Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 117
Phần 117

– Tốt rồi, tại nơi đây chúng ta trì hoãn thời gian cũng quá lâu, suýt chút nữa ta đã quên còn có chính sự muốn làm.

Tống Thanh Thư đứng dậy nói ra…

– Lục phu nhân tạm thời ở chỗ này nghỉ ngơi một chút, ta sau khi làm xong chính sự sẽ quay trở lại đón phu nhân.

Trình Dao Già vội vàng nhảy xuống giường lôi kéo ống tay áo của hắn:

– Không được bỏ ta lại đây.

Nàng đêm nay liên tiếp đã bị kinh hãi, vừa rồi nếu không có Tống Thanh Thư kề bên, nàng chỉ sợ sớm đã tan vỡ, vừa nghĩ tới lão Lộc Trượng Khách kia xấu xí háo sắc, Trình Dao Già l không rét mà run, tự mình ở lại tại chỗ này, vạn nhất Lộc Trượng Khách quay trở về, vậy phải làm thế nào đây?

Huống chi nàng không biết mình bị Lộc Trượng Khách mang tới nơi nào, giờ nàng chỉ muốn ở bên cạnh người mình quen biết mà thôi.

Nhìn qua ánh mắt kinh sợ của nàng, Tống Thanh Thư trong lòng mềm nhũn, hơn nữa hắn cũng lo lắng nàng ở tại chỗ này sẽ gặp nguy hiểm:

– Vậy được rồi, ta mang Lục phu nhân cùng đi, bất quá phu nhân phải đáp ứng ta, chốc nữa không được gây tiếng động gì, vạn nhất kinh động thủ vệ thì sẽ nguy hiểm đấy.
– Ừ…

Thấy hắn đồng ý mang mình đi theo, Trình Dao Già liền gật đầu không ngừng, trong lòng mừng rỡ, rồi lại cảm động, hắn tuy rằng bên ngoài hung ác, thực chất bên trong lại là nam nhân ôn nhu đến cực điểm.

Tống Thanh Thư đối với nàng cười cười, đem hai tay giơ lên cao cao:

– Đến, ôm ta đi…
– Hả?

Trình Dao Già hoảng sợ lui về sau một bước, đỏ mặt sẵng giọng…

– Sao có thể… làm như vậy chứ?

Tống Thanh Thư phiền muộn:

– Lục phu nhân xem đây là nơi nào, trong phủ này cao thủ nhiều như mây, phu nhân không ôm lấy ta, lấy khinh công của phu nhân, đi ra ngoài chưa được vài bước thì sẽ bị thủ vệ phát hiện đấy.

Trình Dao Già giờ mới biết, bất quá để cho nàng chủ động ôm lấy nam nhân khác ngoài trượng phu, đúng là vẫn là quá khó, um um nói:

– Vậy… không ôm có được không vậy?
– Có thể được a, trước hết Lục phu nhân cứ tạm ở tại chỗ này, chờ ta trở lại cứu, bất quá đợi chỉ sợ trước khi ta trở về thì Lộc Trượng Khách đã đến, đến lúc đó Lục phu nhân cũng đừng hối hận.

Tống Thanh Thư nhún vai, vẻ mặt bất cần không sao cả.

Trình Dao Già bờ môi khẽ cắn, trong lòng giãy giụa, tuy rằng ôm nam nhân khác thực sự quá xấu hổ, nhưng so với bị Lộc Trượng Khách gian dâm mất đi sự trong sạch, tựa hồ cũng dễ dàng tiếp nhận hơn nhiều lắm…

Nghĩ tới nghĩ lui, Trình Dao Già kiên trì hướng phía Tống Thanh Thư đi tới, nhìn thấy hai tay hắn giơ lên cao cao, bên môi hắn nở rộ tươi cười đắc ý, nàng hận nghiến răng, nghĩ thầm hắn đúng là đang trêu đùa hí lộng mình.

Thấy nàng nhăn nhó đã đi tới, rồi lại như thế nào cũng chần chừ không ôm mình, Tống Thanh Thư mỉm cười, thò tay liền ôm lấy bờ eo của nàng kéo vào người mình.

– A…

Trình Dao Già sợ tới mức thét lên kinh hãi.

– Xuỵt…

Tống Thanh Thư đem ngón tay đặt tại trên môi nàng, lắc đầu…

– Lục phu nhân đã quên vừa rồi đáp ứng ta điều gì rồi sao, không được phát ra âm thanh, sẽ làm kinh động đám thủ vệ.
– Um… ừ…

Bị một nam nhân khác ngoài trượng phu ôm chặt vào trong ngực, Trình Dao Già mắc cỡ nói không ra lời, trên môi dường như còn lưu lại lấy độ nóng ngón tay của tay hắn, thân người có chút ngây dại.

– Lục phu nhân bờ eo thật mềm.

Tống Thanh Thư lấy tay xoa bóp nhè nhẹ, cúi đầu tại bên tai nàng nói ra.

– Ta… ta… hay là ở lại tại chỗ này chờ ngươi…

Trình Dao Già trái tim nhảy loạn khi cảm thấy bàn tay của hắn đang vuốt ve bên hông của mình, đột nhiên cảm thấy vừa rồi quyết định tựa hồ là có gì sai lầm.

– Thật sự sao?

Tống Thanh Thư cười hỏi nàng, hai người cách gần như thế, trước mắt nhìn thấy nàng khuôn mặt trong trắng lộ hồng, âm thầm cảm thán, nữ nhân này đã thành gia lập thất lâu như vậy, làn da rõ ràng vẫn còn mịn màng bóng loáng như một tiểu cô nương vậy, Lục Quán Anh thật sự là có diễm phúc sâu.

Trình Dao Già trong lòng do dự, trong lúc nhất thời chủ ý cũng bất định, Tống Thanh Thư trong lòng hiểu rõ:

– Nếu như Lục phu nhân không quyết định được, vậy thì để ta quyết định giúp cho phu nhân đi.

Nói xong cũng không đợi nàng trả lời, ôm nàng liền phóng ra ngoài cửa.

Trình Dao Già chấn động, lại muốn kinh hô, nhưng nhớ tới đối phương dặn dò, gấp vội vươn tay bịt miệng lại miệng của mình.

Đem cử động của nàng thu hết vào mắt, Tống Thanh Thư nói:

– Lục phu nhân quả thật đáng yêu.

Trình Dao Già cực thẹn, tựa đầu xoay tới, cũng không dám liếc nhìn hắn.

Tống Thanh Thư trong ngực ôm ấp thân thể mềm mại ấm áp động lòng người, trong lòng vui sướng, bất quá hắn cũng biết chính sự quan trọng hơn, dần dần mang theo nàng cẩn thận từng chút từ trong sân bay vọt đi…

Nhưng cái này lại làm khổ Trình Dao Già rồi, Tống Thanh Thư là cao thủ ngắt hoa trong muôn hoa, mặc dù đối với cái ôm này cũng rất động tâm, thế nhưng hắn rất nhanh liền khôi phục trong tâm bình tĩnh, thế nhưng nàng lại là khác nàng chính là thiên kim tiểu thư đại môn không xuất ra hai bước, bình thường ngày đọc sách, đôi khi ngẫu nhiên vụng trộm đọc Tây Sương Ký, tâm tình cũng đã cảm thấy là không ổn sâu sắc, giống như hôm nay cùng một nam nhân khác ôm cùng một chỗ, thật là nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Thân thể hai người nhanh liên tiếp dính sát chạm nhau, Trình Dao Già loáng thoáng có một loại ảo giác, dường như trên người hắn khí tức dương cương xuyên thấu qua y phục của nàng thẩm thấu tiến vào bên trong da thịt ve vuốt khắp các bộ phận mẫn cảm trong cơ thể mình vậy, thân thể nàng càng lúc càng mềm, tim đập rồi càng nhanh.

Tống Thanh Thư rất nhanh liền phát giác được dị thường của nàng, nhẹ nhàng nói ra:

– Ngộ biến tòng quyền, Lục phu nhân không cần thiết để ở trong lòng, ta sẽ không đem chuyện đã xảy ra đêm nay cùng bất luận kẻ nào nói ra đấy.

Cảm nhận được lời nói hắn ôn nhu, Trình Dao Già mới dần dần bình phục lại, nàng dù sao cũng là môn hạ đệ tử Toàn Chân, thực chất bên trong cũng có hào khí người giang hồ, xấu hổ đến mức tận cùng sau đó, dứt khoát cũng buông thả nội tâm, thậm chí còn chủ động ôm đối phương để giảm bớt cho hắn gánh nặng.

Chú ý tới nàng chợt ôm chặt lấy mình nhiều hơn, mũi chân Tống Thanh Thư tùy tiện điểm nhẹ một chút, liền giống như én lượn lướt qua bầu trời đêm, sau một khắc đã xuất hiện hơn bên ngoài mười trượng rồi, Trình Dao Già kinh ngạc, nghĩ thầm thì ra hắn lại có võ công cao như vậy.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219