Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 36
Phần 36

Tống Thanh Thư lập tức hạ lệnh đại quân lưu lại dưới chân núi, mình và vài cao thủ mang theo số ít thị vệ lên núi trước, nếu có cần gì thì sẽ báo tín hiệu gọi đại quân đến.

Đương nhiên loại tình huống này thì Tống Thanh Thư không muốn phát sinh, dù sao chuyến đi này, ngoại trừ mình thì còn có Âu Dương Phong, Cừu Thiên Nhẫn đều là cao thủ cấp bậc, cho dù là Tử Sam Long Vương Đại Khỉ Ti cũng có thể làm cho Toàn Chân giáo hiện tại đang suy yếu cũng chịu không nổi.

Đi hơn mười người trên đường lên núi, phía trước là đội thân binh dò đường, Tống Thanh Thư cùng Đại Khỉ Ti đi ở chính giữa, Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn trái phải hộ vệ ở bên cạnh, hai người Âu Dương Phong và Cừu Thiên Nhẫn đều có cừu oán với Trùng Dương cung, chuyến này lên núi, trên mặt mơ hồ có vẻ hưng phấn.

Bồ Sát Thu Thảo thì mang theo đội thân vệ Bồ Sát gia tộc đi theo sau lưng đám bọn họ, nhìn qua thân ảnh Tống Thanh Thư cùng Đại Khỉ Ti thân mật, nàng nhíu mày, do dự suy nghĩ sau này hồi kinh có nên hay không đem việc này nói với cho Ca Bích biết.

Trên đường lên núi, rất nhanh đụng phải hai đạo sĩ, bất quá hai người đó trong nháy mắt đã bị chế trụ, Tống Thanh Thư chuyến này không muốn tạo sát nghiệt, nên chỉ điểm huyệt đạo của bọn họ rồi ném qua trong bụi cỏ dại ven đường, đoàn người tiếp tục đi lên.

Cứ như vậy đi một lúc, Tống Thanh Thư ngừng lại, thuận theo đường núi nhìn lên trên, chỉ thấy con đường hiểm trở, loạn thạch lởm chởm, vách núi nhiều không kể xiết, âm thầm tặc lưỡi: Trùng Dương cung này thuộc chi địa dễ thủ khó công, nếu theo binh pháp chiếm cứ nơi đây, dưới trướng năm ngàn người thì cũng có thể thủ chống được mười vạn đại quân tấn công.

– Âu Dương tiên sinh, còn bao lâu nữa thì mới có thể đến Trùng Dương cung?

Tống Thanh Thư nhìn Âu Dương Phong bên người hỏi.

Âu Dương Phong đã mấy lần lẻn vào Trùng Dương cung, thậm chí ngay cả khu cổ mộ cực kỳ bí mật cũng đều đi qua, cho nên để cho lão dẫn đường thì quá phù hợp rồi…

Quan sát chung quanh, Âu Dương Phong đáp:

– Nơi này chính là Kim Liên Các, hướng lên đi đến là Nhật Nguyệt Nham, phía đằng sau đó là Bão Tử Nham, lại đi một lúc thì đến Tẩy Kiếm Trì, từ Tẩy Kiếm Trì hướng lên đi thì mới đến đại điện Trùng Dương cung.
– Lấy tốc độ chúng ta đi bây giờ thì còn đi bao lâu?

Tống Thanh Thư nhíu mày hỏi, hắn đã trải qua rèn luyện chiến trường máu lửa, biết rõ tại hiểm yếu địa thế như vậy nhất định phải tốc chiến tốc thắng trong lúc đối phương không phòng bị thì mới được. Hôm nay không biết chuyện gì xảy ra tại Trùng Dương cung mà thủ vệ tựa hồ rất trì độn suốt đoạn đường qua, thế nhưng hắn biết đoạn đường còn lại thế nào Trùng Dương cung cũng phái ra cao thủ trú đóng ở nơi hiểm yếu, chính mình cùng với số ít mấy người cao thủ thì không nói, còn quân binh bình thường thì chỉ sợ sẽ gặp khó khăn.

– Ước chừng phải hai canh giờ nữa thì mới đến nơi.

Âu Dương Phong cũng đã không còn kiên nhẫn với loại tốc độ này rồi, bất quá không biết Tống Thanh Thư có gì ý gì, cho nên mới không có mở miệng đề nghị.

– Như vậy thì quá chậm, mấy người chúng ta khinh công tốt thì nên lên trước đi, ven đường có thủ vệ thì cứ không chế, tiểu thư Bồ Sát Thu Thảo mang theo những thân binh thì từ từ lên sau…

Tống Thanh Thư phân phó nói.

Bồ Sát Thu Thảo chần chờ nói:

– Trùng Dương cung được xưng thiên đệ nhất đại phái, trong khi chỉ có mấy người đi lên thì thế đơn lực bạc, dẫn đến việc chúng ta có thể bị tiêu diệt từng nhóm một thì sao?

Bồ Sát Thu Thảo xuất thân từ thế gia quân sự, mặc dù không có chính thức trải qua chiến trường, nhưng mưa dầm thấm đất cũng biết chút ít nguyên tắc điều binh, lúc trước thấy Tống Thanh Thư đem đại quân lưu lại dưới chân núi thì đã có chút không hài lòng, bây giờ hắn rõ ràng lại còn chia tách quân ra, nên phải lên tiếng kháng nghị.

Tống Thanh Thư khẽ cười:

– Năm xưa Vương Trùng Dương còn nắm giữ, Trùng Dương cung đúng là được thiên hạ xưng tụng là đệ nhất đại phái, đáng tiếc bây giờ Trùng Dương cung đã thay đổi, chỉ còn miệng cọp gan thỏ mà thôi, huống chi đi theo ta còn có Âu Dương tiên sinh cùng Cừu bang chủ là cao thủ đứng đầu võ lâm, bọn họ năm xưa suýt chút nữa là xóa sổ Trùng Dương cung rồi, cho nên lần này lên núi, tiểu thư không cần phải lo lắng.

Bồ Sát Thu Thảo cũng từng nghe ca ca Bồ Sát Thế Kiệt nhắc đến đại danh Tây Độc Âu Dương Phong, nên do dự nói ra:

– Vậy được rồi, bất quá ta cũng muốn cùng các ngươi lên núi.

Nàng tại lễ thành nhân mới gặp gỡ Dương Quá, vừa gặp đã ái mộ hắn, liền âm thầm thu thập tin tức của ý trung nhân, biết được hắn từng ở tại Trùng Dương cung học nghệ, vì vậy lần này xin phụ thân phái nàng cùng đến đây, chính là để tận mắt nhìn xem nơi ý trung nhân đã từng sinh hoạt qua, thuận tiện ra mặt thay cho Dương quá báo thù rửa hận năm xưa bị những đạo sĩ thúi kia khi dễ hắn…

Nếu để cho nhóm Âu Dương Phong lên núi trước, vạn nhất bọn họ thuận tay đem Trùng Dương cung tiêu diệt, vậy thì mình chuyến đi này chẳng phải là chạy không?

Nghe được nàng cũng muốn cùng theo đi lên, Tống Thanh Thư chần chờ:

– Thế nhưng khinh công của tiểu thư…

Hắn không có đem lời nói nói thẳng ra, trong suy nghĩ đã rất rõ ràng, chuyến này đi lên đều là cao thủ, còn ngươi chỉ là một cô nương hay là thôi đi.

Bồ Sát Thu Thảo nhíu cái mũi đẹp đẽ tinh xảo, hừ một tiếng, chỉ vào Đại Khỉ Ti nói ra:

– Không dám nhọc đến phò mã hao tâm tổn trí, võ công của ta tuy rằng so ra thì kém nhóm người Âu Dương tiên sinh, nhưng về khinh công coi như cũng tạm được, cho dù có kém, cũng sẽ không so kém được so với vị phu nhân này…

Thân là nữ nhân, nàng chán ghét Tống Thanh Thư ở bên ngoài hành vi ghẹo nguyệt trêu hoa, cho nên cũng chán ghét lây sang Đại Khỉ Ti, trong lòng nàng, Đại Khỉ Ti chính là hồ ly tinh phá hư nhà người ta, đương nhiên đây là cái loại hồ ly tinh vô cùng xinh đẹp, thân là đại tiểu thư Bồ Sát gia tộc, nàng đối với loại nữ nhân như vậy đương nhiên là không có gì hảo cảm.

– Tiểu thư xác định vậy chứ?

Tống Thanh Thư như chế giễu nói ra, bên cạnh Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn cũng là vẻ mặt nghiền ngẫm, Bồ Sát Thu Thảo tuổi còn trẻ không có kiến thức giang hồ, còn hai người bọn họ thì là rất rõ ràng thân phận của Đại Khỉ Ti, đừng nhìn nàng hôm nay tại bên người Tống Thanh Thư giống như một ái thiếp dùng để chơi đùa, năm xưa trên giang hồ nàng có tiếng tăm lừng lẫy Tử Sam Long Vương, là một trong Tứ Đại Pháp Vương của Minh giáo, võ công của Đại Khỉ Ti như thế nào, còn Bồ Sát Thu Thảo chỉ là một cô nương so ra mà bằng được hay sao?

Đại Khỉ Ti cũng là thần tình lạnh lùng, trong khoảng thời gian này nàng trôi qua phiền muộn vô cùng, bên nàng thì mỗi người ai so với nàng cũng đều lợi hại, nhất là Tống Thanh Thư trước mặt, nàng đã từng kiêu ngạo võ công cùng khinh công mà quả thực không đáng xách dép so với bọn họ, hiện tại bây giờ một thiên kim tiểu thư mà cũng có thể khinh bỉ võ công của nàng sao?

– Đương nhiên!

Bồ Sát A Lý Hổ ngẩng cằm, kiêu ngạo như một con chim Khổng Tước vậy.

Đại Khỉ Ti lạnh lùng nói ra:

– Có muốn hay không chúng ta đánh cuộc, người nào thua thì sẽ làm nha hoàn cho đối phương?

Cảm nhận được ngữ khí Đại Khỉ Ti, Bồ Sát Thu Thảo rõ ràng do dự, bất quá khi nàng nhìn thấy khóe miệng đối phương như là trêu tức, lập tức thốt ra:

– Đánh cuộc thì đánh cuộc, bất quá phu nhân không được tìm người khác nhờ hỗ trợ.

Nàng quan sát Đại Khỉ Ti từ trên xuống dưới, khuôn mặt hoa đào vũ mị, bộ ngực đứng thẳng bờ eo tinh tế, cái mông vểnh lên cùng cặp chân dài, gió núi thổi qua phảng phất muốn đem dáng người nàng thổi ngã, loại nữ nhân như vậy, tồn tại trên đời này duy giá trị nhất chính là để cho nam nhân tại trên giường đè ra phát tiết, lẽ nào lại biết cái gì võ công cao minh đây này?

– Tốt!

Đại Khỉ Ti trên mặt rốt cuộc có chút phấn chấn lên, đồng thời trong đầu nàng dần dần hình thành một kế hoạch táo bạo.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219