Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 69
Phần 69

Tống Thanh Thư nghe Đại Khỉ Ti nói liền vui vẻ, vẻ mặt chịu không nổi nói:

– Lấy gà đã chết hầm cách thủy a?

Đại Khỉ Ti lông mày phượng dựng lên, một tay lấy mâm gỗ giật lấy trở về:

– Không muốn ăn thì coi như xong, ta lấy cho chó ăn.

Tống Thanh Thư tay mắt lanh lẹ, đem cái mâm đựng canh gà kia giật trở về:

– Như vậy sao được, chó vô tội a, nếu Tử Sam Long Vương hạ độc, đem chó bị độc chết thì làm sao bây giờ? Bởi vì cái gọi là ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, cứ để tiểu đệ uống đi…

Nói xong liền nâng… lên tô canh gà uống một ngụm, tinh thần đại chấn, một ngày mệt nhọc tích lũy lập tức quét sạch:

– Thật là thơm ngon…

Đại Khỉ Ti sắc mặt rốt cuộc có chỗ hòa hoãn, khóe môi cũng hiện lên một nụ cười thản nhiên:

– Ngươi không sợ ta thật sự hạ độc tại trong canh gà sao?

Tống Thanh Thư một bên cắn ăn thịt gà, một bên đáp nói:

– Không sợ, bởi vì cái gọi là chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, huống chi phu nhân so với hoa mẫu đơn còn đẹp tốt hơn nhiều.
– Hừ… ngươi há mồm như thế cũng không biết lừa được bao nhiêu cô nương ngu ngốc đây…

Đại Khỉ Ti gương mặt ửng đỏ tức giận nói, nhìn xem hắn ăn như hổ đói, nàng lấy ra khăn tay chà lau chỗ nước canh gà chảy xuống đến cằm…

– Ăn chậm một chút, không có ai tranh đoạt với ngươi đâu…
– Không có biện pháp, đói chết rồi, hôm nay cả một ngày không có ăn cái gì.

Tống Thanh Thư rất nhanh liền đem tô canh gà liền mang cả thịt xương ăn sạch, thỏa mãn thở phào nhẹ nhỏm…

– Không nghĩ tới đường đường Tử Sam Long Vương, giang hồ đệ nhất mỹ nhân lại rõ ràng còn có trù nghệ tốt như vậy.
– Vốn là ta không biết trù nghệ…

Đại Khỉ Ti thần sắc buồn bã, đáp…

– Năm xưa Thiên Diệp bị hàn độc quấn thân, thân thể hư nhượt yếu ớt quá, đoạn thời gian đó, ta mỗi ngày cho nấu canh gà cho hắn tẩm bổ thân thể, thường xuyên làm nên tài nghệ luyện được.

Thấy nàng thần sắc ảm đạm, Tống Thanh Thư liền cố cười nói:

– Lại nói tiếp tiểu đệ còn phải cảm tạ Hàn Diệp tiên sinh đây.
– Ngươi cảm tạ hắn cái gì?

Đại Khỉ Ti quả nhiên bị dời đi chú ý.

– Đương nhiên là cảm tạ thân thể của Hàn Diệp tiên sinh không tốt, nên đem quả phụ khuynh quốc khuynh thành xinh đẹp này lưu lại cho tiểu đệ a, còn có thêm một thân trù nghệ, quả thực là vừa được bếp ấm vừa được lên giường tình nhân hoàn mỹ.

Tống Thanh Thư nghiêm trang nói.

Đại Khỉ Ti thiếu chút nữa bị tức chết, liền túm lấy cái chén không từ trong tay hắn:

– Biết vậy hôm nay ta mang canh gà cho chó ăn rồi.
– Chó nào có phúc khí như vậy chứ…

Tống Thanh Thư không chút phật lòng, trơ mặt ra cười nói…

– Kỳ thật tiều đệ còn chưa ăn no.

Đại Khỉ Ti sắc mặt âm tinh biến hóa, liếc hắn một cái:

– Thật sự là sợ ngươi rồi, để ta đi lấy thêm một chén canh gà tới đây.
– Chỉ có phu nhân là đau lòng vì tiểu đệ mà thôi…

Nghe được câu này Đại Khỉ Ti nhanh hơn bước chân liền đi ra phía ngoài.

Nào ngờ cánh tay của nàng đột nhiên bị kéo lại, một cổ lực hút truyền đến, toàn bộ người nàng không té nhào vào trong ngực Tống Thanh Thư, chỉ nghe đối phương dùng cái thanh âm ghê tởm nói ra:

– Không cần đi đâu hết…

Đại Khỉ Ti lúc này đều có thể xuyên thấu qua ý phục cảm giác được tim đập trong ngực đối phương, có chút tâm hoảng ý loạn:

– Ngươi không phải vừa nói là ăn chưa no sao?
– Đúng vậy, vì vậy tiểu đệ có ý định muốn ăn phu nhân a.

Tống Thanh Thư nhìn chằm chằm vào mỹ nhân trong ngực, dường như sắp sửa thưởng thức bữa tiệc ngon.

Đại Khỉ Ti khuôn mặt liền đỏ lên, cho dù nàng đã không phải là cô nương, tuy nhiên không ngừng bị hắn trêu chọc nóng bỏng như vậy, sự căng thẳng của nữ nhân làm cho nàng giằng co:

– Mau buông ta ra…

Tống Thanh Thư lại đem nàng ôm thật chặt, thấy nàng giãy giụa thân thể mềm mại ôn nhuận, nhẹ nói:

– Hôm nay tại Tam Thanh điện, phu nhân đã rời đi mà còn quay lại tới cứu tiểu đệ, làm đệ thật cao hứng, vì vậy sẽ khen thưởng phu nhân…

Đại Khỉ Ti tức giận liếc hắn:

– Cái này là khen thưởng của ngươi sao?
– Đó là đương nhiên, đệ sẽ ban thưởng…

Tống Thanh Thư tiến đến bên tai nàng nói một câu rất nhỏ, khiến cho Đại Khỉ Ti gương mặt đỏ đến như hoa hồng.

– Hừ… ai mà thèm cái loại ban thưởng này, mau buông ta xuống.

Đại Khỉ Ti sẵng giọng.

Tống Thanh Thư đâu còn bất kể nàng, trực tiếp đem nàng ôm ngang hướng bên giường đi đến, gặp phản kháng không có hiệu quả, lại bị trên người hắn dương cương khí nam nhân bốc lên, Đại Khỉ Ti trong lòng một hồi rung động, cả thân thể đều có chút mềm nhũn.

– Vậy ngươi đem cái mặt nạ lấy ra đi, nhìn xem thật chán ghét.

Đại Khỉ Ti bị khuôn mặt đầy râu của hắn đâm vào bên gò má, ngửa đầu, cắn môi nói ra.

– Tiểu đệ tuân theo lời phu nhân phân phó.

Tống Thanh Thư đem mặt nạ Đường Quát Biện lấy xuống, tiện tay ném qua một bên, lộ ra khuôn mặt nguyên bản.

Nhìn qua lên trước mắt khuôn mặt tuấn tuấn tú với đôi mắt tinh anh của hắn, Đại Khỉ Ti lúc này mới lẩm bẩm một câu:

– Như vậy thì thuận mắt hơn nhiều.

Gặp trong ngực mỹ nhân đã im lặng, hai chân cũng không hề giẫy đá lung tung, Tống Thanh Thư biết rõ Đại Khỉ Ti đã ngầm đồng ý chuyện phát sinh kế tiếp, trong lòng mừng rỡ, lập tức hưng phấn lên.

Đại Khỉ Ti vốn đầu tựa vào trong ngực Tống Thanh Thư, thấy được đối phương đã ôm nàng đi đến bên giường, bỗng nhiên suy nghĩ đến cái gì, vội vàng trợn mắt nhìn qua, bên giường quả nhiên còn nằm một Tiểu Long Nữ…

Vội vàng bấm véo Tống Thanh Thư, Đại Khỉ Ti vừa thẹn vừa giận:

– Ngươi cứ như vậy liền định làm ở chỗ này?
– Đây là soái trướng của tiểu đệ, không ở chỗ này thì ở nơi nào?

Tống Thanh Thư giật mình.

Cũng không biết ngươi là giả ngốc hay ngốc thật!

Đại Khỉ Ti đành phải hướng Tiểu Long Nữ bên kia liếc một cái, nhắc nhở:

– Bên cạnh còn có người đây!

Tống Thanh Thư nhìn Tiểu Long Nữ ngủ thật yên tĩnh, nên không quản đến nói:

– Nàng chịu tổn thương nặng như vậy, tâm tình lại trải qua nhiều kinh hỉ buồn phiền, nếu không ngủ ba ngày ba đêm, tuyệt đối vẫn chưa tỉnh lại.

Tiểu Long Nữ tuy rằng lúc trước bị thương rất nghiêm trọng, nhưng trên cơ bản đã được Tống Thanh Thư chữa trị, hôm nay một ngày đoán chừng là phải ngủ đấy, nhưng tuyệt đối ngủ không ngủ đến ba ngày ba đêm, hắn sở dĩ nói như vậy, là vì để cho Đại Khỉ Ti an tâm, cho nên nói ra, nam nhân tại trên giường nói mười câu thì có chín câu đều là gạt người đấy.

– Thế nhưng là…

Đại Khỉ Ti còn muốn nói điều gì, Tống Thanh Thư đã áp đến trên người nàng…

– Thật sự là ta trúng phải khắc tinh…

Đại Khỉ Ti thở dài một hơi…

– Thanh Thư, ngươi điểm nhẹ, ta sợ nàng sẽ phát hiện…
– Chỉ cần phu nhân đừng kêu quá lớn tiếng là tốt rồi…

Tống Thanh Thư hưng phấn đáp, lập tức không chút khách sáo đem Đại Khỉ Ti y phục của nàng thô lỗ lột ra hết, Đại Khỉ Ti nũng nịu, mắt thấy thân dưới đã bạo lộ tại trước mặt Tống Thanh Thư, mà hắn rõ ràng ngồi xổm người xuống đang chăm chú nhìn, toàn thân nàng lập tức cứng đờ, âm hộ của Đại Khỉ Ti thân một mảnh phấn hồng tươi mới giống như là là cô nương còn xử nữ, từ nơi cửa âm động có chút khẽ trương khẽ hợp…

– Đừng có như vậy nhìn xem như vậy…

Đại Khỉ Ti lúc nói đã là mặt mũi tràn đầy xuân tình, khuôn mặt hồng hồng vũ mị. Nàng vừa nghĩ tới chỗ thẹn cứ như vậy bạo lộ tại trước mặt Tông Thanh Thư, ngoài thẹn thùng ngoài lại là cảm giác được một hồi hưng phấn, ẩn ẩn biết rõ cái chỗ kia đã có chút ẩm ướt!

Tống Thanh Thư bởi vì nguyên khí bị hao tổn nên cũng không dám kéo quá lâu, hắn cần bổ sung gấp âm khí từ cái âm động danh khí của Đại Khỉ Ti, lúc này Tống Thanh Thư lại nghe đến Đại Khỉ Ti giống như giận giống như mời chào mà làm gì còn nhịn được?

Hắn lập tức đứng người lên cởi lấy y phục mình ra, sau đó nhẹ nhàng tách ra hai chân Đại Khỉ Ti, cấm lấy cây côn thịt sắp nổ mạnh nhắm ngay huyệt mềm của nàng, chậm rãi tiến vào cái thân thể mê người này, một cây thịt phong phú chui vào bên trong âm động để cho Đại Khỉ Ti ngẩng đầu lên, bởi vì Tống Thanh Thư biết rõ bên trong âm động của Đại Khỉ Ti vẫn chưa đủ dịch nhờn, nên nhiều ít gì vẫn có chút hơi thốn, nên nhẫn nại rất chậm tiết tấu đút vào, Đại Khỉ Ti thì sợ tiếng kêu rên ra tiếng, liền cắn lấy mảnh khăn lụa, trầm thấp nghẹn ngào lấy giống như là khóc vậy.

Nhận thấy thân dưới Đại Khỉ Ti càng lúc càng ướt át, Tống Thanh Thư đã không còn cố kỵ, bắt đầu hưởng thụ, thoáng cái lại thoáng cái cây côn thịt đút vào đụng chạm lấy hoa tâm tràn ngập co dãn của Đại Khỉ Ti, ngoại trừ nhục thể khoái cảm, Tống Thanh Thư cảm thấy còn có một phen hàm súc khác, mỗi một cái va chạm, nhìn xem lấy vưu vật xinh đẹp tại dưới hang mình hầu hạ, thì đã hưng phấn được không được…

Đại Khỉ Ti tại trong tiếng rên rỉ mơ hồ không rõ lên tiếng, sâu trong âm động nhúc nhích hữu lực, dịch nhờn đã tràn lan trơn trượt, cự đại mệnh căn tử của hắn thoáng cái lại thoáng cái đút vào, lại làm cho Đại Khỉ Ti sướng khoái khống chế không nổi trầm thấp rên rỉ lấy, khuôn mặt càng đỏ giống như là bị hỏa thiêu…

Cứ như vậy cùng trong hoàn cảnh không dám chuyển động mạnh gây tiếng động, làm cho Tống Thanh Thư cùng Đại Khỉ Ti hưng phấn, từ trong thân thể sinh ra mãnh liệt phản ứng, nhưng lại không dám làm ra nửa điểm tiếng vang.

Hai thân thể tại không tạo tiếng động kịch liệt nhúc nhích trong mồ hôi che kín, nhưng khoái cảm lại như nước thủy triều dâng lên, lúc này ai cũng vô pháp ngăn cản loại loại mỹ diệu này, tại từng tiếng thở dốc mang đến tư vị càng làm cho người muốn ngừng mà không được, đang tại trong lúc Tống Thanh Thư cùng Đại Khỉ Ti triệt để bị lạc vào tư vị tiêu hồn thực cốt…

Tiểu Long Nữ cảm giác mình có một giấc mộng rất dài, vốn là mơ tới cùng Quá nhi kết hôn, còn động phòng hoa chúc nữa. Thế nhưng cũng không lâu lắm nàng liền kinh hãi phát hiện tân lang rõ ràng lại hóa thành Tống Thanh Thư, chuyện này cũng thế thôi rồi, niệm tại đối phương cuối cùng không có xâm phạm đến mình, nàng tuy rằng tức giận, thế nhưng cân nhắc đến đối phương cứu được tính mạng của nàng, nên cũng miễn cưỡng tha thứ cho hắn, nào ngờ vừa thoáng cái, lập tức lại thấy Quá nhi đã cùng một nữ nhân khác trên giường thân mật giao hoan, khi nàng hồn phách thất lạc từ trong cổ mộ đi ra bên ngoài, cũng nhịn không được nữa liền bị hôn mê bất tỉnh.

Về sau giống như có người cứu được nàng, tuy rằng nàng khi đó mắt mở không ra rồi, bất quá nàng có thể nghe thấy được một cỗ khí tức vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc, cái loại này khí tức phảng phất có tạo ra một cảm giác yên ổn, làm cho nàng rất nhanh liền trầm tĩnh lại.

Không biết vì cái gì, nàng không cần nhìn thì đã biết rõ thân phận đối phương.

“Lại thiếu tỷ phu một cái mạng…” Tiểu Long Nữ lập tức lại phiền muộn, vốn trước Tống Thanh Thư mặc dù đối với nàng có ân cứu mạng, nhưng hắn đã khi phụ thân thể băng thanh ngọc khiết của nàng, thật vất vả nàng mới thanh toán với hắn xong rồi, xem như là từ mặt hắn, hôm nay bây giờ lại thiếu hắn nhiều như vậy, đến lúc đó lấy cái gì mà trả ơn đây?

Bởi vì lúc trước hai người tại trong cổ mộ chuyện đã xảy ra, Tiểu Long Nữ không muốn về sau lại cùng Tống Thanh Thư gặp mặt, thế nhưng sự thật lại làm cho nàng không cách nào trốn tránh hắn.

Đang tại trong thời điểm xoắn xuýt, bên tai nàng đột nhiên truyền đến từng tiếng rên rỉ nho nhỏ tiêu hồn thực cốt, nàng ngẩn người ra, liền trong nháy mắt liền hiểu được đây là cái gì.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219