Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 73
Phần 73

Hơn nữa canh giờ triền miên, Đại Khỉ Ti chỉ biết là sâu trong thân thể mình khoái cảm chưa bao giờ gián đoạn, nàng xuân tình nhộn nhạo lắc đầu, phân không rõ là thống khổ hay là sung sướng rên rỉ lấy, tóc tai rối bời, sắc mặt mặt hồng hào càng thêm gợi cảm, toàn thân đã mềm nhũn, từng ngụm từng ngụm hô hấp lấy, trước đó bởi vì còn có Tiểu Long Nữ ở trong lều, nên không dám buông ra, lần này tại thì không có ai nên Đại Khỉ Ti triệt để phóng thích thả ra, mãnh liệt bị Tống Thanh Thư thỏa mãn nhiều lần như vậy, nàng cũng có chút chịu không được…

Cửa miệng âm động giống như long đầu phun nước, vô số chất nhầy bị kích xạ trào ra, trải qua lần này cao trào về sau, Đại Khỉ Ti trở nên phi thường lười biếng, bất quá thân thể lại dị thường mẫn cảm, cho nên dù cho côn thịt Tống Thanh Thư từ bên trong âm động nàng tiếp tục đánh vào, Đại Khỉ Ti cũng không có phản đối, khiến hắn càng mãnh lực xâm nhập, nàng trước sau liên tục đã trải qua mấy lần cao trào…

Tống Thanh Thư đột nhiên trầm hừ một tiếng, côn thịt thật sâu cắm vào hoa tâm Đại Khỉ Ti, dương tinh nộ giang vỗ bờ, nện xuống tại hoa tâm mềm mại, đưa tới Đại Khỉ Ti rên rỉ thét lên.

– Thật sâu… ai ui… ta muốn chết rồi…

Lúc này Tống Thanh Thư sau khi vừa bắn ra dương tinh, lại nhanh chóng đem côn thịt rút ra, cửa miệng âm động Đại Khỉ Ti cũng như hoa lôi nở ra đến mức tận cùng, đậm đặc trắng nhũ âm tinh phun tung tóe ra, hắn đem cây côn thịt cắm vào trong miệng Đại Khỉ Ti, lúc này Đại Khỉ Ti đã không có tâm tư để ý đến côn thịt vừa tiến hành qua tiếp xúc thân mật với âm động mình, nàng rất phối hợp hứng lấy côn thịt Tống Thanh Thư tại trong miệng nàng tiếp tục tiêu xạ, sau đó từng miếng từng miếng đem dương tinh nóng đặc nuốt vào trong bụng.

Cũng không biết trải qua bao lâu, chỉ nghe thấy trong chăn truyền đến Đại Khỉ Ti hờn dỗi oán trách:

– Đêm qua giày vò cả đêm, ngày hôm nay lại tiếp tục nữa, ngươi là sói hay sao, bao nhiêu lần cũng ăn không no.
– Ai bảo phu nhân lúc nào cũng ướt át hấp dẫn làm chi…

Tống Thanh Thư ôm bờ eo của nàng ở bên tai nàng nói ra.

– Ngươi thật là một tên vô lại…

Đại Khỉ Ti vốn định mắng hắn thêm vài câu, bất quá lại bị hắn kéo đến ôm vào trong lòng khiến cho toàn thân mềm yếu, rõ ràng là mắng hắn mà lại nghe lấy giống như là tình nhân liếc mắt đưa tình vậy.

Tống Thanh Thư cười cợt một chút, lập tức thần sắc nghiêm chỉnh:

– Này Hàn phu nhân, đệ có chuyện chính sự muốn bàn với phu nhân.

Đại Khỉ Ti lại nghe được ba chữ Hàn phu nhân, không khỏi quả tim run lên:

– Nói chuyện gì thì nói, không cho phép cứ gọi ta như vậy.

Tống Thanh Thư giật mình, hắn chợt nhận ra mình bây giờ sở thích càng ngày càng muốn chinh phục những vị phu nhân, càng lúc càng biến thái thay đổi ưa thích gọi tên chính trượng phu của các nàng mỗi lần hoan ái, ví như Bằng Tuyết Nhi thì gọi là Hồ phu nhân, Hoàng Dung thì gọi là Quách phu nhân, Hạ Thanh Thanh thì gọi là Viên phu nhân, Hoàng Nhan Ca Bích thì gọi là Đường phu nhân, vv…

Hắn minh bạch trong tâm trí của hắn, đây là những phụ nhân đều có trượng phu, dù là hắn có gọi tên trượng phu của các nàng, thì các nàng vẫn là rên rỉ dưới háng của hắn, đó là một cảm giác cực kỳ thỏa mãn của hắn, khi biết mình đã triệt để chinh phục các nàng, do đó hắn mới luôn thốt ra lối xưng hô như vậy, nhất là mỗi lần gọi đến cái từ phu nhân cùng kèm tên trượng phu của các nàng, khi thấy các nàng ngượng ngùng không chịu nổi, hắn lại càng thêm yêu thích không thể bỏ được cái tính cách này…

Tống Thanh Thư cười trừ, tiếp tục nói:

– Hôm nay toàn bộ triều đình Kim quốc đã là tình huống gì thì phu nhân là một trong số ít người biết đến, Hoàn Nhan Đản cùng Đường Quát Biện đều là do một mình đệ giả trang…

Đại Khỉ Ti gật đầu, chợt trên mặt thần sắc lo lắng:

– Ngươi thuật dịch dung tuy rằng tinh diệu, nhưng trong thời gian ngắn thì lừa dối coi như cũng tạm được, nhưng thời gian kéo dài chỉ sợ sẽ bị người nhìn ra kẽ hở a.
– Đúng vậy…

Tống Thanh Thư vuốt cằm nói…

– Nếu là đệ một mực có thể tọa trấn tại phủ Đại Hưng thì không nói làm gì, nếu xảy ra vấn đề gì thì đệ có thể khống chế được, thế nhưng đệ có thân phận đặc thù, không thể cứ đứng chân ở Kim quốc, vì vậy đề cũng cần phải tìm một người có thể tin được có thể bày mưu nghĩ kế thay đệ tọa trấn tại phủ Đại Hưng…

Đại Khỉ Ti tâm tư nhanh nhẹn, trong nháy mắt liền hiểu ý của hắn:

– Ngươi muốn để cho ta tọa trấn?

Tống Thanh Thư cười nói:

– Hàn phu nhân quả nhiên cơ trí hơn người, xem ra lựa chọn của đệ không sai, ngày xưa là người đứng đầu tứ đại pháp vương của Minh giáo, lại là thánh nữ Minh giáo Ba Tư, lẻn vào Kim quốc ẩn cư trở thành vương phi, trên giang hồ cũng có tiếng tăm lừng lẫy Kim Hoa bà bà, luận kiến thức trải qua phong phú, khắp thiên hạ chỉ sợ không có mấy nữ nhân so ra mà vượt phu nhân rồi.
– Ngươi đừng cho ta mang mũ cao…

Đại Khỉ Ti nghiêm mặt nói ra, nhưng trong lòng thì trong bụng nở hoa, thật ra thì trong khoảng thời gian này bị Tống Thanh Thư dùng thủ đoạn giống như ác ma đem tính kiêu ngạo ngày xưa đánh trúng nghiền nát, nàng có chút cam chịu, hôm nay nghe được hắn đánh giá mình cao như vậy, trên mặt lập tức khôi phục thần thái Tử Sam Long Vương ngày xưa…

– Cũng bởi vì như vậy vì vậy, nên ngươi dùng hết các loại thủ đoạn cũng vì muốn… muốn chinh phục ta phải không?
– Đệ rất yêu thích phu nhân đấy…

Tống Thanh Thư hặc hặc cười cười, nói tiếp.

– Đúng vậy, phu nhân thành thục cơ trí, có phong độ của một đầu lĩnh, lại cũng am hiểu thuật dịch dung, quả thực làm Hoàn Nhan Đản là tốt nhất!

Đại Khỉ Ti hừ một tiếng:

– Ngươi cứ như vậy tin tưởng ta? Phải biết rằng những thủ đoạn của người đối với ta không có quang minh chính đại, chẳng lẽ không sợ tâm sanh tật hận, mà phản bội ngươi sao?
– Nếu là nữ nhân khác, đệ đúng là không dám to gan quyết định như vậy, bất phu nhân thì khác, phu nhân là người cơ trí, trước khi làm bất luận quyết định gì, đều cân nhắc lợi hại, còn làm cho đệ cao hứng nhất chính là, trước mắt hai chúng ta về lợi ích chung thì cũng là rất nhất trí đấy.

Tống Thanh Thư nói xong, thì đầu ngón tay xẹt qua thảm lông âm hộ còn ướt nhẹp dịch nhờn của nàng, làm cho thân thể nàng lại run lên…

Đại Khỉ Ti ngậm miệng hừ một tiếng.

– Thân thể phản ứng thì không lừa được người đấy, trong những lần chúng ta thân mật thì phản ứng nồng nhiệt của phu nhân, đã nói cho đệ biết, trong lòng của phu nhân đã đem đệ trở thành nam nhân của phu nhân.

Tống Thanh Thư trên mặt không nhịn được lộ ra vài phần đắc ý.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219