Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 172
Phần 172

Lục Quan Anh dẫn Tống Thanh Thư đi tới cửa gian phòng thê tử, nói:

– Công tử cứ vào đi thôi…
– Kỳ thật hiện tại Lục huynh vẫn còn kịp để đổi ý.

Tống Thanh Thư cải biến đối với hắn cách xưng hô, dù sao đối phương lớn tuổi hơn hắn nhiều, một tiếng Lục huynh vẫn là gọi tốt đấy…

Chú ý tới xưng hô của Tống Thanh Thư cải biến, Lục Quan Anh lập tức mở cờ trong bụng, cảm thấy mình đã cùng Tống Thanh Thư thân cận hơn rất nhiều, gấp gáp nói:

– Công tử xin yên tâm, quyết định này là chúng ta đã nghĩ sâu tính kỹ rồi, tuyệt sẽ không đổi ý.
– Um… Vậy được rồi.

Chuyện cho tới bây giờ, Tống Thanh Thư cũng không còn gì để nói nữa, đang muốn đẩy cửa đi vào, bỗng nhiên dừng bước, từ trong lòng ngực đem một quyển sách mỏng đưa cho Lục Quan Anh…

– Đây là phó bản của Tịch Tà Kiếm Phổ, công tử có thể chậm rãi tham tường.

Tống Thanh Thư làm việc dù sao cũng phúc hậu, người ta đã tiễn đưa thê tử cho mình, thì cũng không thể nào để cho hắn tay không quay về, huống chi hắn vốn cũng là có ý định đem Tịch Tà Kiếm Phổ giao cho đối phương.

– Đa tạ…

Lục Quan Anh thanh âm run rẩy, vươn tay tiếp lấy kiếm phổ, hiển nhiên trong lòng kích động dị thường, bởi vì sự nghiệp ngày sau của hắn ngoại trừ dựa vào Tống Thanh Thư, còn có một nửa là phải dựa vào bí tịch tuyệt thế võ lâm trước mắt này để làm vốn liếng.

Nhìn xem Tống Thanh Thư đi vào gian phòng thê tử, lúc thấy Tống Thanh Thư đóng cửa lại, Lục Quan Anh bờ môi há ra, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói, thân là một nam nhân, làm ra quyết định như vậy thật sự không phải là một chuyện dễ dàng, bất quá nhìn xem trong tay bí kíp vốn người trong giang hồ tha thiết ước mơ, tinh thần hắn mới một lần nữa khôi phục lại.

Thật sâu hướng chỗ gian phòng thê tử nhìn thoáng qua, Lục Quan Anh liền cắn răng vội vàng rời đi, hắn không muốn ở lại chỗ này, bằng không thì lát nữa nghe được từ bên trong truyền tới thanh âm, hắn biết rất khó mà thừa nhận cái loại cảm giác giày vò này. Hơn nữa hắn cần một nơi yên lặng để nghiên cứu Tịch Tà Kiếm Phổ, vì vậy thời điểm lúc bước đi không hề có gì lưu luyến.

Nghe tiếng chân bên ngoài Lục Quan Anh rời đi, Tống Thanh Thư lúc này mới đi vào trong phòng, chẳng biết tại sao, trong phòng không có đốt đèn tối đen, bất quá nghĩ đến Lục Quan Anh mới vừa nói chuyện thê tử xấu hổ, hắn lập tức thoải mái.

“Trình Dao Già thường ngày nhìn xem nhút nhát, không nghĩ tới lúc diễn trò lừa gạt người lại rõ ràng chân thật như vậy.”

Tống Thanh Thư nhịn không được mỉm cười khi thấy toàn bộ gian phòng tắt đèn tối đen như mực, Trình Dao Già cũng không có ra nghênh tiếp hắn mà chỉ là lẳng lặng nằm ở trên giường, trên thân đang đắp một tầng chăn, hô hấp cực kỳ vững vàng yên tĩnh.

“Ngủ rồi sao?” Tống Thanh Thư khẽ giật mình, chẳng qua thời điểm này thật có chút đã trễ, nàng ở chỗ này chịu không được ngủ quên rồi cũng là rất bình thường.

“Ngủ rồi cũng tốt.” Tống Thanh Thư cũng không có làm nàng thức tỉnh, ngược lại cảm thấy tình cảnh bất ngờ gặp nàng càng có tình thú.

Lặng lẽ thoát khỏi y phục bên, Tống Thanh Thư không một tiếng động chui vào bên trong cái chăn, loại tình huống trêu đùa này mấu chốt chính là giống như trộm hương, làm cho nàng trong lúc mơ màng động tình, nếu đem nàng đánh thức thì ngược lại không còn thích thú…

Mới chui vào cái chăn trùm kín, Tống Thanh Thư đưa tay vào làn da mềm mại của nàng, thật là non tơ nõn nà, trên giường mỹ nhân chỉ mặc một cái yếm, Tống Thanh Thư âm thầm cười: “Như thường ngày, Trình Dao Già điềm đạm thẹn thùng, hôm nay rõ ràng thoát khỏi xiêm y trống trơn chờ ta, xem ra Lục Quan Anh đã làm tổn thương thấu lòng của nàng, khiến nàng dứt khoát buông thả bản thân.”

Mỹ nhân tình nặng, Tống Thanh Thư đương nhiên cũng không có thể phụ lòng hảo ý của nàng có.

Thò tay chế trụ vai thơm của nàng, hắn ôn nhu hôn xuống.

– Um…

Dưới thân mỹ nhân ưm một tiếng, giống như đã phát hiện ra.

Tống Thanh Thư cảm nhận được dưới thân nàng nhanh khép chặt lại hàm răng, liền cười nói:

– Đã là cùng chung chăn gối rồi, còn có cái gì xấu hổ nữa a.

Mỹ nhân nhân không biết là bị hắn thuyết phục hay là ngăn cản không nổi đôi bàn tay của hắn đang cao thấp tiến công, cặp môi đỏ mọng khẽ mở, cuối cùng cũng bị đầu lưỡi của hắn duỗi vào…

– Ồ, phu nhân hai ngày này tựa hồ là hơi gầy đi.

Chui kín ở trong chăn, trong bóng tối Tống Thanh Thư cảm nhận được da thịt của nàng không có đẫy đà mềm mại như lúc trước vậy, lộ ra hơi thon thả hơn một ít.

– Um… a… a…

Trình Dao Già tựa hồ muốn nói cái gì, chỉ bất quá khi mở miệng đều là một ít kiều chán hừ lạnh, ngược lại như lửa cháy đổ thêm dầu, làm cho Tống Thanh Thư càng thêm nồng nhiệt sờ soạng khắp thân thể nàng…

– Chân tựa hồ cũng dài thầm, thảm lông cũng ít và non mềm hơn…

Tống Thanh Thư chậc lưỡi kỳ lạ…

– Xem ra trong bóng đêm, không vận dụng nội lực, sờ mó lục lọi trên thân thể nàng cũng diệu dụng khác a…

Trong bóng tối da thịt hai người gần kề ma sát mài lẫn với nhau, Tống Thanh Thư bị trêu chọc toàn thân như bị phỏng, Trình Dao Gìa lúc này lại um một tiếng, giống như là bị ngứa ngáy, thân thể nàng bỗng nhúc nhích, khi thì phát ra vài tiếng ừ hưng phấn, theo bản năng rên rỉ vài tiếng, điều này khiến Tống Thanh Thư càng thêm hưng phấn, khi thấy bàn tay mò dưới cái âm động nàng đã ướt, xem chừng thời cơ không sai biệt lắm, hắn liền cúi người đè lên, tìm đúng vị trí nhấn vào…

– A…

Trình Dao Gìa kêu lên một tiếng, bất quá vẫn không có hoàn toàn tỉnh lại, Tống Thanh Thư cảm giác côn thịt của mình giống như là tiến nhập vào ruột của một con cá vậy, phía dưới bị kẹp quá chặt, Trình Dao Già thân thể một trận co rút, cái mông khẽ động, côn thịt Tống Thanh Thư tuy bị xiết như muốn bị bẻ gãy, nhưng mà thoải mái chết được.

Hắn lấy hai bàn tay đỡ lấy hai bên cái mông săn chắc có chút rung động của nàng, bắt đầu dùng sức hướng phía trước đỉnh lấy, quy đầu đã tiến vào, ở trong âm động chật hẹp càng làm cho hắn không chịu nổi, mỗi lấn côn thịt tiến vào từng chút một gian nan, lại là càng thoải mái.

– Hả?

Bỗng nhiên Tống Thanh Thư cảm thấy quy đầu bị cái gì có chút ngăn cản, không cách nào đi về phía trước, nghĩ thầm cái âm động của Trình Dao Già như thế nào lại giống như một xử nữ như vậy chứ?

Cảm nhận được thân hình nàng run rẩy, Tống Thanh Thư tiến đến bên tai nàng ôn nhu nói:

– Chúng ta cũng không phải là lần đầu tiên, phu nhân vì sao khẩn trương như vậy?
– Um… um…

Trình Dao Già lại rầm rì như muốn nói gì đó, chỉ tiếc là Tống Thanh Thư nghe qua, lại cảm nhận là một loại chào mời thâm tình.

Tống Thanh Thư rất nhanh cong eo trầm xuống, hắn liền giật mình, bởi vì hắn nhạy cảm phát giác được côn thịt mình tựa hồ đột phá một tầng vật cản hơi mỏng, thân là tình trường lão luyện, hắn như thế nào lại không biết cái tầng kia là gì?

Trình Dao Già đã vi nhân phụ nhiều năm, lại cùng mình từng có da thịt chi thân, thế thì tại sao có thể là tấm thân xử nữ?

Tống Thanh Thư mặt sắc mặt xanh mét, vén chắn lên màn, vẫy tay dùng Nhất Dương chỉ hướng trên cái đèn trên bàn kích bắn, Nhất Dương chỉ là chí cương chí dương, cùng tim ngọn đèn xung đột, lập tức phát ra tia lửa, gian phòng liền phát sáng lên.

Cúi đầu nhìn qua, Tống Thanh Thư giật mình, chỉ thấy Gia Luật Nam Tiên nước mắt trên mặt nằm tại dưới người mình, nàng điềm đạm đáng yêu nhìn mình chằm chằm…

– A… tại sao là cô nương?

Tống Thanh Thư trợn tròn mắt, phản ứng đầu tiên chính là nghĩ đến Lục Quan Anh gài bẫy tạo ra cục diện này, nói không chừng còn có ý định ám sát mình, vội nhìn bốn phía quan sát, thế nhưng khi vận khí thì cảm nhận trong phạm vi hơn mười trượng bên không có bất kỳ dị thường.

– Um… um…

Gia Luật Nam Tiên lúc này thanh âm nức nở nghẹn ngào.

Tống Thanh Thư giờ mới biết được, nguyên lai nàng bị điểm á huyệt, khó trách lúc trước nàng mấy lần um… um, mình cứ tưởng là Trình Dao Già xấu hổ không dám mở miệng, cố ý giả vờ nửa ngủ nửa tỉnh đây.

Vừa giải huyệt Gia Luật Nam Tiên, nàng mang theo thanh âm nức nở nói ra:

– Ngươi mau… mau… lấy ra a…

Tống Thanh Thư lúc này mới ý thức tới cây côn thịt của mình vẫn như cũ lưu lại tại trong âm động của nàng, nên ngượng ngùng, tình cảnh này, nhìn xem khuôn mặt tràn nước mắt của nàng, cho dù là ý chí sắt đá, cũng phải trở nên nhu hòa lượn quanh…

– Được… tại hạ… lập tức lấy ra…

Tống Thanh Thư có chút bối rối, khách quan mà nói, hắn lúc này cũng là trần truồng không một mảnh vải che thân, như bình thường thì hắn rất là cực kỳ thong dong bình tĩnh, rất hiếm khi mà thất thố như vậy, chỉ là hôm nay tình hình thực sự quá không thể ngờ tới được, hơn nữa hắn lại chiếm được nhân gia món lời cực kỳ lớn, khó tránh khỏi có chút chột dạ.

Có lẽ là Tống Thanh Thư động tác hơi mạnh, Gia Luật Nam Tiên hít sâu một hơi, đau đến khuôn mặt mặt biến sắc, trong vô thức dường như con bạch tuộc đem Tống Thanh Thư ôm chặt lấy:

– Đừng cử động… đau… đau quá…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219