Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 66
Phần 66

Bên kia Tiểu Long Nữ vẻ mặt có chút hung phấn hướng đến chỗ gian phòng có Dương Quá đi đến, Tống Thanh Thư bất đắc dĩ theo ở phía sau, hắn đang suy nghĩ lấy chuyện Tiểu Long Nữ vừa rồi phong quang trong lúc chữa thương, lấy tính tình của nàng, đợi lát nữa nói không chừng sẽ đem tất cả sự tình đầu đuôi gốc ngọn kể với Dương Quá.

Tiểu Long Nữ tuy rằng không trách tội mình, thế nhưng bất kỳ một nam nhân nào nếu biết biết tình nhân của mình trần truồng bị nam nhân khác vừa ôm, vừa sờ soạng toàn thân mấy lần, tuy rằng đây là vì cứu nàng, thế nhưng Dương Quá nghe qua cái loại giải thích này thì sao đây?

Đến lúc đó có thể là sẽ đánh nhau một trận, trong khi hắn vốn là đã cùng Vương Trùng Dương đại chiến một trận, sau đó lại dùng Nhất Dương chỉ…

Đem Tiểu Long Nữ theo từ Quỷ Môn quan kéo trở về, cuối cùng còn lớn hơn hao tổn tinh lực dẹp loạn dục tính của nàng, bực này hao tổn đổi lại là Nhất Đăng đại sư đến đây, chỉ sợ lão đã nằm bại liệt tại trên giường rồi.

“Dưới loại tình huống này nếu cùng Dương Quá đánh một trận, chỉ sợ không thắng mà chỉ bại.”

Tống Thanh Thư tự nghĩ, bất quá nếu như hắn cũng đã ưa thích Tiểu Long Nữ, há lại tại nơi này gặp phải tình địch trước mặt mà lùi bước, Tống Thanh Thư hít sâu một hơi, liền thần sắc vô thường mà đi theo nàng.

Bất quá khi hai người nhanh đến cửa ra vào, Tống Thanh Thư sắc mặt lập tức cổ quái, bởi vì phía trước trong phòng truyền đến tiếng nam nhân cùng nữ nhân thở gấp, với kinh nghiệm phong phú hắn thoáng cái liền hiểu bên trong đang phát sinh cái gì.

“Thật sự là phong thủy luân chuyển a.”

Tống Thanh Thư lập tức tâm tình xúc động, lúc trước là Dương Quá chạy tới nghe mình và Tiểu Long Nữ trên giường với tiếng rên rỉ của nàng, hiện tại biến thành mình và Tiểu Long Nữ nghe Dương Quá cùng nữ nhân khác đang khoái hoạt, vận mệnh thật đúng là ảo diệu…

“Ồ, chẳng lẽ là sư tỷ?”

Tiểu Long Nữ hiển nhiên cũng đã nghe được thanh âm trong phòng, cau mày tự nói. Phản ứng của nàng cùng với Dương Quá trước đó giống nhau không có sai biệt, căn bản không có hoài nghi tới người trong mộng của mình.

Tiểu Long Nữ lập tức lắc đầu:

“Sư tỷ không phải người như vậy.”

Nàng không thông thế sự, không hề giống người bình thường nhiều cố kỵ, trong lòng hiếu kỳ, liền đi đến đem cửa đẩy ra một khe hở, muốn nhìn bên trong đến tột cùng là người nào.

Tống Thanh Thư đồng dạng cũng rất ngạc nhiên, giờ hắn cũng không xác định người ở bên trong có phải là Dương Quá, dù sao Dương Quá vừa rồi đến chỉ là một người, như thế nào lại nhanh như vậy tìm được một nữ nhân mà mang quay trở về đây? Nếu như là Dương Quá mà nói, nữ nhân kia là ai, nếu như không phải là Dương Quá, thì người nàolại biết rõ lối vào bí mật cổ mộ?

Tò mò, Tống Thanh Thư cũng nhoài ra phía trước, tựa ở sau lưng Tiểu Long Nữ, theo khe cửa đi đến bên trong nhìn lại…

– Quá nhi?

Tiểu Long Nữ thì thầm tự nói, vẻ mặt không hiểu vì sao.

Tống Thanh Thư ở sau lưng nàng, rõ ràng cảm giác được thân thể nàng run lên, có chút lung lay sắp đổ, vội vàng đỡ lấy nàng:

– Sư muội… làm sao vậy?

Tiểu Long Nữ sắc mặt tái nhợt, mím chặt đôi môi nhìn vào bên trong, không nói một lời.

Tống Thanh Thư nhìn kỹ vào, chứng kiến trên cái giường vừa rồi mình trị thương cho Tiểu Long Nữ đang có một nam một nữ, hai người tứ chi quấn giao, nam đứt gãy một cánh tay, đúng là Dương Quá, còn vị cô nương kia mặc lên thân bộ đồ tân nương tử, chính là bộ mà vừa rồi Tiểu Long Nữ mặc lên.

Tống Thanh Thư nghĩ thầm Dương Quá đi nơi nào mà tìm được một nữ nhân nhanh mang trở về như vậy? Trong lòng cũng hiếu kỳ thân phận của nàng kia, chăm chú nhìn tớii, cho dù nàng kia cũng bị phần lưng Dương Quá ngăn trở ánh mắt hắn, bất quá ngẫu nhiên nữa mặt nghiêng qua, hắn liền nhận ra thân phận đối phương, đúng là đại tiểu thư Bồ Sát Thu Thảo của Bồ Sát gia.

Tống Thanh Thư lập tức thấy kỳ lạ, mình không phải là đã phái nàng xuống núi ngăn quân binh ở lại chân núi, như thế nào lại chạy đến nơi đây mà cùng Dương Quá lêu lổng?

Cho dù Tống Thanh Thư biết rõ giữa Bồ Sát Thu Thảo cùng Dương Quá có hôn ước, nhưng bọn họ dù sao còn chưa có kết hôn, hơn nữa lần trước tại Đại Hưng phủ, bên trong hoàng cung Dương Quá đã công nhiên từ hôn kia mà, bởi vậy hai người bây giờ đột nhiên phát triển đến mức cùng giường hoan ái như thế này, làm cho Tống Thanh Thư kinh ngạc không thôi.

Hắn mới đầu còn lo lắng là Bồ Sát Thu Thảo bị Dương Quá ép buộc đấy, đang muốn xuất thủ cứu nàng, bất quá rất nhanh hắn liền bỏ đi cái ý nghĩ này, Bồ Sát Thu Thảo ngẫu nhiên lộ ra một khuôn mặt vừa hạnh phúc vừa si mê, nhu tình mật ý mà nhìn nam nhân trên thân, hai tay chủ động ôm lấy Dương Quá, nào có nửa phần bộ dạng bị bắt buộc?

Hiển nhiên Tiểu Long Nữ cũng nhìn thấy giống như hắn, “hộc…” một cái, máu tươi từ khóe miệng chảy ra, thì thào nói:

– Vì cái gì, Quá nhi vì sao lại đối với ta như vậy?

Tống Thanh Thư còn cho rằng nàng sẽ xông vào chất vấn Dương Quá, nào ngờ nàng tránh thoát tay của hắn, sau đó thất hồn lạc phách đi về hướng trái ngược rời xa.

Tống Thanh Thư vội đuổi theo giữ nàng lại:

– Sư muội, hẳn là có vấn đề gì hiểu lầm, hay là chúng ta đến hỏi Dương huynh đệ thử xem…
– Đừng có đụng vào ta!

Tiểu Long Nữ hất tay hắn ra nói…

– Vừa rồi ta đã nói qua, từ nay về sau chúng ta không còn có bất cứ quan hệ nào, chuyện của ta không cần đến ngươi quan tâm.

Tống Thanh Thư lúc này mới nhớ tới Tiểu Long Nữ còn chưa có cùng mình tính sổ là may rồi, đành phải dừng lại, không muốn bây giờ lại chạm vào rủi ro.

– Cũng đừng có theo ta!

Tiểu Long Nữ tức giận trừng mắt với hắn, thấy hắn đã dừng bước lại, lúc này nàng mới dần dần biến mất tại trong cổ mộ.

Tống Thanh Thư mấy lần dợm bước chân, cuối cùng vẫn còn không có đuổi theo nàng, dưới loại tình huống này, đuổi theo nàng thì cũng đâu có thể làm gì được, Tiểu Long Nữ vừa bị mình sờ soạng khắp thân thể nàng, rồi quay đầu lại chứng kiến một màn kia của Dương Quá, giờ thì có an ủi hay giải thíchgì cũng đều là phí công đấy, chỉ có thể chờ cho thời gian này, để nàng dần bình tâm lại mà thôi.

Lưu lại trong chốc lát, Tống Thanh Thư quyết định đến chỗ Dương quá nhìn xem, dù sao Bồ Sát Thu Thảo cũng coi như là thuộc hạ của hắn, vạn nhất nàng xảy ra chuyện gì, đến lúc hồi kinh cũng không tiện hướng đến Bồ Sát thế gia giải thích…

Còn Bồ Sát Thu Thảo bị Dương quá hôn đến thần hồn điên đảo, nên chủ động đem hai tay ôm lấy cổ hắn hôn đáp lại lấy.

Cái miệng của Dương quá chủ động đem đầu lưỡi dò vào phần môi của nàng, như dẫn dắt nàng đến, đầu lưỡi của bọn họ kích tình quấn giao tham lam mút lấy nước bọt trong miệng đối phương, Bồ Sát Thu Thảo đôi môi anh đào cũng đã chủ động hôn lên môi của hắn nụ hôn của bọn họ theo lúc đầu kích tình biến thành liều chết quấn quýt si mê, đầu lưỡi lẫn nhau trong miệng phản phục dây dưa lấy, thẳng đến khi khó thở thì lúc này mới tách ra.

Dương quá rốt cuộc chịu không được rồi, lúc này thì Bồ Sát Thu Thảo trần truồng nằm ngửa tại trên giường, hai chân đã hơi mở ra, từ nơi tư mật quý giá có một vết rạn nứt nho nhỏ màu hồng đỏ hiện tại trước mắt của hắn, chỗ đó đã ướt đẩm làm cho thảm lông đen âm hộ rối tinh rối mù rồi.

Cây côn thịt cứng rắn đã sớm vểnh lên, Dương quá nặng nề phủ phục xuống đặt ở trên người của Bồ Sát Thu Thảo, quy đầu của hắn thoáng cái đâm tại chính giữa hai chân nàng, hắn thở hổn hển gầm lấy, bên tai truyền đến tiếng tiếng hít thở thô trọng của Dương quá như là dã thú vậy, nàng đem bờ mông cao cao vểnh lên, một cái đồ vật nóng hổi đỉnh tại nàng trên khe thịt âm hộ của nàng trợt tới trợt lui, quy đầu của hắn chọc lấy mấy lần đều theo trên chính giữa hai mép ngoài âm hộ lướt qua đi, nhận thấy động tác của hắn quá nôn nóng vội vàng, cây côn thịt vẫn không cắm vào bên trong cửa huyệt, côn thịt của hắn đã là ướt đẫm dính đầy dịch nhờn của nàng, Bồ Sát Thu Thảo kinh ngạc, nàng duỗi ra tay phải từ dưới bụng trượt đến phía dưới, cầm lấy cây côn thịt nóng hổi, dẫn đạo nó đi đến chính giữa cái lỗ nhỏ cửa âm động của mình, để cho quy đầu của Dương quá hơi lâm vào cửa âm động ướt sũng mập mạp của mình…

Lúc này quy đầu của Dương quá đã chống đỡ tại động khẩu đào nguyên của Bồ Sát Thu Thảo, quy đầu hàm vào một chút làm cho lỗ nhỏ âm động nàng hoàn toàn mở ra, Dương quá rốt cuộc chịu không được loại kích thích này, gầm nhẹ một tiếng…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219