Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 211
Phần 211

Chứng kiến đám quân binh kia trợn mắt há hốc mồm, Tống Thanh Thư ở một bên cười nói:

– Mị lực của sư muội đã đạt vào cảnh giới thượng thừa…

Nghe được hắn trêu mình, đôi mi thanh tú Tiểu Long Nữ cau lại, cũng không có trả lời, còn đám người kia cũng phục hồi tinh thần lại:

– Nàng cùng họ Tống chính là một phe…
– Giết họ Tống…
– Nữ bắt sống…

Một đám người nhao nhao la lên, Tống Thanh Thư không có ngờ tới thuận miệng nói một câu ngược lại làm cho Tiểu Long Nữ dẫn lửa thiêu thân, bất quá hắn rất nhanh bình thường trở lại, đối với đám quân binh càn quấy này mà nói, giữa rừng núi hoang vắng gặp được một nữ nhân xinh đẹp tựa như tiên nữ, đối phương còn là lẻ loi một mình, dục hỏa chỉ sợ cũng phải lên đến trên óc đấy.

Cảm nhận được những người này trong mắt hừng hực thiêu đốt ham muốn, Tiểu Long Nữ lúc này trong lòng có chút tức giận, chờ cho đám quân binh kia xông lại, Tiểu Long Nữ thân hình lóe lên, nghênh đón tiếp lấy.

– A… ui… á…

Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt bạch quang lóe lên, còn không thấy rõ ràng là chuyện gì xảy ra, đã cảm thấy cổ tay một hồi kịch liệt đau nhức, rút cuộc vũ khí trong tay loảng xoảng rơi xuống, nhao nhao hoảng sợ nhìn qua nữ nhân cách đó không xa.

Tiểu Long Nữ đã quay về lại, trong tay song kiếm tra vào vỏ, vẻ mặt lạnh nhạt đứng, tay áo bồng bềnh…

– Chạy… chạy mau…

Đám quân binh kia trong mắt lửa dục rút đi, chỉ còn lại thật sâu hoảng sợ, không biết trước mắt bạch y nữ tử này đến tột cùng là tiên tử hay là nữ yêu, bằng không tại sao lại có kiếm pháp thần kỳ như thế.

Thấy nàng không có hạ sát thủ, đám người như được đại xá, hoảng sợ hướng mặt ngoài chạy ra, trong nháy mắt, sơn động lại chỉ có Tống Thanh Thư cùng Tiểu Long Nữ hai người.

– Vì sao lại không giết bọn chúng đi…

Tống Thanh Thư nhíu mày, những người này sau khi quay trở về, tất nhiên gặp đem tình hình nơi này báo cho thủ lĩnh, chỉ sợ không được bao lâu, sẽ có càng nhiều cao thủ nghe thấy theo gió mà đến.

Tiểu Long Nữ nhàn nhạt đáp:

– Ta không thích giết người.

Tống Thanh Thư giật mình nhớ lại, trong lòng bội phục không thôi, nàng tuy rằng bề ngoài lạnh lùng như băng, thực chất bên trong lại là cực kỳ thiện lương.

– Ngươi tại sao phải luân lạc thiên địa tới mức như thế này…

Tiểu Long Nữ trầm mặc một lát, mở miệng hỏi. Đây cũng là điều nàng rất ngạc nhiên đấy, phải biết rằng tu vi võ công của hắn thì nàng rất rõ ràng, như bình thường chỉ có hắn đuổi giết người khác, nào có người khác dám đuổi giết hắn a…

– Việc này nói ra rất dài dòng…

Tống Thanh Thư cười khổ, kể lại mình tại sao trúng độc, như thế nào bị Lý Khả Tú phản bội, thì như thế nào bị đuổi giết đại khái kể ra…

– Trên đời lại có độc dược lợi hại như thế sao?

Nghe được độc tính Kim Ba Tuần Hoa, Tiểu Long Nữ cũng là vẻ mặt hoảng sợ, phải biết rằng đối với võ lâm cao thủ mà nói, chỉ cần nội lực có đến trình độ nhất định, thì có thể tự đem độc bức đi ra, bằng không thì trong giang hồ, toàn bộ thiên hạ sớm đã thành vật trong túi của Ngũ Độc giáo rồi…

Đạt tới nội lực tu vi của Tống Thanh Thư, có lẽ đã được xưng tụng bách độc bất xâm rồi, nào ngờ vẫn phải bị trúng độc Kim Ba Tuần Hoa, đồng thời còn không có cách nào khác đem độc bức ra…

– Kim Ba Tuần hoa, quả nhiên không hổ là lấy năm đó cùng Phật Tổ tranh đấu, Thiên Ma mệnh danh kịch độc.

Tống Thanh Thư cũng là cảm xúc thật lâu.

– Như vậy ta như thế nào mới có thể cứu được ngươi?

Tiểu Long Nữ bỗng nhiên mở miệng hỏi…

– Bằng không ta đi một chuyến đến đô đốc phủ, xem có thể hay không thay ngươi tìm được giải dược.

Cho dù lúc trước vẫn không muốn cùng hắn đối mặt, thế nhưng khi biết rõ tình huống của hắn hôm nay, Tiểu Long Nữ trong lòng phát lên từng trận rung động, nàng cũng không hiểu tại sao mình lại có cái loại tâm tình này, năm đó Tôn bà bà bị chết, mình cũng có thể rất bình tĩnh, vì sao bây giờ khi nhìn hắn sắp chết, trong lòng lại không muốn, chẳng lẽ là những năm này, công phu tu luyện vứt bỏ thất tình lục dục đã lui bước lợi hại như vậy sao?

Càng nghĩ nàng càng không thể giải thích, trong tâm trí cứ biện mình cho là bởi vì đối phương là nam nhân của đại sư tỷ, đại sư tỷ người tốt như vậy, nếu như biết rõ hắn đã chết, thì nhất định sẽ thương tâm khổ sở đấy, nhưng nàng nào biết rằng, từ khi gặp hắn rồi cùng kề cận chi thân, đồng thời với những cảnh tương hoan ái đập vào trước mắt thật rõ ràng, thất tình lục dục của nàng đã bị tan rã rất thâm sấu rồi…

Còn Tống Thanh Thư không biết trong một chốc lát này Tiểu Long Nữ trong lòng đã đổi qua biết bao ý niệm trong đầu, nghe vậy liền đáp:

– Không có tác dụng đâu, theo ta được biết, Kim Ba Tuần Hoa không có thuốc nào chữa được. Hơn nữa cho dù có giải dược, chỉ sợ ta cũng không có thời gian chờ được cho đến lúc đó rồi.

Nghe lời nói của hắn dần dần không có khí lực, ánh mắt cũng đang từ từ khép lại, Tiểu Long Nữ vội vàng qua đi bắt mạch đập của hắn, thì giật mình, lẩm bẩm nói ra:

– Không nghĩ tới nhanh như vậy lại tái phát…
– Không nên đụng vào người ta, trên người của ta có khả năng còn có Kim Ba Tuần Hoa chi độc.

Phát giác được đối phương bắt mạch cho mình, Tống Thanh Thư gấp nói.

– Ta vừa rồi đụng phải ngươi nhiều lần như vậy, tại sao lại không có trúng độc?

Tiểu Long Nữ ngạc nhiên nói.

Tống Thanh Thư cũng giật mình, nghĩ đến lúc trước Lệnh Hồ Xung mang hắn ra khỏi thành cũng không có trúng độc, rất nhanh kịp phản ứng, bản thân hắn thường ngày chân khí lưu chuyển quanh thân, độc phấn sẽ không cách nào cận thân, mình là bởi vì ngửi lấy mùi thơm của Kim Ba Tuần Hoa cho nên mới trúng độc, đương nhiên sẽ không lây độc cho những người khác.

Hắn đang muốn giải thích, thì Tiểu Long Nữ hai mắt tỏa sáng:

– Ta đã biết rồi…

Sau đó tại ánh mắt nghi hoặc Tống Thanh Thư, nàng từ trong từ trong lòng lấy ra một vật đưa đến trước mặt hắn, chỉ thấy trong lòng bàn tay Tiểu Long Nữ có một viên màu vàng cỡ trứng bồ câu lớn u, màu sắc trầm tối…

– Đây là trước khi chia tay lần trước, ngươi tiễn đưa ta viên Thông Tê Địa Long hoàn, theo như cách nói của ngươi, vật này có thể tránh được bách độc, hẳn là vừa rồi ta nhờ có nó.

Tống Thanh Thư cười lên, Thông Tê Địa Long hoàn là do Tây Độc Âu Dương Phong bào chế từ dị thú Tây Vực, dùng các loại dược liệu hiếm thấy chế luyện mà thành, giữ lại trên thân thể, bách độc bất xâm, độc xà độc trùng đều đứng xa mà trông, bất quá Tiểu Long Nữ không có trúng độc rõ ràng không phải là bởi vì cái này.

Đang muốn giải thích, thì trên mặt Tiểu Long Nữ lại hoán phát sáng rọi ra khác thường:

– Nếu như vật này có thể tránh độc được, vậy ngươi lấy ăn vào, biết đâu có khả năng giải được Kim Ba Tuần Hoa chi độc…

Tống Thanh Thư suy yếu đáp nói:

– Vật này là chỉ có hiệu quả phòng độc, lúc này ta đã trúng độc, nó đâu có tác dụng gì, huống chi vật này là dùng để mang theo tại trên thân thể đấy, cũng không phải là dùng để nuốt vào…

Lúc trước Âu Dương Phong đem vật này giao cho hắn đã có dặn dò qua, vật này trải qua các loại dược liệu luyện chế, cũng là có chứa độc tính, nhớ lấy không thể nuốt vào.

Chỉ tiếc Kim Ba Tuần Hoa chi độc mới vừa rồi bị Tiểu Long Nữ mượn nhờ Ngọc Phong Tương cùng nội lực áp chế giùm cho hắn, độc tính lại ngóc đầu hung mãnh trở lại, Tống Thanh Thư một câu lời còn chưa nói hết, thì đã hôn mê bất tỉnh.

Tiểu Long Nữ vội vàng dò xét hơi thở của hắn, hơi thở vô cùng mong manh, mặt mày khẽ biến:

– Chuyện cho tới bây giờ, chỉ đành có thể còn nước còn tát rồi.

Nàng kỳ thật cũng rõ ràng Thông Tê Địa Long hoàn này không thể phục dụng, thế nhưng chuyện cho tới bây giờ, nàng không có biện pháp khác, cũng không thể trơ mắt nhìn xem hắn dần dần tắt thở mà cái gì mình cũng không làm…

Hai ngón tay ngọc mang theo Thông Tê Địa Long hoàn đưa đến bên miệng Tống Thanh Thư, bởi vì Kim Ba Tuần Hoa chi độc, cơ bắp toàn thân của hắn đã cứng ngắc, miệng cũng là khép lại chặt chẽ, không có cách nào đút vào được…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219