Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 146
Phần 146

Kim Cương môn chủ và Bách Tổn đạo nhân bị hai người kia ngăn cản lại, nữ nhân thần bí liền cảm thấy áp lực nhẹ hẳn, một bên xuất chưởng bức lui Huyền Minh nhị lão, một bên do dự nói:

– Nhưng các ngươi…

Trong nội tâm nàng rõ ràng, tình huống hôm nay, nếu như mình rời đi, hai người này chắc hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Nam tử kia phóng khoáng cười lớn:

– Năm xưa nếu không có thánh mẫu xuất thủ cứu giúp, thì phu phụ chúng ta đã sớm chết rồi, nhờ vậy sống lâu hơn những năm qua, bây giờ có thể trợ giúp Thánh Mẫu một lần, cho dù chết cũng không lỗ vốn rồi.

Bên cạnh hắn nàng kia cũng nói:

– Thánh mẫu đi nhanh đi, bây giờ rời đi thì về sau còn có thể thay thuộc hạ báo thù, nếu còn do dự nữa, chỉ sợ ai cũng đều đi không được!

Tống Thanh Thư gật đầu, đối với phu phụ này thật sự là đáng giá kính nể.

Bạch Liên Thánh Mẫu thân là đứng đầu một giáo, đương nhiên là rất quyết đoán, thật sâu liếc nhìn hai người, liền mạnh mẽ vận lên chân khí, thân hình liền biến mất tại tường vây bên ngoài.

Kim Cương môn chủ và Bách Tổn đạo nhân vậy, muốn ra tay ngăn đón nàng, nhưng cuốn lấy bọn họ là đôi phu phụ kia cũng không phải là võ công xoàng xĩnh, hai người là trưởng lão trẻ tuổi của Bạch Liên giáo, võ công tất nhiên là bất phàm, hơn nữa hai người lại là phu phụ, tâm hữu linh tê (tâm ý tương thông) phối hợp với nhau, Kim Cương môn chủ và Bách Tổn đạo nhân trong lúc nhất thời cũng không cách nào làm gì được bọn họ, đành trơ mắt nhìn xem Bạch Liên Thánh Mẫu rời đi.

Bất quá võ công phu phụ này dù sao cũng không bằng Kim Cương môn chủ và Bách Tổn đạo nhân, cuốn lấy bọn họ trong nhất thời thì coi như cũng tạm được, nếu muốn một mực cuốn lấy thì có chút si tâm vọng tưởng rồi.

Cũng không lâu lắm, mỗi người đều trúng một chưởng của địch nhân, lập tức bị trọng thương, đã không còn sức lực tái chiến.

May mắn Kim Cương môn chủ dẫn đám người vội vã đuổi theo Bạch Liên Thánh Mẫu, không có công phu quản lấy tính mạng của hai người, phân phó đám phiên tăng bắt giữ hai người, phần còn lại vội vàng liền truy tìm lấy Bạch Liên Thánh Mẫu về phương hướng mới tẩu thoát.

– Nữ nhân này tư sắc cũng không tệ lắm a!
– Bắt lại chúng ta hảo hảo hưởng dụng một phen!

Những tên phiên tăng vốn là hòa thượng đam mê tửu sắc, trong khoảng thời gian này vì trở ngại nghiêm lệnh của Vương Bảo Bảo, không dám ra ngoài giải lửa, dấu mình ở trong Ngọc Thanh Quán đã sớm nín nhịn hỏng rồi, Bạch Liên Thánh Mẫu tuy nói là nhân gian tuyệt sắc, nhưng bọn hắn tự biết thân phận, cũng không dám si tâm vọng tưởng, bất quá trước mắt nữ nhân này lại là bất đồng, coi như là bắt được phải hưởng dụng một phen, chắc hẳn tiểu vương gia cũng sẽ không trách tội xuống đấy.

Chứng kiến chung quanh vây tới đám phiên tăng, trong mắt phu phụ hiện lên một vẻ kiên quyết, giơ tay lên dùng kiếm tự vận để tránh chịu nhục, nào ngờ trên thân bỗng nhiên truyền đến một cỗ hấp lực, hai người không tự chủ được hướng giữa không trung bay đi, đến lúc hai người tỉnh táo lại, đã rơi xuống bên ngoài Ngọc Thanh Quán, trước mặt đứng đấy một tên râu quai nón mỉm cười nhìn hai người.

Tên râu quai nón này dĩ nhiên chính là Tống Thanh Thư giả trang Đường Quát Biện rồi, hắn vốn là ý định đuổi theo Bạch Liên Thánh Mẫu đấy, bất quá chứng kiến đôi phu phụ này lâm vào nguy hiểm, liền thuận tay cứu ra hai người.

Dù sao hắn đã vô cùng thưởng thức đối với đôi phu phụ trung nghĩa, thì làm sao có thể để cho bọn họ bị chịu nhục tại trong tay đám phiên tăng?

Đôi phu phụ rất nhanh phản ứng, vội vàng đối với hắn thi lễ:

– Đa tạ các hạ ân cứu mạng! Xin hỏi các hạ tôn tính đại danh?

Tống Thanh Thư mỉm cười:

– Tiện tay mà thôi, không cần treo ở trong lòng.

Gã trượng phu vẻ mặt sùng kính, chắp tay nói ra:

– Các hạ thi ân bất cầu báo, tại hạ Chu Tương Cát, còn đây là thê tử của ta Hoàng Nghĩa Hồng, là trưởng lão của Bạch Liên giáo, nếu sau này ân công có việc cần dùng tới, chỉ cần truyền tin đến Bạch Liên giáo, phu phụ chúng ta cho dù xông pha khói lửa, cũng không chối từ!
– Nếu là ngày sau hữu duyên, nhất định có thể lại tụ họp.

Tống Thanh Thư vừa cười vừa nói…

– Hai người các ngươi nhanh tìm một chỗ hảo hảo chữa thương đi, Bạch Liên Thánh Mẫu thì ta sẽ đi cứu nàng đây…

Hai phu phụ liếc nhìn nhau, nhìn ra trong ánh mắt mừng rỡ, bọn họ nguyên bản còn muốn tiếp tục đi cứu Thánh Mẫu, bây giờ có vị này ra tay, đương nhiên so với bọn họ thì có ích hơn nhiều lắm.

– Đa tạ… ách?

Hai người đang muốn nói lời cảm tạ, thì phát hiện đối phương đã không thấy bóng hình, đành cảm thán…

– Đây mới là phong phạm cao nhân a.

Hoàng Nghĩa Hồng sâu đậm nói:

– Về sau nếu là có cơ hội, nhất định phải báo đáp đại ân của hắn!
– Đây là đương nhiên!

Chu Tương Cát thần tình nghiêm nghị, vẻ mặt kiên định.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219