Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 18
Phần 18

Một lúc sau thì mãnh liệt hơi thở nam nhân rất nhanh liền đem Ca Bích hun nóng đến toàn thân tê dại như nhũn ra, trong lòng nhu tình bị nam nhân môi thơm dụ phát, hai cánh tay của nàng dần dần chủ động quấn lên cổ Tống Thanh Thư, đưa lên chính đôi môi thơm của mình.

Tống Thanh Thư vội vàng đem miệng đụng lên mút lấy hưởng thụ lấy xúc cảm mềm mại mỹ diệu kia, đầu lưỡi hắn xâm chiếm lại làm cho Ca Bích hơi nhíu lại đôi lông mày, trầm thấp kiều hừ một tiếng, lại càng thêm chủ động hôn trả lại động tác cuồng dã của Tống Thanh Thư.

– Tên hỗn đản này! Thật sự là trước mặt chúng ta tuyên dâm!

Hoàng hậu Bùi Mạn nhỏ giọng mắng, mà bên người Hoàng Nhan Bình lúc này hô hấp cũng đã dồn dập, nói:

– Tẩu tẩu cũng không phải là không biết hắn! Tên hỗn đản này, rõ ràng muốn đem… đem tất cả ba chúng ta ra… khi dễ như vậy!

Nghe Hoàng Nhan Bình nói, hoàng hậu Bùi Mạn cảm giác được toàn thân mình đã có chút tê dại, thật sự thì nàng muốn bỏ đi, nhưng hai chân thật giống như đã mọc rễ vậy, làm cho nàng không nhúc nhích được nửa bước, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ chốc nữa mình cũng sẽ bị xấu hổ gặp đến độc thủ của hắn ah! Làm sao bây giờ đây này?

Lúc này Tống Thanh Thư một bên quấn chặt trước mắt Ca Bích xinh đẹp mềm mại, một bên càng phát ra cuồng loạn mà hôn liếm lấy nàng, Ca Bích đỏ bừng khuôn mặt, cũng kìm lòng không được ưỡn lên lên, để cho thân thể thành thục đầy đặn của mình ma sát lấy bộ ngực của hắn, hai bầu vú no đủ cao ngất tức thì bị đè ép bẹt ra…

– Chúng ta… hay là rời khỏi nơi đây đi?

Hoàng Nhan Bình thấp giọng hỏi.

Hoàng hậu Bùi Mạn nói:

– Thế nhưng mà, hắn đã nói trước rồi, làm sao hắn có thể để cho chúng ta ly khai khỏi đây này! Hãy chờ một chút xem sao…

Hoàng Nhan Bình trên mặt càng thêm đỏ ửng…

– Thế nhưng mà… làm sao… hắn… khi dễ được một lúc… ba người chứ?

– Ngươi nói thế… không phải… là cũng rất ưa thích đồng dạng được hắn cưỡi trên người đấy sao?

– Thì nhìn thấy tẩu tẩu cũng… đâu có gì sai biệt đâu!

– Úc, vậy chính ngươi đến để cho hắn kỵ ngươi đi!

– Tại sao tẩu tẩu không nói chính mình chứ?

Hai nàng thì thầm ba hoa chích chòe, trong lúc này Tống Thanh Thư cùng Ca Bích thân mật quên hết tất cả, Tống Thanh Thư chỉ cảm thấy thân thể Ca Bích thướt tha động lòng người, càng phát ra nóng hổi, khuôn mặt kiều diễm đỏ ửng, phảng phất muốn chảy ra nước, đôi môi anh đào khêu gợi bị mình hôn lên, cùng lúc theo trong miệng nàng hà hơi như lan, tản mát ra một mùi thơm sâu kín của nữ nhân thành thục, ngọc thể hương cơ, lan hun quế phức, thấm vào tim gan…

Đầu lưỡi Tống Thanh Thư thừa dịp đôi môi nàng khẽ mở, lập tức đột phá vào, Ca Bích mềm mại nhẹ nhàng giãy giụa, lại làm hai bầu vú càng thêm thân mật đè ép ma sát lấy lồng ngực hắn, trước ngực cùng bờ môi truyền đến trận trận dòng điện khoái cảm làm cho nàng dần dần đắm chìm trong dục vọng, hơi thở trầm trọng, chủ động vươn cái lưỡi đinh hương cùng đầu lưỡi của hắn quấn cùng một chỗ.

– Quá đáng… bọn họ… càng thêm…

– Là tẩu tẩu cũng muốn như vậy… phải không a?

Hoàng Nhan Bình cùng hoàng hậu Bùi Mạn hai người bị tình cảnh trước mắt trêu đùa khiến cho khuôn mặt nhỏ từng đợt ửng đỏ.

Cuối cùng thì Tống Thanh Thư cùng Ca Bích lưu luyến chấm dứt nụ hôn dài nồng nhiệt.

Tống Thanh Thư lúc này ôm Ca Bích, ánh mắt nhìn phía hoàng hậu Bùi Mạn:

– Nương nương, hắc hắc… chuẩn bị trước đi, chờ một chút ta sẽ cho song phi với hai người!

Hắn cố ý nhấn mạnh chữ song phi, khiến cho hoàng hậu Bùi Mạn xấu hổ không chịu được.

– Đừng làm rộn! Vạn nhất bị những tên… thái giám cung nữ kia thấy được thì làm sao bây giờ đây này!

Ca Bích bỗng nhiên gắt giọng nói.

– Không có việc gì, tại nơi đây bọn chúng không dám tùy tiện vào đâu!

Tống Thanh Thư cười tà nói.

– Thúc thúc đúng là đại sắc lang!

Ca Bích mặt đỏ tới mang tai, trừng mắt Tống Thanh Thư nói, trước ngực nàng một đôi bầu vú đem cái áo tơ chống trướng phình lên hiện ra ở trước mắt hắn, liên tiếp nhấp nhô…

– Ha ha!

Tống Thanh Thư ngửa mặt lên trời cười to, ngay lập tức đem đai lưng xiêm y của Ca Bích giật ra!

– A…

Trong tiếng kêu lên của Ca Bích phía dưới, hắn đã leo lên trên thân người của nàng, dĩ nhiên hành động này đang tại trước mắt hoàng hậu Bùi Mạn cùng Hoàng Nhan Bình…

Thân thể Ca Bích chỉ còn lại có một cái tiểu nội khố màu trắng, loáng thoáng có thể nhìn thấy cái âm hộ một mảnh mây đen, lông mu nàng nhuyễn mềm nhưng nồng đậm, chính là cái chỗ này làm cho người ta yêu thích. Bởi vì cái tiểu nội khố thì nhỏ, chỉ có thể che khuất được chỗ rãnh khe mông, nên toàn bộ lộ cái mông của nàng lộ liễu ra trắng nõn mềm mại, hiện ra tại trước mắt Tống Thanh Thư, theo cái tiểu nội khố bị hắn chậm rãi rút đi, hắn thở dồn dập nhìn xem khu vực vùng tam giác hoàn mỹ của mỹ nhân, một đôi đùi đẹp thon dài mượt mà chăm chú kẹp ở cùng một chỗ, thậm chí còn có thể trông thấy chính giữa hai chân mơ hồ hiện ra chút ít sáng trong chất lỏng âm dịch.

Tống Thanh Thư đem thân thể mềm mại nhu hương Ca Bích ôm vào trong ngực, hắn không hề cố kỵ, không hề câu thúc dùng miệng của hắn, lưỡi, răng, môi, tay vuốt ve, xoa nắn, chèn ép, mút vào, khẽ cắn bầu vú, đầu vú Ca Bích, rồi dùng lưỡi cùng cái lưỡi thơm tho trơn mềm của nàng quấn lấy, có chút không chịu được, nàng giãy giụa cái mông trắng…

Đến khi hắn cúi xuống hôn lên trên bắp đùi của nàng, thì liền ngửi được cái mùi vị hăng hăng từ âm động nữ nhân tiết ra khi động dục truyền vào mũi của hắn, sau đó cúi liền liếm lên đến cái âm hộ của nàng, nuốt thoáng cái nước bọt, tựa đầu trên hạ thể của nàng, khí tức nóng rực không ngừng từ lỗ mũi phun ra, theo hô hấp của nàng thoáng cái thoáng cái khe thịt âm hộ có chút động lên, ở chỗ sâu trong khe thịt màu phấn hồng, có chút hơi ướt át tỏa ra mùi nhàn nhạt.

Tống Thanh Thư ngón tay vuốt ve hai mép lớn âm hộ, Ca Bích cảm thấy có chút bất đắc dĩ, bờ mông lay động, lại đem ngón tay đưa vào bên trong âm động Ca Bích, phần eo nàng một hồi loạn dao động, một dòng màu ngà sữa âm dịch chậm rãi tiết ra…

Khuôn mặt phấn nộn Ca Bích càng ngày càng hồng, hai tay giữ chặt lấy Tống Thanh Thư đầu, khi hắn dùng lưỡi của hắn từ liếm lên trên toàn bộ cái âm hộ của nàng, sau đó hắn nâng mông Ca Bích lên, dùng đầu lưỡi liếm lấy âm hạch nàng, khi âm hạch của nàng đỉnh trướng nhô lên, Tống Thanh Thư dùng răng nhẹ nhàng nhay cắn, toàn thân Ca Bích run rẩy tự nâng lên cái mông của nàng, âm dịch thủy trào ra, nàng không ngừng thở hổn hển, Tống Thanh Thư liếm láp theo nàng hành lang mật huyệt bài tiết ra âm dịch rồi mút nuốt lấy toàn bộ âm dịch nàng. Thân thể Ca Bích một hồi loạn chiến, sâu trong hoa tâm lay động, nàng cong lên đầu gối kẹp lấy đầu của hắn, mũi chân dùng sức, cặp bắp đùi đầy đặn không ngừng run rẩy, nàng sắp đạt tới cao triều, bờ mông cũng bắt đầu mãnh liệt cao thấp đâm động, mà giờ khắc này, đầu Tống Thanh Thư tựa vào chính giữa hai chân Ca Bích, mở miệng như đói khát mút vào lấy chất lỏng âm dịch kia…

Trong lúc nhất thời Ca Bích toàn thân nóng bỏng, bờ eo cong lên, cơ hồ muốn tiết thân, cả người nàng như chút nữa muốn nổ tung lên.

Đến giây khắc này thì Tống Thanh Thư nhẫn nhịn cũng không được nữa, hắn tách ra hai chân nàng, cái lỗ nhỏ âm động màu hồng phấn mềm mại đang khẩn trương nhíu mở, lúc này càng đã là ẩm ướt một mảnh.

– Thúc thúc… đừng có nhìn, cho… cho… vào trong đi…

Hai chân bị tách rộng ra, ánh mắt cực nóng Tống Thanh Thư nhìn chăm chú đến hạ thân của mình, Ca Bích cảm giác được thân dưới siết chặt, cửa miệng âm động lại bài tiết ra một ít âm dịch, thanh âm đã có chút ít run rẩy.

Tống Thanh Thư nhẹ nhàng nhích gần phía trước, thân dưới quy đầu tại cửa huyệt đỉnh lên, bàn tay đưa lên đôi song phong vuốt lấy này bầu vú mê người, Ca Bích đôi mắt tràn đầy xuân tình, không chần chờ thêm nữa, hắn đem côn thịt nhắm ngay cái âm động đã tràn lan trơn nhớt âm dịch, quy đầu đem hai mép âm hộ chậm rãi đẩy ra, thân eo nhấn một cái, quy đầu đưa tiến vào bên trong, thành thịt non ấm áp mềm mại đang có quy luật bao vây lấy quy đầu ngọ nguậy lấy, Ca Bích cảm giác được quy đầu to lớn tiến nhập vào cái lỗ nho nhỏ thân dưới của mình, ngửa đầu…

– A…

Kêu một tiếng, đôi mi thanh tú nhíu xuống. Tuy nàng đã cùng hắn giao hoan nhiều lần rồi, nhưng cửa miệng cái âm động danh khí kia vẫn là đóng chặt, đột nhiên xuất hiện cây côn thịt to đẩy vào khoái hoạt vô biên, phong phú no đủ ra vào lấy bên trong âm động quay cuồng, mềm mại thành vách thịt non âm động chăm chú khuấy động cây côn thịt lửa nóng, từ sâu trong thân thể Ca Bích cảm nhận lấy sự nóng hổi cứng rắn, từng luồng sóng khoái cảm trùng kích lấy thân thể của nàng…

Tống Thanh Thư tiếp tục đem cây côn thịt chậm rãi hơi chút dùng sức, quy đầu bên trong u cốc Ca Bích dò xét tiến vào, Ca Bích không biết mình bây giờ đôi chân mày cau lại, khẽ nhẹ cắn môi dưới, vừa như thống khổ lại như ngọt ngào, bộ dáng cỡ nào là xinh đẹp động lòng người.

Thưởng thức Ca Bích nhanh đến biểu lộ, cảm giác nàng bên dưới thân mình thẹn thùng nhu nhược run rẩy, Tống Thanh Thư cảm thấy trong nội tâm sung sướng tràn đầy, hắn vừa hôn lên đôi môi kiều nộn ngọt ngào Ca Bích, thân dưới vừa hơi dùng sức, quy đầu đột phá xâm nhập đến trong hoa huyệt nàng, cảm giác mình quy đầu được hoa tâm máy động đến cùng, cảm giác ấm áp làm cho hắn thoải mái đến mức phải thở hắt ra.

Tống Thanh Thư bắt đầu đỉnh dâng lên tới càng có lực đụng động côn thịt, bị khoái cảm bao phủ, Ca Bích dần dần quên mất ngượng ngùng xấu hổ, bắt đầu nâng mông kẹp chân, tiếng rên rỉ dễ nghe cũng không hề cố kỵ đã phát ra toàn bộ gian phòng, quy đầu lớn thô lỗ khai khẩn lấy huyệt mềm ướt át, mỗi lần ra ra vào vào, mang theo từng đợt âm dịch dính theo ra…

Ca Bích vũ mị phối hợp với thanh âm rên rỉ kích thích thần kinh Tống Thanh Thư, hắn bắt đầu không còn sủng ái thân dưới của nàng nữa, mỗi một lần côn thịt cắm vào đều thật sâu đính trong thân thể của nàng, Ca Bích mặc dù hận Tống Thanh Thư hôm nay sắc đảm ngập trời như thế, lại thẹn thùng nghĩ đến kề bên lại có hoàng hậu Bùi Mạn cùng muội muội Hoàng Nhan Bình nhìn xem cảm thấy khó xử, hắn chờ đến lúc mình khó nhịn dục tính thì mới vô lễ, vừa bên trong lại có loại bản năng khao khát, trong lúc nhất thời Ca Bích trăm mối cảm xúc ngổn ngang, vừa thẹn vừa giận, vừa hận vừa vui.

Tống Thanh Thư tận tình cố nén xúc động chạy nước rút, hắn vừa quan sát lấy phản ứng thân thể yêu kiều Ca Bích, một bên điều chỉnh lấy lực đạo cùng sâu cạn côn thịt cắm vào, hưởng dụng cái âm động bó chặt sâu hút ngọt ngào đầy nhục cảm của Ca Bích…

Ca Bích lúc này mông eo nhẹ nhàng xoáy uốn, bề ngoài mặc dù nhìn không ra động tác của nàng, nhưng lúc này Tống Thanh Thư đang cùng Ca Bích thân mật dán hợp, lam gì mà không cảm nhận được động tác của Ca Bích? Hắn biết rõ nữ nhân thanh nhã tú lệ, thánh khiết dịu dàng đang cực kỳ động tình, thân eo lài dùng thêm sức, kéo ra đưa vào xoáy ma sát, côn thịt lại bị âm động Ca Bích chen chúc mút hút, làm hắn rốt cuộc cũng không còn cách nào nhịn được…

Bên trong sướng khoái, Ca Bích cũng đã quên đi bên ngoài còn có hoàng hậu Bùi Mạn và muội muội Hoàng Nhan Bình, đỉnh động eo mông e thẹn đón hùa cây côn thịt đút vào âm động của mình, mỗi lần côn thịt nóng hừng hực cắm vào chạm đến hoa tâm làm nàng sướng thích vô cùng, dâm nhạc như vậy không phải nàng chỉ là một nữ nhân thanh thuần thẹn thùng có thể thừa nhận chịu nỗi? Rất nhanh tình mê ý say mỹ diệu đã cực làm cho Ca Bích cảm thấy cả người đều run rẩy rồi, hoa tâm căng đầy tại mỗi một lần côn thịt ra vào đều như liếm lấy quy đầu côn thịt, nàng giãy giụa lấy tuyết đồn, đã bắt đầu cao vút rên rỉ lấy, gương mặt xinh đẹp tràn ngập dục vọng…

– Um… thật sướng thích… dùng sức… a… thúc thúc dùng sức… Thật tốt… sảng khoái… a…

Việc đã đến nước này, hoàng hậu Bùi Mạn thoáng cái thầm nghĩ, đã lún sâu vào trong bùn, thì kéo nhau tất cả đều lún xuống bùn, chẳng ai còn sạch sẽ thì về sau xử sự cũng dễ dàng hơn…

Buông xuống tâm tình, hoàng hậu Bùi Mạn một tay liền giữ lấy đầu Hoàng Nhan Bình, một tay cầm lấy để lên bầu vú sắc chắc tròn trịa của nàng, cách y phục dịu dàng nhẹ xoa lấy.

– Ai… tẩu tẩu… làm cái gì…

Hoàng Nhan Bình không nghĩ tới hoàng hậu Bùi Mạn đối với mình làm như vậy, nàng vừa sợ vừa thẹn, nhưng so với một hoàng hậu Bùi Mạn thành thục thì nàng chỉ là nai tơ về phương diện khiêu khích dục tính này, làm sao chống cự lại nổi chứ, thực tế đều là nữ nhân, thì so với nam nhân lại càng hiểu rõ khu vực mẫn cảm của chính nữ nhân hơn, vì thế chẳng bao lâu Hoàng Nhan Bình thân thể yêu kiều, tâm hồn của nàng càng thêm hôn mang…

– Đừng… đừng như vậy… a…

Hoàng hậu Bùi Mạn cũng không vội ức hiếp, hiển nhiên là muốn cho Hoàng Nhan Bình chậm rãi đi vào khuôn khổ, nàng tại trên vai Hoàng Nhan Bình hôn liếm lên mấy cái, bàn tay nhẹ nhàng xoa lấy đồi bầu vú kiên quyết cao vút kia, khiến cho Hoàng Nhan Bình phản kháng trở nên dần yếu ớt, không đủ lực lượng ngăn cản hoàng hậu Bùi Mạn…

Đột nhiên hoàng hậu Bùi Mạn lấy tay luồn vào trong cái tiểu nội khố Hoàng Nhan Bình, ngón tay liền ấn lên đài hoa âm hạch của Hoàng Nhan Bình…

– A…

Một tiếng la lên, theo trong miệng Hoàng Nhan Bình phát ra:

– Tẩu tẩu… không thể như vậy… um… um…

Câu nói chưa hết, môi anh đào lại bị hoàng hậu Bùi Mạn phong bế, Hoàng Nhan Bình vặn vẹo hy vọng có thể thoát khỏi ma trảo của nàng, chỉ là hoàng hậu Bùi Mạn thân hình nặng nề chăm chú vây khốn nàng, khiến nàng vô pháp thực hiện được, thân thủ nàng đè lại ngón tay đang tác quái bên dưới cái khe thịt âm hộ của mình, hết lần này tới lần khác lại ngăn không được, ngược lại còn bị ngón tay hoàng hậu Bùi Mạn trượt xuống trong cái khe thịt, khi đầu ngón tay tinh xảo chạm đến cửa miệng âm động Hoàng Nhan Bình, thì tại nơi lỗ nhỏ đã rỉ ra một dòng nước ấm…

– Ai… đừng… như vậy… a…

Hoàng Nhan Bình làm ra ngoan cố chống lại, vẫn là ngăn cản không được động tác của của hoàng hậu Bùi Mạn, khi một ngón tay tiến vào bên trong âm động Hoàng Nhan Bình, cảm giác khác thường khoái lạc làm cho Hoàng Nhan Bình thẳng run, theo một ngón tay biến thành hai ngón đút vào, độ mạnh yếu theo từ ôn nhu biến thành mãnh liệt, từ hạ thể truyền đến mỹ cảm, khiến âm dịch bắt đầu tiết ra. Hoàng Nhan Bình trong miệng thì hô đừng, nhưng hai tay của nàng lại mất đi tự chế, trong lúc lơ đãng lại ôm lấy thân thể hoàng hậu Bùi Mạn.

Hành lang mẫn cảm mật huyệt càng không chịu nổi sự khiêu khích, Hoàng Nhan Bình chỉ cảm thấy âm động mình không ngừng mấp máy, nàng bắt đầu phát ra tiếng than nhẹ, hai chân cũng đồng thời từ từ mở ra…

Hoàng hậu Bùi Mạn dời đôi môi mình, một đôi mỹ mâu nhìn thẳng Hoàng Nhan Bình nói ra:

– Người thật sự rất đẹp, thật là làm cho ta cũng phải đố kỵ…

Nàng trong miệng nói chuyện, một tay vuốt ve mái tóc Hoàng Nhan Bình, tay kia đem y phục của Hoàng Nhan Bình cởi bỏ…

– Tẩu tẩu, không… không thể như vậy…

Hoàng Nhan Bình giương đôi mắt thất thần…

– Ta xem ra ngươi cũng đang hư không cô quạnh rồi, để ta thay cho tỷ phu của người giúp ngươi a.

Hoàng hậu Bùi Mạn hôn chậm rãi xuống phía dưới, rốt cục liếm lên bắp đùi Hoàng Nhan Bình, nàng đương nhiên hiểu rõ ý đồ của Hoàng hậu Bùi Mạn, bề bộn dùng tay che lại cái âm hộ…

– Tẩu tẩu… buông tha ta đi… không thể… á… a…

Hoàng hậu Bùi Mạn vặn bung ra bàn tay giờ thì mềm yếu vô lực của Hoàng Nhan Bình, vạch cái tiểu nội khố nàng qua một bên, vùi đầu liếm láp ngay lên trân châu đài hoa kiều nộn của nàng, một hồi khoái cảm khó tả thẳng tháo chạy khắp toàn thân Hoàng Nhan Bình, nàng vô pháp không nói lên thành tiếng…

Hoàng hậu Bùi Mạn đầu lưỡi linh hoạt không ngừng khiêu khích dục tính Hoàng Nhan Bình, tăng thêm một ngón tay cắm vào bên trong âm động nàng rút ra đút vào, thẳng đến khi bị mãnh liệt kích thích, làm cho hành lang mật huyệt nàng không ngừng co rút lại, âm dịch ứa ra.

Hoàng hậu Bùi Mạn một mặt vừa lộng lấy Hoàng Nhan Bình, một mặt đã cởi ra cái tiểu nội khố trên người, vậy mà Hoàng Nhan Bình vẫn hồn nhiên chưa phát giác ra, một vòng ba đào cuồn cuộn sướng khoái, Hoàng Nhan Bình rốt cuộc không chịu nổi, thân thể đột nhiên cứng đờ, tiếp theo thân dưới luân phiên run rẩy, vậy mà âm tinh đã tuôn trào ra, nàng đã đạt đến cao triều.

Hoàng hậu Bùi Mạn cũng không có dừng lại động tác, vẫn vùi đầu trên cái âm hộ Hoàng Nhan Bình duy trì liếm mút, ra sức công phu tận tình khiêu khích, một mảnh mê mang Hoàng Nhan Bình, vô tri vô giác phối hợp lấy theo sự bài bố của hoàng hậu Bùi Mạn, thẳng đến khi hoàng hậu Bùi Mạn nằm sấp trên người nàng, Hoàng Nhan Bình mới thoáng tỉnh lại, nửa mở mỹ mâu, đã thấy trên người hoàng hậu Bùi Mạn tinh quang lõa thể, một bầu vú sung mãn rủ xuống đưa đến trước miệng nàng, không khỏi giật mình cả kinh.

– Hãy ngậm vào đi…

Hoàng hậu Bùi Mạn đem một bầu vú áp hướng miệng nàng, Hoàng Nhan Bình đã bị khều lấy dục tính giờ thì cháy lên như lửa, một chút do dự rồi hé đôi môi, ngậm lấy đầu vú phấn nộn của hoàng hậu Bùi Mạn, loại này mới tinh cảm giác, là Hoàng Nhan Bình chưa từng hưởng qua đấy, cái loại cảm giác khác lạ này nàng chưa từng thụ hưởng qua, chỉ cảm thấy trong miệng bầu thịt non mềm mại no đủ, bên trong miệng nàng thì đầu núm vú đã hoàng hậu Bùi Mạn phát nhô cứng rắn đầu vú nhấp nhô, thú vị cực kỳ, làm trong tiềm thức Hoàng Nhan Bình sinh ra phản ứng, liền bắt đầu mút bú say mê…

– Ừ… không sai… um… cứ mút đi…

Hoàng hậu Bùi Mạn gục đầu xuống tới, nhìn dung nhan tuyệt mỹ Hoàng Nhan Bình, cũng cảm thấy dục hỏa đốt người, trong nội tâm thầm nghĩ:

“Một lát nữa hắn như thế nào nhịn được, thế nào mà chịu bỏ qua, một tên sắc quỷ, lần này quả thật là tiện nghi cho hắn.”

Hoàng Nhan Bình dưới sự dụ dỗ của hoàng hậu Bùi Mạn, chưa phát giác ra mình đã đầu nhập bên trong khoái cảm nhục dục, sự e ngại xấu hổ hoang mang trước đó của Hoàng Nhan Bình đã là biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Một vòng ngọt ngào vỗ về chơi đùa, khiến cho dục tính của hai nàng càng gần như tràn đầy, Hoàng Nhan Bình đã bị cơn động dục vây hãm, đã hoàn toàn mất đi năng lực, hoàn toàn dung nhập vào bên trong cuộc chơi ái dục.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219