Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 144
Phần 144

La Lập Như vẫn đang ngủ say ở một bên, kéo đều đều tiếng ngáy, ngẫu nhiên miệng nhúc nhích hạ xuống, tựa hồ đang nằm mơ, nhưng là hắn nằm mơ hẳn là không thể tưởng được, lúc này đang tại trước mắt hắn, thê tử Tiêu Uyển Nhi của mình đang dùng đôi môi anh đào khêu gợi đào hàm chứa côn thịt của Tống Thanh Thư, trong lúc này Tống Thanh Thư vô cùng hưng phấn, thô to côn thịt tại trong miệng thê tử của La Lập Như nhúc nhích, cơ hồ muốn bắn tinh ra, nhưng đúng lúc này, nàng lại nhả ra côn thịt hắn, nhìn hắn, ra hiệu rời đi, hắn cúi đầu hôn lên trán nàng, thấy nàng lần này không có trốn tránh, hắn lại khẽ hôn liếm lên đôi môi của nàng, trên bờ môi của nàng còn lưu lại lấy nàng nước bọt cùng mùi vị dịch nhờn côn thịt của hắn tiết ra từ mã nhãn…

Hắn nghĩ không cưỡng bách nữa nàng, chuẩn bị đứng lên, trong nháy mắt này hắn đã thấy thân thể nàng rung động, cũng là tại lúc này hắn chứng kiến đáy quần làn vải màu hồng sáng hoa đào đáy quần ấn lấy thâm sắc nước đọng theo hình cánh hoa…

– La phu nhân, hãy để cho ta một lần nữa đi a!

Tiêu Uyển Nhi vô pháp cự tuyệt, trong nội tâm tựa hồ cũng không muốn cự tuyệt, tuy nàng ra hiệu hắn rời đi, nhưng trong nội tâm rồi lại không muốn hắn rời đi, trượng phu La Lập Như đang say như chết, mâu thuẫn trong nội tâm nàng giây khắc này đạt đến đỉnh.

Hắn ôm chặt Tiêu Uyển Nhi, cái miệng mãnh liệt hôn lên đôi môi anh đào, bàn tay càng duỗi xuống vào trên âm hộ nàng sờ loạn.

– Um…

Tiêu Uyển Nhi theo bàn tay của Tống Thanh Thư sờ loạn, một cỗ xuân ý đã bay lên, động tác hắn càng lúc càng thô lỗ, không buông tay xoa nắn vuốt ve, mỗi lần hoan ái với hắn xong thì nàng đã từng khinh bỉ hành vi của mình, nhưng chính là mình bây giờ, thân thể cơ hồ trần truồng tùy ý hắn dịu dàng vuốt ve của mình từng cái bộ vị, nàng đã hoàn toàn bị hắn đã khống chế, ăn tủy thì mới biết vị, dục vọng trong người như thủy triều quay cuồng, một lớp sóng tiếp theo một lớp sóng đánh tới, thân thể của nàng phảng phất cũng đã không hề thuộc về mình rồi, bao phủ tại trong hải dương tình dục, trở nên vô cùng nhẹ nhàng.

Tiêu Uyển Nhi triệt để đầu hàng, nàng khát vọng lại đến một lần nữa hoàn toàn phóng túng, hoàn toàn đắm chìm tại trong thuỷ triều dục vọng, triệt để để phóng túng một lần, cái gì trách nhiệm, cái gì trinh tiết, toàn bộ không hề để tâm, cái gì cũng không thèm quản nữa, hỏa diễm điên cuồng lẻn vào bên trong tứ chi bách hài, Tiêu Uyển Nhi vặn vẹo thân thể cũng đã minh xác không sai khao khát của nàng…

Tống Thanh Thư không để cho Tiêu Uyển Nhi chờ đợi, chậm rãi ép xuống thân, nàng hiển nhiên cũng đã hãm sâu vũng bùn tình dục, hai gò má đỏ đến cơ hồ có thể chảy ra huyết, quy đầu thô to của cây côn thịt cứng rắn dính sát trên cửa miệng âm động của nàng…

– Um…

Tiêu Uyển Nhi ngắn ngủi trầm thấp kinh hô, thân thể ôn nhuận mềm mại bỗng dưng căng cứng, nàng quay đầu nhìn trượng phu La Lập Như tại kế bên tiếng ngáy như lôi, nàng chăm chú cắn môi dưới, thân thể tuyết trắng trần trụi run rẩy, nàng đang chờ mong cây côn thịt to lớn của hắn lần nữa nhét vào tràn đầy trong âm động của nàng giữ lấy, hơn nữa còn là tại bên cạnh trượng phu La Lập Như chính thức giữ lấy!

Ánh mắt của nàng nửa khép lấy, đôi mắt ngập nước tràn đầy thâm tình, hơn nữa dán chặt lấy thân thể của hắn, chậm rãi giãy giụa, toàn thân đều tản mát ra sức hấp dẫn không thể nào kháng cự, đúng vậy nàng chỉ là một nữ nhân, một nữ nhân đang cần nam nhân!

Tiêu Uyển Nhi vô thức mở rộng ra cặp đùi ngọc, nghênh đón lấy côn thịt của hắn, tất cả rụt rè, tôn nghiêm, e lệ tựa hồ cũng cũng đã phảng phất tựa như mặt trời đã khuất sau đám sương mù biến mất, Tống Thanh Thư đè xuống. Cong eo, côn thịt thẳng tắp cắm vào giữa hai chân nàng.

– A…

Tiêu Uyển Nhi trong nháy mắt duyên dáng thì thầm một tiếng, mũi nhọn cực đại quy đầu không tốn sức chút nào đính vào cái lỗ hẹp miệng hang âm động đầm đìa chất nhờn của nàng, côn thịt lửa nóng cực liền chống đỡ bên trong tầng tầng thịt non, trong nháy mắt lấp kín trướng đầy âm động kiều nộn ướt át của nàng.

Hang động hẹp hòi âm động của Tiêu Uyển Nhi đã mở lớn chống đỡ côn thịt của hắn, nàng mãnh liệt cảm giác được gậy thịt tráng kiện chậm rãi xâm nhập mê muội đánh sâu vào thân thể mình, ánh mắt Tiêu Uyển Nhi cũng bắt đầu trở nên mông lung.

– Ai… ui… đã cắm vào rồi.

Tiêu Uyển Nhi liếc qua trượng phu La Lập Như vẫn còn ngủ như lợn chết, nàng nhắm lại đôi mắt, thâm tỏa lông mày, cắn chặt môi, lông mi run nhè nhẹ, nàng nỗ lực chống đỡ mở hai chân, đem một đôi thon dài thật to tách ra, đón ý nói hùa hắn cắm vào, cái bụng bằng phẳng càng không ngừng phập phồng từng đợt, dưới sự xâm nhập côn thịt trong âm động, dẫn phát nâng lên khát vọng nhu cầu, chờ mong khoái cảm thỏa mãn đang tiến đến.

Loại kích thích khoái cảm này, là trượng phu của mình chưa bao giờ từng tạo ra được cho mình, Tiêu Uyển Nhi hai tay gắt gao quấn quýt lấy cái cổ Tống Thanh Thư, hai chân thật to tách ra…

Lúc này Tiêu Uyển Nhi đã thay đổi tư thế quỳ úp sấp trên giường, hạ thể rung động, càng không ngừng dùng cái mông về phía sau đỉnh đưa, đón ý nói hùa cây côn thịt đến từ đằng sau mạnh mẽ đâm vào, trong cơ thể thừa nhận cây côn thịt cứng rắn đánh vào xâm nhập, làm nàng sướng khoái muốn nổ tung lên, cứ như vậy như cuồng phong ba đào tuôn ra mà vui thích, hoàn toàn trần trụi vểnh lên mông, để cho Tống Thanh Thư từ phía sau điên cuồng cứ như thế cắm vào…

– Ai… ai… ui…

Tiêu Uyển Nhi theo tiết tấu của tiếng rên rỉ trầm thấp dần dần nhanh hơn, nàng cắn chặt môi anh đào, dưới sự kích thích khoái cảm này mãnh liệt đến cực điểm, nàng thật to mở ra hai chân, về phía sau cố gắng nhếch lên bờ mông nghênh hợp với hắn va chạm…

– A… á…

Tiêu Uyển Nhi đột nhiên khàn giọng rên rỉ, nương theo lấy cái mông rất tròn đều đặn cùng hai chân thon dài trần trụi căng cứng run rẩy, co rút, các đốt ngón tay bởi vì dùng sức nắm chặt mà trắng bệch, nhân thê thiếu phụ nhíu chặt lấy đôi mi…

Sau khi chạy nước rút, hắn cũng đã khống chế không nổi, hô hấp dồn dập biến thành thở dốc thô trọng, Tiêu Uyển Nhi đột nhiên phát ra tiếng ui… ui… duyên dáng, từ đỉnh đầu đến ngón chân kịch liệt run rẩy, âm tinh của nàng rốt cục bạo phát, liệt hỏa hừng hực, núi lửa dục vọng rốt cục triệt để phun trào, nóng rực dung nham sền sệt phun ra, đánh sâu vào trên quy đầu cứng rắn, một cỗ nhức mỏi tô sướng, theo xương sống truyền vào đại não, dương tinh tích xúc thống khoái đầm đìa bắn phun vải ra, toàn bộ đều bắn ra vào chỗ sâu trong hoa tâm của nàng…

Thân thể tuyết trắng run rẩy, Tiêu Uyển Nhi cảm nhận được nóng hổi dương tinh dịch bắn ra vung vẩy trên hoa tâm của mình nương theo lấy vui sướng, nàng dùng sức kẹp chặt hai chân, chỉ là đôi chân của nàng ép chặt, càng thêm chặt chẽ bao vây lấy cây côn thịt hung khí kia, càng làm cho dương tinh h đại lượng hướng trong cơ thể nàng kích tóe, cùng lúc hoa tâm co rút mút lấy không chừa một giọt tinh nào, nàng càng cuồng loạn âm tinh phát tiết, sướng khoái giao hoan đã trèo lên đạt mức cao cấp nhất…

Thoáng cái thời gian trôi qua đã hết gần hai canh giờ, sau khi rời khỏi chỗ ở của Tiêu Uyển Nhi. Thần không biết quỷ không hay Tống Thanh Thư đã tiềm nhập vào Ngọc Thanh quán.

Đường quen việc dễ làm rất nhanh liền đã đến gian phòng Vương Bảo Bảo, bởi vì đây là chuyện cơ mật, Vương Bảo Bảo hắn không có mang theo bao nhiêu cao thủ, toàn bộ cao thủ dùng để bố phòng ở ngoại vi rồi, loại sắp xếp phòng thủ bên ngoài, hư nhược bên trong thì không có vấn đề gì, đó cũng là theo binh đạo chi pháp, chỉ là Vương Bảo Bảo không có ngờ tới trên đời lại có người có khinh công cao đến loại tình trạng này, rõ ràng có thể lặng lẽ đột phá bên ngoài trùng trùng điệp điệp phòng hộ mà không bị phát hiện.

– Đề đốc đại nhân, lời Vương Lôi mới nói, đại nhân cân nhắc như thế nào rồi?

Tống Thanh Thư ẩn núp ở trên xà ngang bên ngoài hành lang, rất nhanh trong phòng liền truyền đến thanh âm Vương Bảo Bảo.

Lời của Lý Khả Tú cười khổ truyền đến:

– Tiểu vương gia, không phải ta không tin thực lực của Mông Cổ, thế nhưng quý quốc dù sao cùng với vùng Giang Hoài không giáp nhau, đến lúc đó nếu xảy ra chuyện gì, tiểu vương gia coi như là muốn cứu, chỉ sợ cũng ngoài tầm tay với.

Vương Bảo Bảo cười hắc hắc nói:

– Bổn vương biết rõ đề đốc đại nhân là có ý gì, chỉ sợ trong lòng đề đốc đại nhân, tính toán nếu phản bội Thanh quốc, cùng Giang Hoài chi địa giáp giới, lại có đầy đủ thế lực che chở thì chỉ còn lại có Nam Tống rồi. Bất quá bổn vương không thể không nhắc nhở đề đốc đại nhân một câu, những năm qua tình huống chiến tranh giữa các quốc gia, Nam Tống suy nhược là nổi danh, liền lấy lần này mà nói, đường đường sứ đoàn Nam Tống, ngay cả tự mình cũng đều không bảo vệ được, thì còn có thể trông chờ đến ngày sau nếu xảy ra chuyện, bọn họ có năng lực bảo hộ đại nhân sao?
– Chuyện này…

Lý Khả Tú hiển nhiên ngữ khí có chỗ buông lỏng.

Tống Thanh Thư lại nghe một lát, không thể không bội phục Lý Khả Tú lão hồ ly, quả nhiên là rất cẩn thận chặt chẽ. Biểu hiện ra thuận theo lời nói của Vương Bảo Bảo, nhưng thực chất không có gì là hứa hẹn, đúng là hoàn hảo không chê vào đâu được.

Vương Bảo Bảo cũng không phải là kẻ ngu dốt, rất nhanh liền nhận ra đối phương tinh ranh, hừ lạnh:

– Bổn vương cũng không ép đại nhân, đề đốc đại nhân có thể trở về mà cẩn thận cân nhắc, sau khi nghĩ kỹ thì hãy trả lời thuyết phục với bổn vương.
– Đa tạ thịnh tình của tiểu vương gia.

Lý Khả Tú chắp tay nói ra.

– Đề đốc đại nhân cũng đừng cân nhắc quá lâu, dù sao sự kiên nhẫn của bổn vương có thể là nổi danh không tốt.

Vương Bảo Bảo bỗng nhiên nói ra.

Lý Khả Tú Tâm trong run sợ, liền cười nói:

– Ta sẽ cân nhắc rất nhanh…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219