Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 180
Phần 180

– Hừ, bây giờ biết sợ rồi sao, cho ngươi chừa suốt ngày cõng đeo gia gia ở bên ngoài gây rắc rối.

Trình Dao Già ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy người râu tóc trắng bóc, mặt mày vui vẻ, là một lão đầu nhi có khuôn mặt hiền lành, nhưng khi cùng ánh mắt của lão vừa chạm vào, liền không tự chủ được rùng mình một cái, trong ánh mắt lão này bắn ra một cỗ hung ác chi ý khó có thể hình dung, làm cho người vừa thấy, liền cảm thấy rùng mình, hầu như muốn rét lạnh đến tận trong xương tủy đi.

Phát giác được Trình Dao Già sợ hãi, Tống Thanh Thư nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của nàng, Trình Dao Già cảm thấy một cỗ nội lực ấm áp đưa vào trong cơ thể, lúc này mới chậm rãi trấn định lại.

– Xú tiểu tử, ngươi khẩu xuất cuồng ngôn muốn dạy dỗ tôn nữ bảo bối của ta?

Lão nhân kia đã đi tới, bảo vệ tại trước mặt cô nương kia, vẻ mặt bất thiện nhìn qua Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư nhàn nhạt đáp:

– Vị cô nương này chỉ vì một lời không hợp mà muốn hủy dung mạo người, tuổi còn trẻ mà quá mức ác độc, nếu không sớm kịp quản giáo, ngày sau nhất định sẽ xông ra tai họa.

Hắn còn chưa nói xong, này lão đầu tử đã không kiên nhẫn phất tay:

– Ta phiền nhất là nghe đến mấy cái lời thuyết giáo đạo mạo này, trong giang hồ vốn chính là mạnh được yếu thua, người khác đánh không lại nàng, đó là do bọn họ học nghệ bổn sự chưa đủ, đánh không lại người khác, cũng là tự gieo gió gặt bão, còn có cái gì để nói…

Tống Thanh Thư gật đầu:

– Tiền bối nói cũng là không phải không có đạo lý.
– Tiểu tử ngươi cũng thức thời đấy.

Gặp hắn tán thành như lời, lão nhân kia tươi cười rạng rỡ, bất quá rất nhanh lại thay đổi sắc mặt…

– Bất quá ngươi khi dễ tôn nữ của ta, ta có thể phải hảo hảo tính toán mới được.
– Tôn nữ của tiền bối đả thương thủ hạ của vãn bối, lại làm bị thương đến bằng hữu của vãn bối, khoản nợ này như thế nào tính đây?

Tống Thanh Thư đem hai tên thủ hạ Kim Long bang đỡ lên, hiện bọn chúng tuy rằng nhìn xem bị thương nghiêm trọng, trên thực tế chỉ là gân cốt bị trật, tu dưỡng một đoạn thời gian thì có thể khôi phục rồi, sắc mặt của hắn lúc này mới dễ nhìn hơn chút ít.

– Hừ, bọn chúng có thể cùng bảo bối của ta đánh đồng sao? Xú tiểu tử, ngươi có biết ta là ai không?

Lão đầu tử khuấy động lấy một tẩu thuốc hút, say mê hít một hơi…

– Thiên Cơ Lão Nhân?

Tống Thanh Thư nhướng mày, hỏi dò. Trong tay có tẩu thuốc hút, còn có một tôn nữ, tẩu thuốc hút hoàn toàn rất giống binh khí của Thiên Cơ Lão Nhân…

– Khục khục…

Lão đầu tử suýt chút nữa bị nghẹn…

– Cái gì chó má Thiên Cơ Lão Nhân chứ, ta họ Đinh, tục danh Bất Tam, giang hồ có một ngoại hiệu, gọi là Nhất Nhật Bất Quá Tam!
– À… vãn bối tưởng là Thiên Cơ Lão Nhân, cứ nghĩ là nhân vật ngưu bức…

Đinh Bất Tam có ngoại hiệu Nhất Nhật Bất Quá Tam, là bởi vì lão trước kia giết quá nhiều người, về sau hối cải, mới định ra quy củ, trong vòng một ngày giết không được qua ba người…

Cô nương kia là tôn nữ của lão, đó là Đinh Đang, nàng cùng Hoàng Dung có chút cùng dạng, chỉ là bất đồng với tính cách, Đinh Đang thì cực kỳ ngoan độc…

Tống Thanh Thư nhìn cô nương cách đó không xa, cho dù nàng tú lệ xinh đẹp, nhưng một chút hảo cảm cũng không có được.

Nhìn thấy phản ứng của Tống Thanh Thư, đến phiên Đinh Bất Tam sửng sốt, võ công của lão cao cường, giết người không chớp mắt, người trên giang hồ nghe qua là táng đảm, có thể qua nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ không có đụng phải trước mắt loại tình huống này.

– Gia gia… cùng hắn nói nhảm làm cái gì, trước thay tiểu chất giải huyệt rồi hãy nói a.

Cô nương kia thấy mình dường như bị quên mất, lập tức gấp đến độ dậm chân, chỉ là nàng bị điểm huyệt đạo, muốn dậm chân cũng không nhúc nhích được.

– Xú nha đầu, lần trước ăn trộm của ta Huyền Băng Bích Hỏa Tửu mang cho tình lang uống, ta còn chưa có tìm ngươi tính sổ đâu rồi, thời điểm này còn dám cùng ta cáu kỉnh?

Đinh Bất Tam ngoài miệng tuy rằng nói như vậy, vẫn là đi đến bên người Đinh Đang, thò tay giải huyệt cho nàng.

– Hả?

Đinh Bất Tam điểm vài cái, tôn nữ vẫn vẻ mặt mờ mịt mà nhìn mình chằm chằm, huyệt đạo không có nửa phần giải được, da mặt nóng lên, vội vàng thay đổi thái độ, vận khởi mười thành công lực lượng thay nàng giải huyệt.

Bất quá liên tiếp thử mấy lần, kình lực của lão vẫn như đá ném vào biển rộng, huyệt đạo vẫn không có giải bỏ, Đinh Đang lập tức la lên:

– Gai gia có giải huyệt được hay không vậy? Bình thường cứ khoa trương mình có võ công cỡ nào cỡ nào tốt, kết quả bây giờ bị một tên hậu sinh điểm huyệt mà không giải được.

Trình Dao Già cũng nghe qua tên tuổi Đinh Bất Tam, biết rõ lão là đại ma đầu tà đạo trứ danh trước đây, thấy lão vừa ra trận liền một bộ chỉ cao khí ngang không ai bì nổi, nào ngờ ngay cả huyệt đạo bị điểm mà cũng không giải được, cái loại mãnh liệt trước sau tương phản làm cho nàng thấy buồn cười…

Tống Thanh Thư cũng là mỉm cười, Đại Lý Đoàn thị với Nhất Dương chỉ có tiếng trong thiên hạ, lấy uy lực mà nói, có lẽ không phải võ công mạnh nhất thiên hạ, thế nhưng là đối với chi pháp điểm huyệt, trong thiên hạ là vô xuất kỳ hữu.

Lấy Tống Thanh Thư công lực dùng Nhất Dương chỉ, Đinh Bất Tam nếu có thể gãi được huyệt đạo thì mới là có quỷ.

Bị tôn nữ chế ngạo, lại bị một thiếu phụ mỹ mạo cười nhạo, Đinh Bất Tam lập tức thẹn quá hóa giận:

– Gia gia ta cũng không phải là đệ nhất thiên hạ, không giải được huyệt đạo thì có cái gì kỳ lạ đâu? Tiểu tử này thủ pháp điểm huyệt có chút kỳ quái, chờ ta bắt hắn, để cho hắn sẽ giải huyệt cho ngươi.

Vừa dứt lời cả người liền hướng Tống Thanh Thư đánh tới:

– Tiểu tử, nếm thử lợi hại của ta…

Tống Thanh Thư đứng nguyên tại chỗ giống, dấu vết một chút động cũng không có.

Mắt thấy khoảng cách song phương không đến hai trượng, Đinh Bất Tam há miệng, một làn khói mù lại tựa như mũi tên nhọn hướng đến đôi mắt Tống Thanh Thư vọt tới, người có nhãn lực cao minh liền đã nhìn ra đây là Đinh Bất Tam vừa mới hút cái tẩu thuốc kia, dùng nội lực thâm hậu đẩy khói thuốc hướng phía địch nhân vọt tới, nếu bị bắn trúng, đôi mắt chỉ sợ giữ không được, lão ma đầu vừa ra tay quả nhiên ngoan độc.

Bất quá làm cho tất cả mọi người mở rộng tầm mắt, người trẻ tuổi kia không tránh không né, tùy cho làn khói thuốc như mũi tên phóng tới, bỗng nhiên hé miệng phun ra, mũi tên khói liền bay ngược lại với tốc nhanh hơn bắn lại trở về phía Đinh Bất Tam.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219