Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 43
Phần 43

Thấy trong đại điện ánh mắt của các đạo sĩ đều rơi vào trên thân Đại Khỉ Ti, Âu Dương Phong hừ lạnh:

– Hừ… đồ tử đồ tôn của Vương Trùng Dương đúng là một đời không bằng một đời, vốn là tu tiên, cuối cùng cũng là những kẻ tham hoa háo sắc…

Doãn Chí Bình sắc mặt đỏ lên, trong đầu hiện lên dung nhan tuyệt thế Tiểu Long Nữ, nghĩ thầm nếu nàng có thể đối với ta mỉm cười một cái, ta còn cầu đến cái gì tu tiên mà nói…

Đệ tử khác thì lúng túng, chợt phẫn giận lên mắng mỏ:

– Cuồng đồ lớn mật, dám ô nhục đến tổ sư…

Doãn Chí Bình lúc này mới nhìn rõ dung mạo Âu Dương Phong, trong lòng kinh hãi, thốt ra:

– Tây Độc Âu Dương Phong!

Hắn năm xưa đã thấy tận mắt Âu Dương Phong đại náo Trùng Dương cung nên nhân thức ra đại ma đầu này, nghe được hắn nói, trong đại điện lập tức từng trận hít vào khí lạnh, bọn họ rất nhiều người tuy rằng không có thấy tận mắt qua, nhưng thanh danh Tây Độc vang dội bên ngoài, mọi người đều biết, đó là nhân vật nổi danh cùng với tổ sư Vương Trùng Dương, nên đâu còn dám khẩu xuất cuồng ngôn, nhất là nghĩ đến đối phương xưa nay cùng Trùng Dương cung luôn đối phó, hôm nay chỉ sợ khó có thể bỏ qua trận chiến này.

Tống Thanh Thư mỉm cười, tiến lên một bước nói:

– Các vị đạo trưởng không cần khẩn trương, chúng ta hôm nay là thay mặt triều đình Kim quốc đến đây sắc phong quý giáo đấy, chứ không phải tìm đến gây chuyện.

Nói xong đối với Cừu Thiên Nhẫn đưa mắt liếc qua một cái.

Cừu Thiên Nhẫn gật đầu, đi ra phía trước đứng tại chính giữa đại điện, lấy ra một cuộn gấm vàng, hai tay mở ra, tuyên đọc:

– Sắc phong chưởng giáo Toàn Chân giáo là: Bla… bla, vv…

Tam Thanh điện là chánh điện của Toàn Chân giáo, vô cùng rộng lớn, toàn bộ đại điện trống trải, có thể đồng thời dung nạp đến vài trăm người, trong một không gian rộng lớn như vậy, rõ ràng không thấy Cừu Thiên Nhẫn dùng sức, nhưng giọng nói của lão lại truyền khắp mỗi một cái góc nhỏ đại điện, mỗi người đều nghe được rất rành mạch, chỉ bằng vào phần công lực thâm hậu này, bên trong điện lúc này chỉ sợ cũng không có mấy người vượt qua.

Trong đám tam đại đệ tử có một ít người nhìn nhau, bọn họ đã nhận ra lão giả xấu xí này, năm trước uy danh hiển hách “Thiết Chưởng Thủy Thượng Phiêu”, lập tức càng thêm lo lắng, Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn liên thủ, thì toàn bộ Trọng Dương cung này có ai có thể đỡ nổi bọn hắn?

Trong tam đại đệ tử thì có Tống Đức Phương rất là lanh lợi, thấy tình thế không ổn, hắn lặng lẽ lách mình chuồn ra ngoài điện, muốn đến Ngọc Hư động báo cho nhóm người Khâu Xử Cơ đang bế quan, nương theo trong điện có nhiều đạo sĩ làm vật che chắn, động tác của hắn cũng có không người nào chú ý tới.

Thời điểm này Cừu Thiên Nhẫn cũng tuyên đọc xong rồi, thấy không có ai quỳ xuống tiếp chỉ, lớn tiếng nói:

– Chưởng giáo Toàn Chân giáo tiếp chỉ.

Việc đã đến nước này, Doãn Chí Bình đành phải kiên trì tiến lên khom mình hành lễ, nói:

– Chưởng giáo Khưu Xử Cơ đang tọa quan, hiện tiểu đạo tạm thời tiếp nhận chưởng giáo, hoàng đế Kim quốc sắc phong không phải là tiểu đạo, cho nên tiểu đạo không dám bái lĩnh.

Cừu Thiên Nhẫn nói ra:

– Sắc phong này vốn cũng không phải dành cho lão râu dài Khưu chân nhân, bất kể ai là chưởng giáo Toàn Chân giáo, thì sẽ được nhận sắc phong.

Doãn Chí Bình nói:

– Tiểu đạo vô đức vô năng, thực không dám bái lĩnh.

Cừu Thiên Nhẫn nói:

– Không cần khách sáo, cứ lĩnh chỉ là được rồi…

Lão ở trong giang hồ nhiều năm như vậy, há không biết năm cội nguồn năm xưa Vương Trùng Dương cùng Kim quốc? Thân là đồ tử đồ tôn Vương Trùng Dương, bọn đạo sĩ này làm sao dám tiếp nhận sắc phong triều đình Kim quốc, bởi vì đây chính là khi sư diệt tổ đấy.

Kỳ thật lão mong muốn những đạo sĩ Trọng Dương này cự tuyệt, vậy thì lão liền danh chính ngôn thuận đại khai sát giới, dưới núi còn có ba nghìn tinh binh, một khi nhận được tín hiệu, sẽ lao lên núi chém giết, để cho Trùng Dương cung cứ như vậy bị xóa tên trong giang hồ, có thế thì lão mới trả được mối thù hận trong lòng với Trùng Dương cung.

Doãn Chí Bình trong lòng lo lắng, bất quá hắn dù sao cũng là nhân vật kiệt xuất nhất trong tam đại đệ tử, nên rất nhanh liền nghĩ tới biện pháp ứng đối, tự quyết:

– Mời các vị đại nhân đến hậu điện dùng trà, tiểu đạo xin được cùng các chư vị sư huynh thương nghị một chút…

Cừu Thiên Nhẫn lập tức cười lạnh:

– Lúc này còn có cái gì để mà thương lượng chứ?

Tống Thanh Thư mỉm cười:

– Nếu như bọn họ muốn thương lượng, vậy hãy để cho bọn họ cùng nhau thương lượng một chút, hãy cân nhắc rõ ràng lợi hại quan hệ trong đó, bất quá nhắc tại hạ nhắc nhở các vị đạo trưởng, thời gian thương lượng đừng để quá lâu, dưới chân núi chúng ta còn có ba nghìn tinh binh, nếu thời gian kéo quá dài, bọn binh lính trong bụng đói khát, nói không chừng ào lên núi tìm đến quý giáo kiếm lấy thức ăn các loại thì càng thêm phiền toái.

Hắn ngữ khí bình đạm, nhưng lộ ra tính uy hiếp trong lời nói, đám đạo sĩ trong điện liền biến sắc.

– Đương nhiên sẽ không để cho các vị đợi lâu.

Doãn Chí Bình miễn cưỡng cười cười, lập tức phái hạ nhân trong giao tiếp đãi khách, bốn gã đạo nhân mời đoàn người bọn họ đến hậu điện dùng trà.

Tống Thanh Thư trong lòng thấy thoải mái, nguyên lai lấy thế đè người lại thoải mái như vậy…

Mọi người đi tới hậu điện, chưa kịp tọa hạ, Đại Khỉ Ti liền hắng nhẹ một tiếng, nhìn qua Bồ Sát Thu Thảo:

– Tiểu thư nếu như đã đáp ứng làm nha hoàn cho ta, sao không mau tới dâng trà?
– Ngươi…

Bồ Sát Thu Thảo oán hận trừng mắt nhìn nàng, cuối cùng vẫn là cắn môi theo từ trong tay người, tiếp nhận nước trà bưng đến trước mặt Đại Khỉ Ti.

– Um… dùng trà…

Đại Khỉ Ti lắc đầu:

– Đây là thái độ của nha hoàn sao? Một câu mời cũng không có?

Bồ Sát Thu Thảo tức giận trên ngực phập phồng kịch liệt, Tống Thanh Thư nhìn qua cũng cho rằng nàng sẽ trở mặt, nhưng rồi nàng lại bình phục tâm tình, nhàn nhạt nói:

– Mời phu nhân dùng trà!
– Ừ… như thế còn được…

Đại Khỉ Ti thỏa mãn cười cười, bất quá cũng không có đưa tay tiếp chén trà kia, ngược lại quay về hướng Tống Thanh Thư nói…

– Trước dâng trà cho công tử đi.

Bồ Sát Thu Thảo thiếu chút nữa ngất đi vì tức, đã muốn đem chung trà trong tay hất lên trên mặt Đại Khỉ Ti, bất quá rất nhanh nghĩ đến nếu như không có Tống Thanh Thư hỗ trợ, thì nàng sẽ cả đời làm nha hoàn rồi, bởi thế cho nên kính hắn một chung trà cũng có thể.

Trong nội tâm nghĩ như vậy, Bồ Sát Thu Thảo lập tức lấy lại thăng bằng rất nhiều, đem trà bưng đến trước mặt Tống Thanh Thư:

– Công tử mời dùng trà.

Đại Khỉ Ti thanh âm trêu tức lại vang lên:

– Nha hoàn dâng trà cho chủ nhân sao không quỳ vậy?

Bồ Sát Thu Thảo cũng nhịn không được nữa, cả giận nói:

– Đại Khỉ Ti, phu nhân cũng đừng quá đáng!

Dọc theo con đường này lâu như vậy, nàng cũng biết tên của đối phương, bất quá nàng không phải là người trong giang hồ, nên cũng không biết Đại Khỉ Ti năm xưa chính là Tử Sam Long Vương, hơn nữa cho dù là người trong giang hồ, ngoại trừ người của Minh giáo, thì cũng rất ít người bên ngoài biết được Đại Khỉ Ti cùng Tử Sam Long Vương chỉ là một.

Đại Khỉ Ti cũng không tức giận, cười híp mắt nói ra:

– Kỳ thật tiểu thư chỉ cần đang tại trước mặt toàn bộ quân tướng sĩ, nói một tiếng mình là người thất tín, thì lúc đó cũng không cần làm nha hoàn nữa a.

Bồ Sát Thu Thảo bộ ngực phập phồng như muốn bùng nổ ra ngoài, Tống Thanh Thư nhìn thấy cảm nhận được sự săn chắc tròn trịa của bầu vú nàng qua cái yếm ẩn bên trong làn vải lụa, sắc mặt liền cổ quái:

“Trước giờ cứ tưởng rằng cô nương này không có ngực, bây giờ nhìn kỹ lại không ngờ tới lại nhô cao như vậy…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219