngồi xuống, cũng không quản tới nàng nữa, chậm rãi rót một chén trà thưởng thức, thẳng đến an thời điểm Trình Dao Già trong lòng bất định, thì hắn mới mở miệng nói ra:

– Lục phu nhân là người trong giang hồ, chẳng lẽ không biết đạo lý cái gì không nên nghe thấy thì đừng có nên nghe thấy sao?
– Ta… ta cái gì cũng không nghe thấy…

Trình Dao Già nhìn thấy trước mắt mình hình dáng nam nhân tuấn lãng này, bất chợt lại hoài niệm nhớ đến lúc trước khuôn mặt thô lỗ hung dữ với chòm râu quai nón kia…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219