Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 27
Phần 27

Đại Khỉ Ti lúc trước viết ra đúng là có chủ ý về sau sẽ không nhận nợ, vì cho rằng nàng thân là vương phi, đằng sau lại có hoàng đế Hoàn Nhan Đản làm chỗ dựa, chẳng lẽ Đường Quát Biện chỉ là một phò mã, lại còn dám quả thật tìm đến nàng để thu sổ sách sao?

Thế nhưng kế hoạch của nàng không đuổi kịp biến hóa của cục diện, hôm nay Hoàn Nhan Đản đã chết, nàng cũng không còn là một vương phi cao cao tại thượng, nam nhân lúc trước chỉ là phò mã, hôm nay lại trở thành nam nhân cực kỳ có quyền lực trong triều đình Kim quốc, lúc này món nợ kia lại trở thành khoai nóng phỏng tay…

– Ngươi đâu có cứu được Hoàn Nhan Nguyên đâu, vậy thì nguyên nhân gì mà muốn ta thanh toán?

Đại Khỉ Ti rất nhanh nghĩ đến một lý do.

Tống Thanh Thư lập tức nở nụ cười:

– Ai nói tại hạ không có cứu Hoàn Nhan Nguyên đây này? Toàn bộ người trong kinh thành cũng biết tại hạ đã tuyên hắn vô tội được phóng thích, còn vì sao lại bị hoàng đế vẫn bị nhốt trong thiên lao, chỉ bất quá là do Hoàn Nhan Nguyên vận khí không tốt, về sau vẫn bị hoàng đế giết đi, chuyện này không có oán được tại hạ…

Đại Khỉ Ti vội la lên:

– Rõ ràng Hoàn Nhan Nguyên từ đầu tới cuối đều không có rời khỏi thiên lao a.

– Tại hạ mặc kệ, dù sao tại hạ cũng đã làm được chuyện hứa hẹn, kế tiếp bây giờ thì đến lúc phu nhân thực hiện lời hứa hẹn lúc trước.

Tống Thanh Thư bộ dạng ngay thẳng nói.

– Ngươi như thế nào lại nói như vậy chứ? Đây không phải là cưỡng từ đoạt lý sao?

Đại Khỉ Ti cả giận nói.

Tống Thanh Thư vẫn ung dung nhìn qua nàng:

– Phu nhân tung hoành giang hồ nhiều năm như vậy, có lẽ sớm đã hiểu cái đạo lý này, bất kể là Tử Sam Long Vương hay là Kim Hoa bà bà, có lúc nào phu nhân đối với những giang hồ nhân sĩ chết ở trong tay mình giảng đạo lý? Quy tắc là của cường giả, chỉ có kẻ yếu phải thành thật tuân thủ theo quy tắc mà thôi.

Đại Khỉ Ti kinh sợ, lập tức im lặng không nói, thật lâu sau đó mới thở dài:

– Đúng vậy, mạnh được yếu thua mới là pháp tắc vĩnh hằng bất biến trong giang hồ, là do ta ngu muội…

Tống Thanh Thư lần nữa cầm lấy văn tự tại trước mặt nàng lung lay:

– Phu nhân bây giờ nhận thức lời hứa hẹn lúc trước rồi chứ?

Đại Khỉ Ti mặt không thay đổi hừ một tiếng:

– Hôm nay ta tại trên tay ngươi, coi như là không nhận thức thì cũng đâu có ý nghĩa gì đâu.

Tống Thanh Thư cười hài lòng:

– Phu nhân có loại thái độ này thì tại hạ mới thưởng thức đấy.

Đại Khỉ Ti nghiêng đầu đi, trầm mặc tỏ vẻ phản kháng.

Tống Thanh Thư nhàn nhạc, tiếp tục nói:

– Phu nhân, tại hạ biết rõ hiện trong lòng đang nghĩ gì, bất quá tại hạ không thể nhắc nhở, phu nhân bây giờ chỉ có duy nhất một con đường chính là thuần phục tại hã mà thôi…

– Thật vậy sao?

Đại Khỉ Ti hơi nhếch lên khóe miệng, cho thấy nàng tỏ vẻ khinh miệt…

– Tại hạ biết rõ trong phu nhân không cho là đúng, đây chẳng qua là phu nhân thu nhận được tin tức bên ngoài quá ít, cho nên không nhận rõ tình huống của mình bây giờ…

Tống Thanh Thư đưa tay vuốt má nàng, Đại Khỉ Ti liền nghiêng mặt tránh qua, hắn cũng lơ đễnh, tiếp tục nói…

– Bất quá bởi vì phu nhân là một đại mỹ nhân hại dân hại nước, nên tại hạ sẽ kiên nhẫn giảng giải cho phu nhân biết…

– Hừ… ta rửa tai lắng nghe đây.

Nghe hắn nói làm như là thật, Đại Khỉ Ti tức giận lườm hắn.

Theo nàng từ còn còn là một cô nương cho tới bây giờ, nàng ngoại trừ chung tình đối với trượng phu Hàn Thiên Diệp thì nhu tình như nước, còn đối với bất luận là nam nhân nào khác thì sắc mặt đều không chút thay đổi, cho dù là năm xưa quang minh hữu sứ Phạm Diêu từng làm mê đảo hàng vạn cô nương…

Về sau khi trượng phu Hàn Thiên Diệp chết đi, nàng tình nguyện dịch dung hóa thành một Kim Hoa bà bà vừa già lại xấu, không muốn để cho nét mặt tuyệt thế của mình biểu lộ tại trước mặt nam nhân, có thể chứng minh rằng nàng đối với phương diện này là cỡ nào coi trọng.

Tống Thanh Thư ba lần bốn lượt sờ soạng tại trên thân nàng, nếu không vì lo lắng phản kháng thì sẽ lại gặp phải sự khinh bạc của hắn, thì nàng đã sớm bạo khởi rồi, bất quá qua mấy lần áp lực như thế, dẫn đến nàng hiện tại uất nghẹn lấy bụng lửa, tùy thời lúc nào cũng có thể nổ tung.

– Nếu như tại hạ nhớ không lầm, năm đó phu nhân thân là thánh nữ Minh giáo, rồi lại tự gả cho Hàn Thiên Diệp, dựa theo giáo quy, thì phu nhân sẽ bị thiêu chết phải không?

Tống Thanh Thư hỏi.

– Đó là chuyện đã qua rồi, hiện tại ra có địa vị bên trong tổng đàn Minh giáo Ba Tư, người nào lại dám đối với ta áp lấy hình phạt thiêu chết?

Đại Khỉ Ti nhàn nhạt nói, bất quá trong nội tâm của nàng cũng không bình tĩnh như bề ngoài vẻ mặt của nàng, lần nhiệm vụ này bị thất bại lại tổn binh hao tướng, nếu quay trở lại Ba Tư, chỉ sợ khó mà có thể đào thoát được hình phạt, coi như là Tiểu Chiêu có thân phận giáo chủ, cũng chưa chắc bảo vệ được nàng.

Tống Thanh Thư đã sớm ngờ tới nàng có loại phản ứng này, liền cười nói:

– Phu nhân tại Minh giáo Ba Tư có phải là dựa vào nhi nữ Tiểu Chiêu?

– Là vậy thì như thế nào đây?

Đại Khỉ Ti ứng đối…

– Nhưng nếu Tiểu Chiêu bị Minh giáo Trung thổ đuổi giết thì sao? Đến lúc đó cho dù thiên hạ bao la to lớn, nhưng lại có chỗ nào cho các người dung thân?

Tống Thanh Thư chăm chú mà nhìn chằm chằm vào ánh mắt của nàng.

Đại Khỉ Ti trong lòng nhảy, gấp nói:

– Nói bậy nói bạ, Tiểu Chiêu đang là giáo chủ tổng đàn Ba Tư, vậy thì Minh giáo Trung thổ ai dám đối với nàng bất kính chứ?

Tống Thanh Thư cũng không có trả lời vấn đề của nàng, ngược lại kéo lên một sự kiện khác:

– Nếu như tại hạ nhớ không lầm, thì Tiểu Chiêu yêu thích giáo chủ Trương Vô Kỵ của Minh giáo Trung thổ phải không?

– Không sai.

Đại Khỉ Ti gật gật đầu, chuyện này cũng không có gì là bí mật, nghĩ đến Trương giáo chủ kia ôn nhuận như ngọc, nàng vẫn là tương đối có hảo cảm, chỉ tiếc nhi nữ của nàng cùng hắn hữu duyên vô phận.

– Như vậy nếu bây giờ để cho Tiểu Chiêu lựa chọn giữa Minh giáo Ba Tư và Trương Vô Kỵ, thì nàng sẽ lựa chọn bên nào?

Tống Thanh Thư lại hỏi.

– Tại sao lại có tình huống hoang đường như vậy phát sinh.

Đại Khỉ Ti cảm thấy đây là lời nói vô căn cứ, cũng không muốn động não suy nghĩ.

– Nhưng nếu quả thật phát sinh ra thì sao đây?

– Không có khả năng.

– Phu nhân trước không cần quản tới là có thể hay không có thể, cứ trả lời vấn đề của tại hạ…

– Có lẽ… là chọn Trương Vô Kỵ…

Đại Khỉ Ti tuy rằng cùng nhi nữ không quá thân mật, thế nhưng nàng là mẫu thân, thì như thế nào mà không biết trong long nữ nhi muốn gì? Lúc trước nếu không vì phải cứu nàng, Tiểu Chiêu há lại cam lòng ly khai Trương Vô Kỵ sao?

– Xem ra về điểm này thì chúng ta cùng chung ý nghĩ đấy.

Tống Thanh Thư khẽ cười…

– Tại hạ cũng tin rằng Tiểu Chiêu sẽ vì Trương Vô Kỵ, mà dứt bỏ hết thảy…

– Cho dù là như vậy thì cục diện sẽ như thế nào?

Đại Khỉ Ti nghi ngờ nói…

– Trương Vô Kỵ là giáo chủ Minh giáo Trung thổ, lúc trước Minh giáo Trung thổ tuy rằng cùng tổng đàn Ba Tư có chỗ không hòa thuận, chẳng qua hiện nay dưới sự uy hiếp của Mông Cổ, song phương đã tiêu tan hiềm khích lúc trước, Trương Vô Kỵ lại làm sao cùng với Minh giáo truy sát mẫu tử chúng ta?

Tống Thanh Thư tiếp tục hỏi:

– Phu nhân chắc cũng biết nhi nữ của mình lúc trước có mấy nữ nhân là tình địch chứ?

– Được xem là nữ nhân tình địch thì chỉ có Chu Chỉ Nhược cùng Triệu Mẫn hai người…

Về phần Chu nhi, thì Đại Khỉ Ti không để ý đến, không tính là đối thủ của Tiểu Chiêu.

– À… mà Chu Chỉ Nhược về sau với ngươi đã thành thân rồi…

Đại Khỉ Ti đột nhiên nhớ tới thân phận của Tống Thanh Thư, hắn còn là cô gia của phái Nga Mi…

– Vậy thì chỉ còn lại có Triệu Mẫn quận chúa rồi, Trương Vô Kỵ tiểu tử kia tựa hồ cũng ưa thích nàng quận chúa đó nhiều hơn một chút…

– Thế nhưng phu nhân có biết bây giờ Triệu Mẫn đã cùng Trương Vô Kỵ trở mặt thành thù chưa?

Tống Thanh Thư điềm tĩnh hỏi.

Đại Khỉ Ti giật mình:

– Vì cái gì?

Năm xưa ở trên Linh Xà đảo thì nàng tận mắt nhìn thấy, ánh mắt hai người bọn họ đối mặt đưa tình, tuyệt đối là không giả, lúc đó còn dính như keo sơn, lúc này qua mới qua bao lâu thì đã trở mặt thành thù rồi?

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219