Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 64
Phần 64

Lại nói Dương Quá chạy ra khỏi cổ mộ, một đường tại Chung Nam sơn chạy như điên, cuối cùng đầu đập lấy trúng vào một nhánh lớn cây tùng, “ầm…” một tiếng, nhánh tùng rõ ràng bị hắn đụng gãy.

Dương Quá cũng theo đó ngừng lại, ngửa mặt lên trời giận dữ hét lên:

– Vì cái gì? Vì cái gì?

Vừa lúc đó, cách không xa đột nhiên truyền tới tiếng la hoảng của một nữ nhân:

– Dương Quá?

Dương Quá mắt đỏ hồng quay đầu lại nhìn, thì thấy cách đó không xa vây quanh một đội quân binh Kim quốc, người cầm đầu đó là một nữ nhân thanh tú động lòng người, nhìn kỹ đúng là Bồ Sát Thu Thảo ngày trước tại Đại Hưng phủ…

Nguyên lai Bồ Sát Thu Thảo tiếp lấy mệnh lệnh của Tống Thanh Thư, xuống núi ngăn cản quân Kim tấn công lên núi, dàn xếp xong ba nghìn tinh binh sau đó, nàng lo lắng trên Trùng Dương cung lực lượng chưa đủ, liền dẫn một đội võ sĩ thân thủ cao cường lên núi áp trận, vừa vặn đụng phải Dương Quá.

Lúc trước Dương Quá tại trong hoàng cung công nhiên đào hôn, khiến cho Bồ Sát Thu Thảo vừa thẹn vừa giận, lúc ấy quả thực hận không thể giết hắn, chỉ tiếc là thiên hạ to lớn, cũng không biết tìm Dương Quá đi đến nơi nào.

Thế nhưng hôm nay gặp được đúng người, Bồ Sát Thu Thảo lại ngạc nhiên phát hiện mình như thế nào cũng không tức giận hắn được, trong lòng kinh hỉ so với phẫn nộ lại càng nhiều hơn…

Bồ Sát Thu Thảo trong lúc nhất thời có chút lúng túng, không biết như thế nào mở miệng, nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng hỏi:

– Trong khoảng thời gian này Dương đại ca đã đi đâu, rất nhiều người đi tìm đại ca…

Nhìn xem vị cô nương chỉ phúc vi hôn trên danh nghĩa là hôn thê hắn, Dương Quá có chút thất thần, hỏi ngược lại:

– Trong này bao gồm có tiểu thư?

Bồ Sát Thu Thảo mặt đỏ, nhưng nàng là nữ tử trên thảo nguyên, không giống nữ tử Giang Nam xấu hổ, nghe vậy hào phóng đáp nói:

– Ừ… ta tới đây là để tìm Dương dại ca…

Thấy nàng vẻ mặt có chút ngượng ngùng, trong đầu Dương Quá lại hiện ra hình ảnh Tiểu Long Nữ tại bên dưới nam nhân khác uyển chuyển hầu hạ, thống khổ nhắm mắt lại, thân người cứ như vậy ngồi trên mặt đất, thương tâm cho mình mà chảy nước mắt…

Dương Quá tính tình xưa nay quật cường, năm xưa bị Đại Tiểu Vũ cùng đệ tử Toàn Chân giáo khi nhục, hắn cũng không có nhíu lại lông mày, vậy mà lần này lại nhịn không được phải khóc lên, có thể nghĩ trong lòng có cỡ nào đau thương tuyệt vọng.

Bồ Sát Thu Thảo thấy phản ứng của hắn giật mình hoảng sợ, vội vàng tiến đến an ủi hắn, vừa đi hai bước lại đột nhiên ngừng lại, đối với đám thủ hạ võ sĩ phất tay, phân phó nói:

– Các ngươi tự hành lên núi, đến nơi thì hãy nghe theo lời Âu Dương tiên sinh phân phó.
– Thế nhưng còn sự an toàn của tiểu thư…

Đám kia võ sĩ nhìn nhau, phải biết rằng Bồ Sát Thu Thảo là đại tiểu thư của Bồ Sát gia, hôm nay trong lúc rối loạn, vạn nhất nàng xảy ra chuyện gì, thì bọn chúng gánh vác chịu không nổi.

– Không cần các ngươi lo lắng, lúc này Toàn Chân giáo đã hàng phục, dưới núi lại có đại quân đang chờ, thì làm gì mà sợ địch nhân?

Bồ Sát Thu Thảo nhìn sang Dương Quá, mặt lộ đỏ ửng…

– Hơn nữa, ta còn có Dương đại ca bảo hộ đây.

Nữ nhân thiên tính là mẫn cảm đấy, lúc tại phủ Đại Hưng nàng đã phát giác được đối phương không thích gọi bằng cái tên thật là Bỉnh Đức, bởi vậy nàng rất nhanh liền sửa lại gọi là Dương đại ca…

Đám võ sĩ âm thầm bĩu môi, nghĩ thầm Dương Quá hôm nay đang là cái dạng này, người nào bảo vệ người nào còn chưa biết chừng, mặc dù là vậy, thế nhưng cũng không dám vi phạm mệnh lệnh của nàng, đành phải phụng mệnh lên núi.

Thấy bọn họ đi xa, Bồ Sát Thu Thảo mới đi tới trước mặt Dương Quá, ôn nhu hỏi:

– Dương đại ca, xảy ra chuyện gì?

Dương Quá bỗng nhiên ngẩng đầu, chăm chú nhìn nàng:

– Giữa chúng ta hôn ước còn giữ nguyên không vậy?

Bồ Sát Thu Thảo trong lòng nhảy dựng, ấp a ấp úng nói:

– Chính Dương đại ca lần trước tại trong hoàng cung cự tuyệt…

Gặp Dương Quá sắc mặt biến hóa, nàng vội vàng nói tiếp…

– Bất quá đây là chỉ hơn vi phúc của đời trước lập thành hôn ước, nếu như không có chính thức giải trừ, như vậy có lẽ… có lẽ vẫn còn giữ lời a.

Vừa nói xong nàng khuôn mặt đỏ đến giống như quả táo chin, thân là nữ nhân mà lời nói như vậy cũng là rất thẹn thùng.

– Vậy là tốt rồi.

Dương Quá gật đầu, kéo tay nàng hướng đến phương hướng cổ mộ chạy tới…

– Đi với ta đến nơi này…
– Đi nơi nào?

Bồ Sát Thu Thảo khẽ giật mình.

Dương Quá không trả lời, chỉ là vẻ mặt âm trầm mà tiếp tục lôi kéo nàng chạy, trong đôi mắt không còn lập loè, cũng không biết hắn suy nghĩ cái gì.

Trong cổ mộ, Tống Thanh Thư mồ hôi trên trán giống như từng viên trân châu rơi xuống, bất quá lúc này hắn đang cố gắng không phân thần, hết sức chăm chú thay Tiểu Long Nữ khai thông trong cơ thể nàng hỗn loạn âm dương nhị khí.

Tiểu Long Nữ sau khi kinh mạch kết hợp với dương khí hòa lẫn đã kích phát âm tinh phóng xuất ra ngoài cơ thể thì đã có chút bình tâm lại, đã không giống lúc trước động dục quấn quýt si mê rồi, tâm tình tương đối an định rất nhiều, da thịt đỏ tươi cũng dần qua chuyển biến quay về như bình thường óng ánh trắng nõn.

Nàng chậm rãi mở to đôi mắt, ánh mắt cũng dần dần khôi phục thanh minh như thường ngày, khi nàng nhìn rõ ràng hết thảy trước mắt, thì ngây ngẩn cả người.

Tống Thanh Thư cười khổ nói:

– Sư muội, sự tình không như là muội nghĩ, vừa rồi ta chữa thương cho muội, về sau không biết sao muội đột nhiên thay đổi, toàn thân nóng nhiệt tình vô cùng, lại còn nhìn ta trở thành Dương Quá…

Hắn không dám cùng nàng nói thật, nếu nàng biết rõ tất cả mọi chuyện gây nên là do chân khí Hoan Hỉ Thiền Pháp, thì thật không biết như thế nào để kết thú đâyc.

Tiểu Long Nữ vẫn sững sờ mà ngồi yên chỗ kia, một chút phản ứng đều không có.

Tống Thanh Thư đành phải tiếp tục giải thích nói:

– Bởi vì gặp phải tình huống đặc thù, nếu như ta cái gì cũng không làm, thì có khả năng muội sẽ bị dục tính thiêu đốt mà chết, vì vậy… ta mới thay muội hóa giải dục tính trong cơ thể…

Tiểu Long Nữ ánh mắt giật giật, vẫn là một chút đáp lại đều không có.

Nhìn qua lên trước mắt thân thể trần truồng trắng như tuyết mồ hôi ướt đầm đìa, bên dưới hạ thể nàng thảm lông đen mềm mại vẫn cón ẩn hiện ở trước mắt, nếu là trước đây, Tống Thanh Thư tùy ý thưởng thức cảnh đẹp của cái mảnh đất này, chẳng qua hiện nay không gian đang cổ quái đến cực điểm, mặc dù hắn tự nhận là không thẹn với lương tâm, thế nhưng là đối mặt với đôi mắt thanh tịnh như hồ nước của Tiểu Long Nữ, hắn có chút chột dạ dời đi ánh mắt:

– Còn y phục trên người là chính tự muội thoát khỏi đấy, ta không có chút nào mạo phạm đến…

Tiểu Long Nữ ánh mắt rơi xuống xương quai xanh trên thân mình, rõ ràng có dấu hôn ửng đỏ, Tống Thanh Thư lập tức lúng túng, có chút nói năng lộn xộn giải thích nói:

– Ách, chẳng qua lúc đầu có chút nhịn không được, thiếu chút nữa gây thành sai lầm lớn, cũng may kịp thời dừng cương trước bờ vực…
– Muội biết rõ.

Tiểu Long Nữ cuối cùng mở miệng, nàng dù sao không phải là chính thức trúng xuân dược, lúc này tỉnh táo lại, chuyện vừa rồi đã xảy ra liền giống như thủy triều dân lên trong tâm trí nàng, nàng nhớ lại rõ ràng chân tướng sự tình.

Tống Thanh Thư ngượng ngùng nói:

– Muội còn nhớ rõ thì tốt rồi…

Tiểu Long Nữ lành lạnh vang lên:

– Tỷ phu bây giờ có thể lấy tay ra khỏi bụng ta được chưa?

Tống Thanh Thư mặt nóng lên, giải thích nói:

– Trong cơ thể muội, dục tính vẫn còn chưa có hoàn toàn hết hẳn…
– Muội tu luyện là Ngọc Nữ Tâm Kinh, chỉ còn chút ít đó thì vẫn khắc chế được.

Tiểu Long Nữ mặt không thay đổi nói ra.

– Xin thứ lỗi vì mạo phạm.

Tống Thanh Thư tựa như bị phỏng, vội vàng thu hồi hai tay lại, đồng thời xoay người sang chỗ khác, không dám nhìn nàng nữa, dù sao nàng vẫn còn thân thể trần truồng đấy…

Hắn trong lúc nhất thời ảo não, hắn có hồng nhan vô số, thế nhưng là tại trước mặt Tiểu Long Nữ, hắn lại có cảm giác bổn sự của mình không có chỗ thi triển.

Nghĩ tới nghĩ lui Tống Thanh Thư chỉ đành cho là tại vì Tiểu Long Nữ thật sự là thuần khiết giống như đóa hoa trắng nhỏ, làm cho hắn không nỡ bỏ dùng bất luận cái gì thủ đoạn hèn hạ xấu xa.

Tiểu Long Nữ lẳng lặng mặc lại y phục, sau đó lạnh lùng nói ra:

– Tỷ phu đi đi.
– Hả?

Tống Thanh Thư giật mình, Tiểu Long Nữ phản ứng thật sự là lớn, lớn vượt quá dự liệu của hắn, thật sự thì hắn nghĩ đến, Tiểu Long Nữ cho dù là không cầm kiếm giết hắn, ít nhất cũng sẽ thống mạ hắn một trận, nào ngờ bây giờ một chút tức giận cũng không có.

Kết quả Tiểu Long Nữ phản ứng lãnh đạm làm cho hắn thấyi kỳ quái hỏi đến:

– Sư muội không oán trách ta sao?
– Bây giờ có trách tỷ phu thì có cái gì hữu dụng chứ?

Tiểu Long Nữ âm u thở dài…

– Tuy rằng tỷ phu mạo phạm đến ta, nhưng tính mạng của ta dù sao cũng là do tỷ phu cứu đấy… có trách thì chỉ có thể trách ta mệnh khổ, cũng chẳng trách được người khác.

Nghĩ đến lúc trước Tiểu Long Nữ cuối cùng đối với Doãn Chí Bình cũng là nói như vậy, Tống Thanh Thư không khỏi cảm thán trước mắt nữ nhân này tuy rằng bề ngoài lạnh lùng, thực chất bên trong lại là một nữ nhân cực kỳ thiện lương.

– Sư muội, thực xin lỗi.

Thiên ngôn vạn ngữ, cuối cùng chỉ có thể hóa thành một câu này mà thôi.

Tiểu Long Nữ lắc đầu:

– Ngươi về sau đừng có gọi ta là sư muội nữa, chúng ta sẽ không còn có liên quan gì và sẽ không gặp mặt lại nữa đâu…

Đối phương phản ứng càng bình thản, Tống Thanh Thư trong lòng càng phát đau đớn, bỗng nhiên kịp phản ứng, hoảng hốt:

– Sư muội, ngàn vạn lần đừng có nghĩ không ra mà làm chuyện sai lầm, tất cả đều là lỗi của ta, muốn chém giết muốn róc thịt muốn làm gì cũng được, ta tuyệt sẽ không một chút nhíu mày.

Tiểu Long Nữ kỳ quái nhìn hắn:

– Ta tại sao lại nghĩ không ra, ta còn chưa tìm được Quá nhi đây mà…

Tống Thanh Thư suýt chút nữa bị nàng những lời này làm nghẹn thổ huyết, chuyện cho tới bây giờ trong đầu vẫn muốn còn tìm Dương Quá.

Hắn chính muốn nói gì, đột nhiên thần sắc khẽ động, nhìn qua phương hướng đường trong cổ mộ, nhỏ giọng nói ra:

– Có người đến, còn là hai người…

Tiểu Long Nữ trên mặt kinh hoàng, đứng lên:

– Ta hiện tại không muốn gặp ai cả…

Nàng lúc này tóc mây tán loạn, xiêm y không chỉnh tề, toàn thân vẫn còn mồ hôi, trên mặt còn lưu lại kích động đỏ ửng, đương nhiên không muốn dạng này bị người chứng kiến.

– Chúng ta tìm một chỗ tránh đi.

Tống Thanh Thư nói ra, hắn cũng không biết đến đây là người nào, vốn tưởng rằng Dương Quá đi rồi quay lại, thế nhưng là nghe tiếng bước chân đến hai người, Dương Quá xưa nay độc lai độc vãng, lấy ở đâu ra đồng bọn, vì thế để phòng bị, hắn mang mặt nạ lên trở lại thành Đường Quát Biện.

Cho dù Tiểu Long Nữ bây giờ không còn muốn cùng Tống Thanh Thư có bất kỳ liên quan gì nữa, nhưng lúc này phía ngoài tiếng bước chân càng lúc càng gần, nàng cũng không kịp ngẫm nghĩ nữa, liền dẫn Tống Thanh Thư đẩy ra bên cạnh một cánh cửa ngầm, lách mình ẩn mình vào.

Tiến vào bên trong gian phòng đó, Tiểu Long Nữ một người ở phía trước lặng yên dẫn đường, Tống Thanh Thư ở phía sau cùng theo, cho dù không có ánh sang, nhưng Tiểu Long Nữ từ thuở nhỏ tại cổ mộ lớn lên, nên quen thuộc từng tấc một trong cổ mộ, với lại công lực thông thần, trong bóng tối thấy vật như bình thường.

Nhìn qua Tiểu Long Nữ lã lướt bóng lưng, bên dưới bờ mông săn chắc lắc lư, Tống Thanh Thư chỉ hy vọng đoạn đường này vĩnh viễn đi không đến mới tốt.

Đột nhiên Tiểu Long Nữ thân hình dừng lại, thanh âm nàng có chút phát run:

– Lối vào cổ mộ đoạn long thạch đã rơi xuống, ngoại nhân tuyệt không biết đường nào mà vào, chẳng lẽ người tới chính là Quá nhi?

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219