Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 169
Phần 169

– Ta… ta cảm thấy trước ngực nóng quá…

Gia Luật Nam Tiên ánh mắt khép hờ, suy yếu nói.

Tống Thanh Thư biết rõ nàng bị thương sinh ra ảo giác, vội phong bế huyệt đạo chung quanh vết thương:

– Gia Luật cô nương, không được vận khí chữa thương, để tránh kiếm khí phá hỏng mất chân khí của cô nương, tại hạ sẽ thay cô nương phá kiếm khí.
– Đa tạ…

Gia Luật Nam Tiên nơi khóe mắt có chút lệ quang, không biết là quá đau hay là thương tâm phụ thân dùng mình làm bia đỡ đạn.

Tống Thanh Thư liền đưa chân khí của mình đến trong cơ thể nàng, khống chế lại kiếm khí, tránh cho kiếm khí bên trong thân nàng gây sóng gió, nhưng nếu muốn hóa giải, thì cần có thời gian.

May mắn vừa rồi Tống Thanh Thư thấy được không ổn, nên thu hồi lại hơn phân nửa lực đạo cùng lúc tránh được chỗ hiểm, nếu không Gia Luật Nam Tiên chỉ sợ đã là hương tiêu ngọc vẫn rồi.

Lúc này nàng bị thương tuy nặng, nhưng chỉ cần Tống Thanh Thư diệt trừ kiếm khí, hảo hảo điều dưỡng, cũng không có gì lo lắng đến tính mạng.

Vừa khống chế tốt g thương thế bên trong cơ thể nàng, cách đó không xa Điền Quy Nông bỗng nhiên lại ọc phun ra một ngụm máu đen, Trình Dao Già bên cạnh cả kinh kêu lên:

– Người này… người này…

Tống Thanh Thư ôm lấy Gia Luật Nam Tiên, bước chân vượt qua liền xuất hiện ở bên cạnh Điền Quy Nông, nhìn thấy hắn hơi thở mong manh, liền chấn động, lúc trước thấy được hắn trúng phải một quyền của Gia Luật Ất Tân, tuy rằng bị đánh trúng hậu tâm, nhưng có lẽ không đến mức nguy hiểm tính mạng, cho nên mới cứu trước Gia Luật Nam Tiên, nhưng vì cái sao lại biến thành như vậy?

Chứng kiến trên mặt đất bãi máu đen, Tống Thanh Thư biến sắc, vội vàng giật ra cái áo sau lưng Điền Quy Nông, hiện chỗ đó có một dấu quyền màu đen tím.

– Có độc!

Tống Thanh Thư sắc mặt thay đổi, hơn nữa cách xa như vậy đều có thể nghe thấy được mùi máu độc muốn nôn, hiển nhiên độc tính dị thường bá đạo.

Đưa tay hướng mạch đập của hắn tìm tòi, Tống Thanh Thư mặt trầm như nước, chỉ đành hướng trong cơ thể của hắn chuyển vận chân khí.

– Tống… công tử, ta có phải là đã hết thuốc chữa?

Nhìn thấy sắc mặt của Tống Thanh Thư, Điền Quy Nông thở dài một hơi.

Tống Thanh Thư trầm mặc một chút, vẫn là nói thật:

– Độc khí công tâm, bây giờ cho dù Đại La Kim Tiên đến cứu cũng không được rồi.
– Ai, đúng là vận mệnh kêu gào.

Điền Quy Nông cười khổ…

– Công tử cũng đừng có lãng phí chân khí, ta có vài lời muốn cùng ngươi nói.

Nói xong nhìn phu phụ Trình Dao Già liếc.

Trượng phu mình cũng bị thương cũng là do người, Trình Dao Già tức giận trừng mắt, bất quá người ta lúc lâm chung di ngôn, mình cũng bất tiện nghe lén, nàng liền nâng dậy trượng phu đi khỏi.

Tống Thanh Thư cũng không có thu hồi chân khí:

– Có gì Điền huynh cứ nói, tu vi của ta còn chịu được.

Điền Quy Nông tuy rằng trước đây ti tiện, nhưng vẫn là thuộc hạ của mình, lại nằm trong kế hoạch xây dựng thành nhân vật trong tổ chức, bởi vậy nhìn xem tính mạng của hắn dần dần trôi qua, trong lòng Tống Thanh Thư cũng là dị thường thương cảm đấy.

– Đa tạ công tử…

Cảm nhận được chân khí liên tục không ngừng dũng mãnh tiến vào thân thể, Điền Quy Nông nội tâm băng lãnh cũng có chút ấm áp, từ trong lòng ngực lấy ra một cái áo cà sa cũ kỹ…

– Lần trước theo công tử từ chỗ đó nên đã được biết đến tung tích Tịch Tà Kiếm Phổ, nhất thời nhịn không được đã vụng trộm đến Phúc Châu lấy kiếm phổ này…

Tống Thanh Thư thở dài một hơi, Nhạc Bất Quần, Tả Lạnh Thiền, Lâm Bình Chi trăm phương ngàn kế để đi tìm kiếm Tịch Tà Kiếm Phổ này, vì thế nghi thần nghi quỷ hoài nghi lẫn nhau, không ngờ tới cuối cùng lại rõ ràng đã rơi vào trong tay Điền Quy Nông.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve áo cà sa, trong ánh mắt Điền Quy Nông tràn đầy thần sắc không cam lòng:

– Võ công này quả nhiên huyền diệu vô cùng, ta mới luyện có mấy tháng, mà võ công liền đột nhiên tăng mạnh, chỉ tiếc không biết như thế nào lại lọt tin tức ra ngoài, bị người thần bí theo dõi… Ta đã cải trang, nghĩ đến vô số biện pháp, vậy mà tại Dương Châu này vẫn bị đuổi kịp…

Lúc trước một bộ lão nông, hiển nhiên là dịch dung, lúc này mặt nạ tróc ra, đã lộ ra nguyên bản khuôn mặt.

Tống Thanh Thư im lặng, biết rõ trong miệng hắn nhắc đến người thần bí thì phải là Gia Luật Ất Tân, trong lòng cũng thấy kỳ quái, Gia Luật Ất Tân là Xu Mật Sứ của nam viện Liêu quốc, quyền cao chức trọng, tại sao lại có liên quan đến ân oán giang hồ?

– Tịch Tà Kiếm Phổ này cuối cùng cùng ta không có duyên, nay xin giao lại cho công tử…

Điền Quy Nông cầm trong tay áo cà sa nhét vào trong ngực Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư nhướng mày, cũng không cản, ngược lại nói:

– Đây là di vật của Điền huynh, đến lúc đó ta sẽ giao cho tôn phu nhân hoặc là Thanh Văn thì được rồi.

Trong miệng hắn phu nhân dĩ nhiên là chỉ Nam Lan, Thanh Văn là nữ nhi Điền Thanh Văn của Điền Quy Nông.

Điền Quy Nông cười thảm:

– Võ công này không thích hợp nữ nhân tu luyện, công tử cứ cất kỹ đi, đây là ta dựa vào công tử chỉ điểm mới tìm thấy được, lại nói tiếp vốn cũng nên quy về công tử sở hữu.

Tống Thanh Thư cười khổ, Tịch Tà Kiếm Phổ hoàn toàn chính xác không thích hợp nữ nhân tu luyện, nhưng cũng không thích hợp nam nhân tu luyện a.

Điền Quy Nông hiển nhiên không tâm tư nói tỉ mỉ những thứ này, đem áo cà sa nhét vào trong ngực Tống Thanh Thư xong, nhìn qua bầu trời phương bắc, ánh mắt dần dần buông lỏng:

– Công tử, về sau nội tử cùng Thanh Văn phiền toái ngươi chiếu cố nhiều hơn một chút…

Điền Quy Nông trên mặt hiện ra cổ quái, cuối cùng lại nở nụ cười:

– Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi…

Nhìn xem ánh mắt hắn chậm rãi nhắm lại, Tống Thanh Thư thở dài, lại há không biết n sinh cơ Điền Quy Nông đã diệt.

– Đại đương gia… đại đương gia…

Thời điểm này nhân thủ Kim Long bang mai phục ở phụ cận chạy đến…

– Đại đương gia đi nhanh đi, Thanh quốc đã nhận được tin tức, đang có một đám quân binh hướng bên này chạy đến đây.

Tống Thanh Thư lấy thân phận lúc này, hoàn toàn chính xác bất tiện cùng quân Mãn Thanh đối mặt, lập tức phân phó người Kim Long bang đem di thể Điền Quy Nông mang đi, rồi lại giúp Trình Dao Già đỡ lấy Lục Quan Anh, còn mình thòi ôm lấy Gia Luật Nam Tiên đã hôn mê, cùng bọn họ chạy tới cứ điểm bí mật Kim Long bang.

– Bang chủ của các ngươi đâu rồi?

Không có thấy Tiêu Uyển Nhi, Tống Thanh Thư hỏi.

– Bang chủ mấy ngày nay dẫn người đến Thái Châu có việc rồi.

Thù hạ Kim Long bang đáp.

Tống Thanh Thư gật đầu, Tiêu Uyển Nhi một mình chịu trách nhiệm lớn như vậy, đúng là nàng rất bận rộn, chỉ có hắn làm một lão bản cho nên so ra thanh nhàn hơn nhiều lắm.

– Các ngươi làm một bộ quan tài tốt nhất, đem di thể Điền Quy Nông đưa đến Điền phủ ở Yên Kinh thành, giao cho Điền phu nhân, hỗ trợ hậu táng, nhớ kỹ đem phong thư này giao cho Điền phu nhân.

Tống Thanh Thư đem một phong mật tín giao cho một tên thuộc hạ, trên thư ghi lại chuyện đã xảy ra, nhập lại an ủi mẫu tử các nàng bớt đau buồn…

– Mặt khác lại đến nội thành tìm một đại phu y thuật cao minh để chữa thương cho Lục thiếu trang chủ, nếu là có dùng cái gì dược liệu quý báu thì đều cho hắn dùng tới. Tống Thanh Thư lại phân phó nói.
– Bẩm vâng…

Tên thuộc hạ trong lòng kỳ quái, đại đương gia tại sao lại đối với tên Lục Quan Anh kia lại coi trọng như vậy, đang muốn lui ra ngoài lúc, bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện…

– Có tìm đại phu để nhìn xem vị cô nương kia không?

Tống Thanh Thư biết rõ hắn nhắc đến Gia Luật Nam Tiên, lắc đầu:

– Không cần, Gia Luật cô nương thì để ta làm chữa trị.

Gia Luật Nam Tiên là bị tổn thương bởi kiếm khí của hắn, nếu không có từ hắn hóa giải trong cơ thể nàng kiếm khí, cho dù đại phu cao minh có thể cứu được mạng của nàng, nhưng sẽ không giữ được một thân công lực của nàng.

Phải biết rằng Minh Tôn nghìn năm yêu quái như vậy, đã bị A Thanh Tiên dùng thiên kiếm khí nhập vào cơ thể, dù là có thử vô số phương pháp cũng không thể hóa giải trong cơ thể kiếm khí, ngược lại càng khiến cho thương thế càng ngày càng nặng, cuối cùng chỉ phải chạy đến Hắc Mộc Nhai tìm kiếm Hấp Tinh Đại Pháp, hóa đi một thân công lực, lúc này mới loại trừ được kiếm khí của A Thanh đeo bám như giòi trong xương.

An bài tốt hết thảy, Tống Thanh Thư mới trở lại thu xếp Gia Luật Nam Tiên trong phòng, nhìn xem nàng hôn mê nhăn lại lông mày, thì hối hận: Biết sớm như vậy, vừa rồi không nên vận dụng kiếm khí, nếu mình dùng Nhất Dương chỉ thì nàng lúc này cũng sẽ không khó chịu như thế.

Cũng không biết vì sao, hắn vừa mới nhìn thấy Gia Luật Ất Tân thì trong lòng liền không nhịn được nổi lên sát cơ, rõ ràng lúc trước hai người cũng không nhận ra, chẳng lẽ là bởi vì Điền Quy Nông? Không có khả năng đó…

Tống Thanh Thư lắc đầu, xua tán đi trong đầu các loại suy đoán, đem Gia Luật Nam Tiên nâng nàng ngồi dậy đối diện ở trước mặt mình, sau đó đưa tay cởi bỏ y phục của nàng, đơn giản là vì Gia Luật Nam Tiên bị tổn thương tại trước ngực, cách y phục thì không có cách nào xử lý được lỗ thủng vết thương.

May mắn kiếm khí tạo thành miệng vết thương là ở vị trí gần chân vú của nàng tính từ trên xương quai xanh hướng xuống, bởi vậy sau khi thoát cái áo ra, còn lại bên trong cái yếm, chỉ cần kéo xuống phía dưới vài tấc là được, nếu miệng vết thương lại thấp hơn một chút, thì cái loại tình huống này khó tránh khỏi cũng có chút lúng túng vì sẽ lộ ra toàn bộ bầu vú của nàng.

Đây đối với hai bầu vú săn tròn động lòng người dựng thẳng hoàn mỹ, hai đầu núm vú phương hướng về phía trước nhếch lên, có chút nhô đầu bên trong cái yếm có thể nhìn thấy được…

Cô gắng vô tà niệm, Tống Thanh Thư xòe bàn tay ra đặt tại trên vết thương nàng, Gia Luật Nam Tiên “um…” lên một tiếng, hiển nhiên bị tay hắn chạm đụng đến chỗ đau, kế tiếp động tác của hắn nhu hòa, cẩn thận từng li từng tí đem kiếm khí trong cơ thể nàng hóa giải thành vô hình.

Chờ hóa giải kiếm khí xong, Tống Thanh Thư cầm lấy một nhúm tiểu hồng hoa sáng sớm đã chuẩn bị sẵn, tiểu hồng hoa này lại có một danh tự thú vị, kêu “Phật Tọa Tiểu Hồng Liên”, có tác dụng làm biến mất không bị sung da, cũng có công hiệu giải độc nhất định, là chi dược trị liệu ngoại thương tốt nhất.

Tống Thanh Thư trước đem một nửa nhúm tiểu hồng hoa đảo nát, đưa vào trong miệng của Gia Luật Nam Tiên, còn lại một nửa nhúm thì đặt ở chung quanh miệng vết thương nàng, sau đó vận khí thuần chính, đem dược lực của hoa từng điểm từng điểm đẩy vào trong vết thương nàng…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219