Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 178
Phần 178

Trình Dao Già rốt cuộc trang điểm tốt rồi, sửa sang lại một chút xiêm y trước ngực bị nhăn, gắt giọng:

– Xiêm y đã nhăn thành như vậy, vậy lúc đi ra ngoài như thế nào gặp người đây…

Tống Thanh Thư ôn nhu nói:

– Phu nhân không cần lo lắng, thành Dương Châu khắp nơi đều là các điền trang bán tơ lụa, đợi lát nữa trên đường tại hạ mua cho kiện xiêm y bồi thường cho phu nhân được không?

Trình Dao Già lúc này mới đổi giận thành vui:

– Đây chính là ngươi nói a…

Nàng vô cùng hưởng thụ những điều mà người nam nhân này mang đến.

– Đó là đương nhiên.

Hai người trên đường phố tùy ý tại quán nhỏ ven đường dùng qua điểm tâm, sau đó Tống Thanh Thư mang theo Trình Dao Già đi dạo mấy tiệm bán tơ lụa, mua hơn mười bộ xiêm y tơ lụa đẹp đẽ, Tống Thanh Thư mới nói với Trình Dao Già:

– Phu nhân trước cứ ở chỗ này dạo chơi, tại hạ qua bên kia có chút việc, trong chốc lát quay trở lại tiếp phu nhân.
– Ừ, chính ngươi cẩn thận.

Trình Dao Già đã là nữ nhân thành thục, không phải là cái loại tiểu cô nương làm nũng, biết rõ hắn có việc chính sự muốn làm.

Tống Thanh Thư phân phó hai tên thủ hạ Kim Long bang giúp Trình Dao Già cầm lấy đồ vật, rồi hắn nhắm phương hướng Ngọc Thanh Quán đi đến. Nghe được dưới tay truyền đến tin tức chung quanh thấy được người phái Tung Sơn, bất quá Kim Long bang đến nơi này dù sao cũng không lâu, nên rất khó nắm được tin tức chính xác, vì vậy hắn tự mình đến nhìn xem, tra qua một chút phái Tung Sơn cuối cùng đã đến người nào.

Tống Thanh Thư cho dù là ban ngày trên đường cái, nếu hắn tận lực che giấu thân phận mà nói, thì người bình thường cũng rất khó chú ý tới hắn, bởi vậy tìm hiểu tin tức so với người Kim Long bang thì tiện lợi hơn nhiều.

Dựa theo tin tức thám tử Kim Long bang, Tống Thanh Thư rất nhanh liền tiếp cận đoàn người phái Tung Sơn trú trong một tòa nhà, hắn âm thầm điều tra, thì phát hiện người phái Tung Sơn đến so với dự tính còn nhiều hơn.

Ngoại trừ dòng chính đệ tử Tung Sơn, còn có rất nhiều cao thủ tà đạo, trong đó có người quen biết cũ của Tống Thanh Thư, như Hà Gian Song Sát, Bạch Bàn Sát Tinh, Thanh Hải Nhất Kiêu… còn có nhiều người mà hắn không biết, bất quá nhìn ra được đều là cao thủ.

“Rõ ràng đến nhiều cao thủ như vậy, Tả Lãnh Thiền đây là muốn làm gì?” Tống Thanh Thư kinh hãi, chợt nghe từ thư phòng bên kia truyền đến động tĩnh, liền lặng lẽ tới.

– Xác định tên Ngô Thiên Đức kia ẩn núp ở trong Ngọc Thanh Quán?

Một thanh âm nặng nề vang lên, Tống Thanh Thư nhận được đó là Tả Lãnh Thiền.

– Xác định, ước chừng nửa tháng trước có người nhìn thấy Ngô Thiên Đức tiến vào Ngọc Thanh quán.

Tên còn lại đáp, lần này Tống Thanh Thư thì nghe không biết là ai, bất quá cũng có thể đoán được là Tung Sơn Thập Tam Thái Bảo, những sư đệ của Tả Lãnh Thiền.

– Chỉ có kỳ quặc chính là trong khoảng thời gian này rút cuộc không có thấy Ngô Thiên Đức hiện thân qua.

Lại một người nói ra.

Tống Thanh Thư thấy lạ, bọn chúng tìm Ngô Thiên Đức để làm gì, chẳng lẽ đã biết là Lệnh Hồ Xung giả trang hay sao? Nhưng nếu là vì một Lệnh Hồ Xung mà huy động nhân lực nhiều như vậy, thì có thể hay không là quá kỳ quái?

– Hắn có lẽ là ẩn nấp ở bên trong, để ngày đêm nghiên cứu Tịch Tà Kiếm Phổ, nên không lộ diện.

Tả Lãnh Thiền hừ lạnh.

“Tịch Tà Kiếm Phổ?” Tống Thanh Thư giật mình, nguyên lai bọn chúng hướng về phía Tịch Tà Kiếm Phổ mà đến đấy, có thể là đi tìm Lệnh Hồ Xung?

– Triệu Tứ Hải, các ngươi xác định Ngô Thiên Đức dùng chiêu thức chính là Tịch Tà Kiếm Phổ?

Tả Lãnh Thiền bỗng nhiên lại mở miệng nói.

– Lão ni cô Định nhàn của phái Hằng Sơn mắt thấy Trương sư đệ, Tư Mã sư đệ sắp giết tới nơi, nhưng đột nhiên xuất hiện một tên Ngô Thiên Đức, kiếm pháp của hắn quả thực quỷ mỵ, sư huynh đệ chúng ta mấy người cho dù là có kiến thức về kiếm pháp thiên hạ, hoặc nhiều hoặc ít cũng phải nhận ra một chút, thế nhưng kiếm pháp của hắn, chúng ta cho tới bây giờ chưa từng thấy qua, chắc hẳn chỉ có Tịch Tà Kiếm Pháp trong truyền thuyết mới có cái uy thế bực này.

Triệu Tứ Hải đáp.

– Đúng vậy, kiếm kia pháp thật là quỷ dị, chúng ta còn không thấy rõ ràng kiếm chiêu thì đã bị đánh rơi kiếm rồi.
– Chúng ta sau đó nhớ lại, cảm giác mỗi lần đều là tự chúng ta ngây ngốc chủ động hướng đến trên mũi kiếm của hắn mà nhào tới, kiếm pháp kia thật sự đúng là tà môn.

Trương Kính, Tư Mã Đức hai người ở một bên không ngớt phụ họa theo.

– Theo các ngươi miêu tả tình hình, thì tên Ngô Thiên Đức kia sử dụng xác thực có chút giống Tịch Tà Kiếm Pháp năm đó.

Tả Lãnh Thiền trầm giọng nói ra…

– Hơn nữa ta theo từ Trường Nhạc bang lấy được tin tức, xác minh Tịch Tà Kiếm Phổ hoàn toàn chính xác đang tại trong tay Ngô Thiên Đức.
– Vậy chúng ta còn chờ cái gì, trực tiếp xông vào bắt hắn tìm ra.

Lại có người mở miệng.

– Trong khoảng thời gian này ta có cảm giác có chút bất an, cứ cẩn thận vẫn là hơn…

Tả Lãnh Thiền đáp…

– Huống chi Ngọc Thanh Quán là một trong quán chủ của Võ Đang, có thể không cùng bọn họ sinh ra xung đột là tốt nhất.
– Đối với chúng ta ở chỗ này lưu thủ lâu như vậy rồi, cũng không có gặp Ngô Thiên Đức đi ra ngoài, nếu hắn một mực không đi ra, chúng ta cứ như vậy chờ ở chỗ này này sao?

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219