Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 100
Phần 100

Trình Dao Già nhìn thấy trượng phu trên thân mang thương tích, tâm hoảng ý loạn liền quỳ xuống trước mặt Tống Thanh Thư:

– Nguyên soái, ngươi thả hắn đi, vừa rồi ngươi đã đáp ứng…

Lục Quán Anh thấy thế cả giận nói:

– Phu nhân làm gì lại quỳ xuống trước tên thát tử Kim quốc này? Ta Lục Quán Anh đầu đội trời chân đạp đất, muốn chém muốn giết muốn làm gì cũng được, phu nhân không được van cầu hắn.

Trình Dao Già trong lòng quýnh lên, giải thích nói:

– Lục lang, huynh đã hiểu lầm, nguyên soái đây không phải là người xấu.

Nói xong lại nhìn về phía Tống Thanh Thư:

– Lục lang tình thế cấp bách mới ăn nói bậy bạ, mong rằng nguyên soái không để vào trong lòng…

Nàng còn chưa nói xong, đã bị Tống Thanh Thư ngắt lời nói:

– Việc này ta tự có chừng mực, phiền Lục phu nhân đi vào phòng nghỉ ngơi một chút, ta có mấy lời muốn nói cùng tôn phu…
– Nguyên soái!

Trình Dao Già vội la lên.

Tống Thanh Thư đối với nàng:

– Yên tâm đi, ta sẽ không làm thương tổn đến hắn đâu…

Đã nhận được cam đoan của hắn, Trình Dao Già lúc này mới đành phải bước đi.

– Ngươi đối với nàng đã làm cái gì?

Chứng kiến thê tử cùng Tống Thanh Thư đối thoại, Lục Quán Anh trong lòng nghi ngờ nổi lên, chờ cho thê tử đóng cửa phòng lại, hắn mở miệng hỏi.

Tống Thanh Thư nâng chung trà lên thổi thổi, nghe được hắn hỏi, liền khẽ cười:

– Ta đối với tôn phu nhân làm nhiều hơn một chuyện, không biết ngươi muốn hỏi về chuyện nào?

Cùng Trình Dao Già ôm ấp cũng có, còn thoát khỏi xiêm y của nàng, lại mặc xiêm y vào lại cho nàng từng cái, trong cả quá trình khó tránh đụng chạm da thịt chi thân, tính như vậy, mình cũng không có nói láo, hoàn toàn chính xác cùng thê tử của hắn đã làm nhiều chuyện…

Lục Quán Anh nghe được trừng mắt muốn nứt, toàn thân phát run căm tức nhìn hắn:

– Ngươi hèn hạ đồ vô sỉ, chỉ biết dùng thủ đoạn mờ ám để khi dễ nàng.
– Thủ đoạn mờ ám?

Tống Thanh Thư lắc đầu…

– Ta làm những chuyện đó đều là quang minh chính đại đấy, tôn phu nhân cũng không có phản đối a.

Trình Dao Già vì dân tộc đại nghĩa, tình nguyện hy sinh trong sạch của mình, tùy ý để hắn sờ soạng, bởi vậy nếu nói tiếp, thì lời của Tống Thanh Thư cũng là sự thật.

– Ngươi…

Lục Quán Anh tức giận toàn thân phát run.

– Đừng có ngươi… ngươi nữa, ta cuối cùng đối với thê tử của ngươi làm cái gì, về sau chính ngươi hãy hỏi nàng, hiện tại ta đang có chuyện muốn hỏi ngươi đây.

Tống Thanh Thư đem chén trà để lại trên bàn, đứng lên đi tới trước mặt hắn.

– Hừ…

Lục Quán Anh phun ra nước bọt, cười lạnh nói…

– Ngươi cảm thấy ta sẽ nói cho ngươi biết sao?

Tống Thanh Thư nhẹ nhàng bước một bước liền tránh né nước bọt của hắn công kích:

– Đừng trách ta không có nhắc nhở ngươi, ngươi bây giờ niên kỷ cũng đã lớn rồi, đừng khiến cho thê tử ngươi tuổi còn trẻ liền phải thủ tiết a.
– Ta…

Lục Quán Anh bị hắn nói lời ác độc khiến cho điên lên, thế nhưng trong lúc này lại không làm gì được.

– Các ngươi lần này đi sứ Dương Châu, đã cùng Lý Khả Tú tiếp xúc qua chưa?

Đối với Trình Dao Già thì hắn có thể thương hương tiếc ngọc, đối với một nam nhân, Tống Thanh Thư cũng không tốt như vậy kiên nhẫn, đi thẳng vào vấn đề mà hỏi.

– Hừ!

Lục Quán Anh hừ lạnh, nghiêng đầu đi, đối với hắn đến hỏi gì cũng không trả lời.

– Có phải hay không các người đã cùng Lý Khả Tú đạt thành nhận thức chung gì đó rồi?

Tống Thanh Thư hỏi, chăm chú nhìn mặt của Lục Quán Anh, muốn từ nét mặt của hắn để suy đoán ra được cái gì, chỉ là Lục Quán Anh không lộ ra bất cứ cái gì.

Lại hỏi thêm mấy vấn đề, Lục Quán Anh miệng cũng không mở ra, Tống Thanh Thư cũng là cũng chẳng cần suy nghĩ thêm gì nữa:

– Ngươi đã không hợp tác, ta đây chỉ có thể dùng biện pháp của chính ta.

Lục Quán Anh ngạo mạn quét mắt nhìn hắn, cuối cùng mở miệng:

– Có cái gì nghiêm hình tra tấn cứ việc dùng, ta nếu là nhăn mặt chau mày, thì không phải là anh hùng hảo hán.
– Nghiêm hình tra tấn?

Tống Thanh Thư sắc mặt cổ quái, cười nói…

– Yên tâm đi, ta sẽ không đối với ngươi dụng hình đâu, nếu trên người của ngươi lưu lại dấu vết thương tích, đến lúc đó ta như thế nào giải thích cùng tôn phu nhân?

Nghe được hắn lại nhắc đến thê tử, Lục Quán Anh cả giận nói:

– Không cho phép ngươi nhắc đến nàng!

Tống Thanh Thư mỉm cười, đôi mắt bắt đầu trở nên đen sì như mực:

– Nhìn xem ánh mắt của ta, đúng… ì cứ như vậy… Nam Tống sứ đoàn các người đã cùng Lý Khả Tú trao đổi đến mức nào rồi?

Lục Quán Anh toàn thân run lên, ánh mắt dần dần trở nên bắt đầu mơ hồ, thì thào đáp:

– Chúng ta… chúng ta chỉ là ngụy trang đối với bên ngoài đấy, đặc sứ chính thức lại là một người khác, người cùng Lý Khả Tú tiếp xúc cũng là hắn, cho nên ta cũng không rõ ràng lắm đã trao đổi đến mức nào.

Tống Thanh Thư giật mình, nguyên lai Nam Tống đã hoạt động ngầm, khiến cho mọi người đều bị qua mặt, khó trách lúc trước mình còn thấy kỳ quái. Kim, Thanh hai nước đều phái sứ thần đều là nhân vật có cấp bậc đại thần, đủ thấy đối với Lý Khả Tú coi trọng, vì sao Nam Tống lại chỉ phái một người bên Xu Mật Viện nhận chỉ, thế thì đối với Lý Khả Tú biểu lộ đâu có đến nửa phần thành ý?

– Đặc sứ chính thức là ai?

Tống Thanh Thư vội hỏi.

Lục Quán Anh lắc đầu:

– Ta không rõ ràng lắm.

Tống Thanh Thư nhướng mày, tiếp theo thay đổi vấn đề:

– Vậy thì đặc sứ chính thức đặt chân ở nơi nào?
– Ngọc… Ngọc Thanh Quán.

Rõ ràng nhìn ra được Lục Quán Anh trên mặt lộ ra vẻ giãy giụa, dù là hắn hiện thần trí không rõ, nhưng cũng ý thức được cái bí mật này quyết không thể tiết lộ ra ngoài.

– Ngọc Thanh Quán?

Tống Thanh Thư đứng ở bên cửa sổ, nhìn qua đêm đen như mực, sứ giả cải trang thì dàn xếp tại trong phật tự, sứ giả thật sự thì lại giấu mình ở trong đạo quan, đúng là giỏi tính toán.

– Người đâu… đưa hắn áp xuống dưới, canh giữ.

Tống Thanh Thư phân phó thị vệ tiến đến, đem Lục Quán Anh kéo đi ra ngoài.

Sát vách Trình Dao Già trong tâm một mực buộc lại vì sự an toàn của trượng phu, nghe được động tĩnh vội chạy ra, cầm lấy bàn tay của Lục Quán Anh lay động:

– Lục lang… Lục lang… huynh làm sao vậy?

Chỉ là những cái tên thị vệ Kim quốc không quản đến nàng, không chút do dự mang lấy Lục Quán Anh dẫn giải biến mất tại trong đêm…

Trình Dao Già rơi vào đường cùng, đành phải chạy đến trước mặt Tống Thanh Thư:

– Nguyên soái, Lục lang cuối cùng làm sao vậy, ngươi đã đáp ứng ta không làm tổn thương hắn…

Còn chưa nói xong liền ô ô khóc lên, nàng vốn là tính tình mềm yếu, lúc trước trong đầu nghĩ lấy dân tộc đại nghĩa, thật vất vả mới khua lên dũng khí cùng Tống Thanh Thư quần nhau, nhưng lúc này chứng kiến trượng phu hai mắt nhắm nghiền, sinh tử cũng không biết ra sao, trong lòng sợ hãi rút cuộc ức chế không nổi, nước mắt tuôn rơi liền rơi xuống.

Nhìn xem bộ dạng nàng khóc đến lê hoa đái vũ, Tống Thanh Thư cũng là có vài phần áy náy, liền duỗi ra ngón tay lau sạch vệt nước mắt trên gò má nàng, lúc ngón tay của hắn chạm đến trên da thịt mịn màng kia, thì Trình Dao Già run lên, lùi lại mấy bước, vẻ mặt kinh hãi mà nhìn qua hắn.

Tống Thanh Thư vừa rồi chỉ là kìm lòng không được nên mới có động tác như vậy, thấy nàng mãnh liệt phản ứng như vậy, mới nhận thấy mình có cử động càn rỡ thô lỗ rồi, loại chuyện này càng giải thích càng lúng túng, nên dứt khoát trực tiếp chuyển hướng:

– Yên tâm đi, tôn phu không có việc gì, chẳng qua là vì mới xông vào phủ liền phải giao đấu với quân thị vệ nên chân khí hao tổn, hơn nữa tinh thần khẩn trương, chỉ là ngất đi mà thôi, cần nghỉ ngơi qua một đêm thì tốt thôi…

Biết được trượng phu không việc gì, Trình Dao Già lúc này mới thở phào một hơi, do dự, thăm dò hỏi hắn:

– Không biết phu phụ chúng ta lúc nào mới có thể rời đi?
– Nếu như tôn phu đang ngất đi, vậy Lục phu nhân cũng ở nơi đây nghỉ ngơi một đêm đi, sáng sớm ngày mai, ta sẽ phái người đưa tiễn phu phụ các ngươi ra ngoài.

Tống Thanh Thư đáp.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219