Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 9
Phần 9

Tại thời khắc cuối cùng, Đại Hưng Quốc giờ cũng đã cởi bỏ được nghi hoặc, đó chính là lúc các nàng tiến cung, thì rõ ràng đã lục soát qua toàn thân của các nàng, vậy thì vũ khí tẩm độc có được từ nơi nào đến? Thì ra trên bàn tay thon thon của các nàng với những móng tay đỏ tươi kiều diễm, đến lúc mấu chốt lại là chi vật kiến huyết phong hầu dùng để đoạt mệnh người.

Nghĩ đến mình tung hoành bao nhiêu năm, được vinh dự nhận lấy danh xưng là người có võ công đứng đầu của Đại Kim Quốc, vậy mà im hơi lặng tiếng chết ở dưới tay hai nữ nhân tay, Đại Hưng Quốc không cam lòng, ý muốn ít nhất cũng kéo theo một mạng người làm đệm lưng, chỉ tiếc là đôi mắt của lão da càng lúc càng mờ dần đi, đôi tay hoàn toàn không nghe theo sai khiến.

“Bụp…”

Chỉ thấy Huy Nguyệt sứ nâng lên tả chưởng, một cỗ âm kình sắt bén như đao kiếm bắn thẳng vào Ngọc Đường huyệt trước ngực của lão, một chút sinh cơ cuối cùng của Đại Hưng Quốc rốt cuộc đã bị dập tắt.

Đại Khỉ Ti ánh mắt co lại, mặt không thay đổi nói ra:

– Xem ra ngươi tu luyện Âm Phong Đao đã tinh tiến không ít.

Huy Nguyệt sứ không có chú ý tới ý tứ trong giọng nói của Đại Khỉ Ti, chỉ là bụm lấy hữu chưởng, trong lòng còn sợ hãi nhìn Đại Hưng Quốc:

– Lão cẩu tặc này thật lợi hại, vừa rồi ta dùng thủ pháp Thấu Cốt Châm với chất kịch độc kiến huyết phong hầu đánh vào bên trong cơ thể của lão, vậy mà lão vẫn còn có thể tung chưởng đánh gãy lại cánh tay của ta.

Đại Khỉ Ti cũng thở dài:

– Đúng vậy, may mắn là chúng ta không có lựa chọn cùng lão cứng đối cứng, nếu dùng đến phương pháp này, ngay cả bốn người chúng ta liên hợp lại cũng không biết là còn sống sót được mấy người…

Vốn là dựa theo ý tưởng của Phong Vân tam sứ, Đại Hưng Quốc võ công cho dù là cao hơn, cũng không có khả năng cao hơn Cửu Dương Thần Công, Càn Khôn Đại Na Di, Thái Cực quyền kiếm của Trương Vô Kỵ, ba người bọn họ liên thủ, đối phó với Trương Vô Kỵ cũng là đã đủ rồi, bất quá chỉ có Đại Khỉ Ti là phản đối quyết liệt, nàng cho rằng làm như vậy thì sẽ gây động tĩnh quá lớn, rất dễ dàng làm kinh động người trong nội cung, với lại Đại Hưng Quốc thuộc loại cao thủ đẳng cấp, muốn giết được lão mà im hơi lặng tiếng không làm kinh động đến ai thì thật sự quá khó khăn.

Dù sao Ba Tư Minh giáo từ xa xưa đã có truyền thống cùng kinh nghiệm thích khách, mấy người sau khi thương thảo thì sau đó cho rằng chuyện Đại Khỉ Ti lo lắng rất có đạo lý, cuối cùng đã quyết định bỏ qua biện pháp dùng bốn người vây công đánh Đại Hưng Quốc, ngược lại sẽ để cho Đại Khỉ Ti cùng Huy Nguyệt sứ hai nàng chấp hành nhiệm vụ dùng mỹ nhân kế với Hoàng Nhan Đãn, sau đó có thể lợi dụng để làm lung lay mất tập trung quan sát của Đại Hưng Quốc rồi thừa cơ tấn công.

Về phương diện dùng nữ nhân xinh đẹp như tiên thiên để ám sát thì ưu thế thật sự không nhỏ, các nàng có thể lợi dụng đầy đủ sắc đẹp và thân thể của mình, thứ hai có thể khiến cho địch buông lỏng đề phòng mà tìm ra được cơ hội ra tay. Nguyên tắc ám sát của tổng đàn Ba Tư chính là không ra tay thì thôi, đã ra tay thì nhất định phải phân ra sinh tử.

Hai nàng trước chế trụ Hoàn Nhan Đản, sau đó dùng thủ pháp đặc thù khiến cho hắn như là bị trúng thượng mã phong, rồi tiếp tục vẫn lõa thể để phân tán lực chú ý của Đại Hưng Quốc dù biết lão là một tên thái giám nhưng ánh mắt chắc chắn cũng phải quét nhìn trước đường cong với các vị trí khêu gợi của hai vưu vật này, rồi kết hợp trong lúc Đại Hưng Quốc cứu hoàng đế, thì trong nháy mắt đó sẽ ra tay, lại phối hợp với chất kịch độc, quả nhiên tại trong thời gian cực ngắn đã thành công giết chết đối phương. Phải biết rằng dựa vào võ công chân thật, Đại Khỉ Ti cùng Huy Nguyệt sứ cộng lại cũng không phải là đối thủ của Đại Hưng Quốc.

Hơi chút nghỉ ngơi và hồi phục một hồi, hai nàng mặc lại xiêm y, sau đó đem từng tên thị vệ đứng canh phía ngoài từng người gọi vào giết chết, Huy Nguyệt sứ thay đổi y phục thái giám, cầm lấy kim bài trên thân hoàng đế đi ra ngoài đón lấy Diêu Phong sứ cùng Lưu Vân sứ đang đứng chờ ở ngoài cung cùng nhau tiến vào nội cung.

Đại Khỉ Ti thì lưu lại để xử lý sạch những thi thể trong phòng, nàng tuy rằng bề ngoài kiều diễm như hoa đào, bộ dạng yểu điệu yếu ớt, nhưng đồng dạng cũng chính là Tử Sam Long Vương trên giang hồ giết người như ngóe, cho nên việc xử lý các thi thể này đương nhiên rất là nhanh chóng gọn gàng.

Đến khi Ba Tư tam sứ quay trở lại cùng với mấy tên thuộc hạ, Đại Khỉ Ti đã xử lý xong việc, để cho toàn bộ thay đổi y phục thị vệ đứng thủ ở bên ngoài, về phần tướng mạo bất đồng khác nhau, thì cũng không cần lo lắng, trong hoàng cung mỗi ngày có bao nhiêu người bị chết không minh bạch, chì là thay đổi mấy tên thị vệ mà thôi, cho nên không phải là chuyện gì làm cho người phải chú ý đến.

Chỉ có việc làm sao giả dạng Đại Hưng Quốc thì có chút phiền toái, bất quá đến lúc đó rồi sẽ tính. Về phần Hoàn Nhan đản, thì đã bị mê choáng nằm trên giường, không ai quản đến hắn.

Phong Vân Tam Sứ sau khi đi vào trong phòng lục soát toàn bộ chung quanh, cuối cùng cũng không có tìm được thứ đồ vật muốn tìm, Lưu Vân sứ liền nhìn qua Đại Khỉ Ti:

– Hổ phù của hoàng đế không biết nằm ở nơi nào?

Đại Khỉ Ti cũng là kinh sợ:

– Không tìm thấy sao?

Thấy ba người kia nhìn nhìn mình chằm chằm, nàng lập tức nổi giận:

– Các ngươi nhìn ta như vậy là có ý gì, chẳng lẽ hoài nghi là ta đã lấy rồi cất giấu hay sao?

Diệu Phong sứ cười hắc hắc nói:

– Vừa rồi tại nơi đây chỉ có phu nhân cùng Huy Nguyệt sứ, sau đó thì Huy Nguyệt sứ ra ngoài đón chúng ta, dĩ nhiên là loại bỏ mối nghi ngờ về phía nàng, thời gian còn lại chỉ có một mình phu nhân ở chỗ này, không nghi ngờ phu nhân thì phải hoài nghi người nào đây chứ?

Đại Khỉ Ti hừ:

– Vừa rồi ta xử lý nhiều thi thể như vậy, thì làm sao còn có thời gian để đi tìm Hổ Phù? Huống chi ta lấy Hổ Phù cất giấu đi thì có cái chỗ tốt gì? Hiện tại thánh nữ tổng đàn lại là nữ nhi của ta, chẳng lẽ ta muốn kéo nữ nhi của ta chìm xuống nước hay sao?

Ba Tư tam sứ cùng nhìn nhau, cũng hiểu được Đại Khỉ Ti nói rất có đạo lý, chần chờ:

– Vậy Hổ Phù kia ở nơi nào đây chứ?

Đại Khỉ Ti chỉ vào Hoàn Nhan Đản đang nằm ở trên giường:

– Hỏi hắn không được sao?

Hoàn Nhan Đản thì lúc này đang có một giấc mộng mỹ diệu, trong mộng hắn thấy bên trái đang đút côn thịt vào âm động của Đào Hoa phu nhân, bên phải thì đưa tay ngoáy lấy trong âm động Nguyệt nô, tại trên giường rồng bên dưới hạ thể của Nguyệt nô đang đọng lấy mấy đốm hoa hồng của xử nữ trên tấm đệm gấm, càng làm cho hắn mừng rỡ chính là, bản thân dường như đột nhiên sung mãn quay trở về thời kỳ tráng niên của một nam nhân, tinh lực của cái đồ vật kia bành trướng vô tận, cường ngạnh không biết mệt mỏi, hai nữ nhân kia thì đang sung sướng oằn oại rên rỉ dưới háng của mình, cái loại cảm giác thỏa mãn tự hào này, hắn đã bao nhiêu năm không có cảm nhận được rồi?

Bất quá trong lúc hắn vừa rút cây côn thịt từ trong âm động của Đào Hoa phu nhân ra, chuẩn bị nhét vào âm động của Nguyệt nô, thì trong phòng đột nhiên bắt đầu có những hạt mưa rơi xuống, hắn liền giận dữ:

– Trong tẩm cung rõ ràng cũng có mưa dột, trẫm sẽ điều tra ra là người nào chịu trách nhiệm, nhất định tru di cửu tộc của hắn.

Mưa càng rơi xuống càng lớn, cuối cùng cơn mưa lớn tựa như xối tại trên mặt, hắn lập tức mở mắt ra… sau đó liền tỉnh giấc.

Không có mưa, chỉ có mấy người đang vây quanh hắn, Hoàn Nhan Đản trong đầu vẫn còn chóng, khi nhìn thấy Đại Khỉ Ti, liền đưa tay ôm nàng:

– Ái phi…

“Bốp…”

Đáp lại hắn chính là một cái tát vang dội, Hoàn Nhan Đản ngây ngẩn cả người, hắn đã bao lâu đã không có chịu qua đánh đòn rồi? Kể từ khi trở thành Hoàng Đế cho đến nay, đừng nói là đánh hắn, thậm chí không ai dám ngỗ nghịch ý của hắn, hiện tại rõ ràng lại bị một nữ nhân đánh cho cái tát, dù cho đối phương đại mỹ nhân Đào Hoa phu nhân hại nước hại dân cũng không được phép:

– Người đâu, đem nữ nhân này kéo ra ngoài chém!

Bất quá hắn kêu lên ba lần, ngỡ ngàng khi không nhìn thấy bất cứ một nhân ảnh nào khác, hắn đã ý thức được có chuyện không ổn, đến lúc này mới nhìn rõ Diêu Phong sứ và Lưu Vân sứ, liền biến sắc nói:

– Các ngươi là người phương nào, dám tự tiện xông vào tẩm cung, có biết đây là tội lớn tru di cửu tộc!

Diêu Phong nhíu mày nhìn xem hắn, nhịn không được nói ra:

– Phu nhân, có phải là phu nhân dùng dược lực quá nặng tay, đã làm cho tên cẩu hoàng đế choáng váng đầu óc rồi?

Đại Khỉ Ti lạnh lùng nói ra:

– Hắn vốn là không thông minh lâu nay rồi.

Hoàn Nhan Đản lập tức cảm thấy khí lạnh ứa ra, vội hô:

– Đại Hưng Quốc đâu rồi, Đại Hưng Quốc cẩu nô tài đâu rồi?

– Câm miệng!

Đại Khỉ Ti lại cho đánh cho hắn thêm một tát tai, tâm tình hậm hực bởi vì chuyện của Thường Thắng vương rốt cuộc cũng thoải mái chút ít…

– Lão cẩu nô tài kia đang trên đường xuống hoàng tuyền rồi, ngươi nếu muốn gặp lão, ta có thể tiễn đưa ngươi xuống dưới đó để đoàn tụ với hắn.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219