Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 41
Phần 41

Trong lúc Âu Dương Phong do dự thì đại trận của đối phương đã vây kín tới, Âu Dương Phong hừ lạnh một tiếng, song chưởng đưa lên, lão theo nguyên tắc đánh giặc thì bắt tướng trước, liền thẳng hướng đến đạo nhân râu dài bổ tới.

Nào biết cái trận pháp này một trong sự ảo diệu đó chính là dẫn dụ địch công kích chủ soái, còn lại tất cả các mười bốn tổ Thiên Cương Bắc Đẩu Trận thừa cơ đông bao tây chộp, nam vây bắc kích, địch nhân chính là rơi vào vùng trũng. Âu Dương Phong vừa phóng chừng bảy, tám bước, thì cảm giác thế không ổn, phía sau lưng lão áp lực đột nhiên tăng cao, hai bên cũng là áp sát đến…

Âu Dương Phong chuyển hướng qua phía bên phải, thì phía chính diện hai tổ Thiên Cương Bắc Đẩu Trận gồm mười bốn thanh trường kiếm cùng lúc đâm đến, phương vị của mười bốn thanh trường kiếm rất quái lạ, làm lão né không thể né, tránh cũng không thể tránh.

Tống Thanh Thư ở một bên giật mình, xem ra mình trước đây quá mức khinh thường Toàn Chân giáo rồi, tuy rằng ngoại trừ Vương Trùng Dương cùng Chu Bá Thông, thì khó mà tìm ra cao thủ nào đứng đầu nào trong Toàn Chân giáo, thế nhưng chỉ cần nhìn vào trận pháp thần kỳ thế này, thì cũng đủ khiến cho trong chốn võ lâm giang hồ nghiêng ngã rồi.

Âu Dương Phong thân là đường đường Tây Độc, đương nhiên sẽ không bị sự nguy hiểm đánh tới, chỉ thấy lão nghiêng người, chân phải đưa ra, tay trái nhô ra, tung cước đá bổ nhào một tên đạo sĩ, đồng thời dùng tay trái đoạt lấy thanh trường kiếm của tên đạo sĩ đó.

Cảm nhận được bên hông phải có bảy mũi kiếm tụ lại đâm đến, tay trái vung lên, tám thanh kiếm chạm nhau, tiếng thép chạm vừa vang lên thì bảy thanh kiếm của mấy tên đạo sĩ đều bị chấn động gãy làm hai đoạn, còn thanh trường kiếm trong tay của lão thì hoàn hảo không việc gì.

Âu Dương Phong đoạt lấy kiếm cũng bình thường chứ không phải là bảo kiếm, chỉ là lão dùng nội kình vận lên thanh kiếm, cho nên đồng loạt đánh gãy bảy thanh kiếm kia.

Hai tổ Thiên Cương Bắc Đẩu Trận bên cạnh tổ vừa bị đánh gãy kiếm lập tức chuyển biến ập đến tương hộ, Âu Dương Phong thấy hai tổ Thiên Cương Bắc Đẩu Trận mười bốn người đều lấy tay trái vịn chặt vai phải người bên cạnh, nội lực mười bốn người đã liên thông làm một cùng lúc mười bốn mũi kiếm chụm lại, Âu Dương Phong ngạo khí liền nảy sinh:

– Hừ… lão phu sợ các ngươi sao?

Trường kiếm trong tay lão chém ra, dính lên đầu mũi kiếm của đạo sĩ đứng đầu, lão muốn giải quyết nhanh, nào ngờ trường kiếm trong tay giống như khảm dính chặt vào những thanh kiếm của đạo sĩ không lay chuyển, mười ba người còn lại tất cả đều vận công đẩy ra, hợp lực lượng của mười bốn người chống cự lại địch nhân.

Âu Dương Phong phát giác được trên tay mình lực lượng đột nhiên tăng lên, cười lạnh hét lên:

– Đoạn!

Hữu chưởng của lão liền tung ra chấn động, tiếng răng rắc một hồi vang lên, tất cả mười bốn thanh trường kiếm đều bị đứt gãy. Mười bốn đạo nhân miệng phun máu tươi liền quay về trong trận, thần sắc tất cả đều kinh hãi vô cùng.

Cảnh tượng trước mắt khiến cho chúng đạo nhân trong lòng càng thêm một tầng dè chừng, xuất chiêu trầm ổn tốt hơn, trong tay hai mươi mốt đạo sĩ tuy rằng vũ khí bị gãy, bị thương không nhẹ, nhưng vận chưởng liên kết hợp thành uy lực cũng không yếu bớt chút nào.

Âu Dương Phong cảm thấy trận pháp thủ được càng thêm cứng ổn, trong lòng cũng kinh ngạc vô cùng, cũng không biết Mã Ngọc, Khâu Xử Cơ những năm qua đã thay đổi Thiên Cương Bắc Đẩu Trận cái gì khác trước, rõ ràng làm cho lão cảm thấy có chút khó giải quyết.

Kỳ thật lão đường đường là Tây Độc, tùy tiện xuất chiêu độc phấn, độc xà… thì đại trận này đã liền sụp đổ rồi, bất quá lão cũng muốn nhân cơ hội này để tìm hiểu thêm sự ảo diệu của trận pháp, miễn cho đến lúc thật sự đụng với Toàn Chân Thất Tử vận khởi trận pháp này, thì còn có thể kịp thời hóa giải, vì vậy vừa rồi lão một mực không có nặng tay.

Đạo nhân râu dài thấy phương hướng của trận pháp đã dần dần chiếm được thượng phong, đem trận pháp thúc đẩy càng thêm nhanh, Âu Dương Phong quan sát một hồi, biết là Thiên Cương Bắc Đẩu Đại Trận của đối phương đã sử xuất ra đến tận cùng không còn bảo lưu lại gì nữa, lão cười dữ tợn, người hơi thấp xuống, bắn người lên đến góc đông bắc trận pháp, liền thấy hai tổ Thiên Cương Bắc Đẩu Trận từ hướng tây và nam như bóng với hình chuyển lên, lúc này đầu ngón tay tay cầm kiếm của lão run run, trường kiếm trong nháy mắt liền đâm xuống mười bốn điểm hàn tinh tựa hồ cùng lúc đập nhả ra, mỗi một điểm đầu mũi kiếm đều đâm trúng Dương Cốc huyệt nằm ở cổ tay phải cạnh ngoài của mỗi đạo nhân…

Tống Thanh Thư thấy được Tây Độc Âu Dương Phong tuy là không chuyên dùng kiếm pháp mỗi khi giao phong, thế nhưng võ công của lão đã cao đến trình độ nhất pháp thông vạn pháp, vừa rồi sử xuất mấy chiêu kiếm này rõ ràng là công phu kiếm pháp thượng thừa, vận kiếm nhanh như sấm chớp, điểm rơi đánh trúng thì không chệch một ly nào, so với cùng lúc phóng ra mười bốn ám khí hoàn toàn giống nhau.

Đám kia đạo nhân kêu rên lên, chỉ cảm thấy trên cổ tay đau xót, những ngón tay vô lực, mười bốn thanh trường kiếm đồng loạt rớt dưới mặt đất, mọi người kinh hãi vội vàng nhảy lùi lại, nhìn xem thương thế cổ tay, chỉ thấy cổ tay máu tươi chảy đầm đìa, chỉ sợ là gân tay đã bị đánh đứt rồi.

Râu dài đạo nhân rất là tức giận:

– Các hạ thủ đoạn thật độc ác!

Âu Dương Phong lạnh lùng:

– Thật sự là không biết phân biệt, lão phu vừa rồi không có cắt lấy bàn tay của bọn họ là đã hạ thủ lưu tình rồi đấy.

Tống Thanh Thư cười khổ, hắn biết rõ Âu Dương Phong nói thật, dù sao gân tay bị đứt tuy rằng không thể cầm kiếm nữa, nhưng trong sinh hoạt hàng ngày nếu cô gắng một chút thì cũng sử dụng được như thường nhân.

Bất quá Âu Dương Phong vừa mới đả thương người, mà lại nói như thế thì chẳng khác gì dầu đổ vào lửa rồi…

Quả nhiên những đạo sĩ Trùng Dương cung lập tức giận dữ, đạo nhân râu dài không nói thêm một lời, lập tức liên tục phát lệnh, buộc chặt lại trận thế, chín mươi tám đạo nhân bao quanh vây kín mọi nơi…

Âu Dương Phong không quan tâm đến, bàn tay trái nghiêng theo góc tà, tay phải phía bên trái đẩy ra, lúc này mười bốn tổ Thiên Cương Bắc Đẩu Trận cùng sở hữu mười bốn vị trí cực bắc, Âu Dương Phong không thể phân thân cùng lúc chiếm lấy mươi bốn vị trí cực bắc, thế nhưng lão triển khai công phu khinh công, vừa chiếm được một vị trí cực bắc, lập tức lại chuyển tới vị trí cực bắc của tổ Thiên Cương Bắc Đẩu Trận khác, cứ như thế xoay chuyển qua mấy vòng, thân pháp lão cực nhanh, người bên ngoài nhìn qua, phảng phất có đến mười bốn Âu Dương Phong chiếm lấy mười bốn vị trí cực bắc, rất nhanh Thiên Cương Bắc Đẩu Đại Trận bắt đầu bị xáo trộn…

Đạo nhân râu dài thấy tình thế không ổn, gấp rút truyền hiệu lệnh, giáo chúng tản ra, đứng vững đầu trận tuyến, lấy tịnh chế động, bọn họ biết rõ nếu là đuổi theo đối phương loạn chuyển, đối phương có khinh công nhanh chóng, nhất định có thể nhân cơ hội mà quấy rối trận thế, nhưng nếu cố thủ bất động, mười bốn vị trí cực bắc rời xa, đối phương thân pháp dù mau đến đâu nữa, cũng khó cùng lúc chiếm được mười bốn vị trí.

Một bên Cừu Thiên Nhẫn cũng phải tán thưởng:

– Trùng Dương cung quả nhiên nội tình thâm hậu, tùy tiện chỉ là người tứ đại đệ tử cũng tinh thông yếu quyết trận pháp, phản ứng thật nhanh chóng. Công tử, những đạo sĩ này đã đứng thẳng bất động, chúng ta không bằng thừa cơ phóng lên Trùng Dương cung đi a.

Tống Thanh Thư gật đầu:

– Như thế cũng tốt, Âu Dương tiên sinh nơi đây phải làm phiền tiên sinh rồi.

Âu Dương Phong nhàn nhạt đáp:

– Ngươi cứ đi trước đi, lão phu lập tức sẽ tới sau ngay.

Nghe mấy người đối thoại mà không có chút nào để vào mắt trận pháp của mình, đám đạo sĩ càng thêm giận dữ, đạo nhân râu dài cười lạnh nói:

– Cóc ghẻ, khẩu khí thật lớn!

Âu Dương Phong trong mắt sát cơ lóe lên, nguyên lai đối phương trong lúc vô tình phạm vào kị húy, tuyệt kỹ thành danh của lão là Cáp Mô Công, bởi vậy thỉnh thoảng lão bị Hồng Thất Công, Chu Bá Thông, Hoàng Dung những người này mắng đồ cóc ghẻ, những người này có thể thì thôi không nói tới, miễn cưỡng cũng coi như người quen, còn trước mắt đám đạo sĩ kia chỉ là tứ đại đệ tử của Trùng Dương cung, thì tính chẳng là cái gì?

Âu Dương Phong mặt trầm như nước, ngồi xổm xuống dưới mặt đất, hai tay ngoặt lại cùng với hai bả vai, theo từ trong cổ phát ra tiếng khanh khách oàm oàm, cái bụng trướng lên rồi co rụt lại, thân người giống như một con cóc lớn chuẩn bị nhảy chụp mồi.

Tống Thanh Thư thở dài một hơi:

– Rõ ràng lời nói dẫn tới Âu Dương tiên sinh triển khai chân hỏa, đám đạo sĩ này chỉ có thể tự cầu mình có nhiều phúc đi…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219