Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 16
Phần 16

Hoàn Nhan Lượng trong lòng khuất nhục phẫn uất, thế nhưng hắn bây giờ không có phương pháp nào khác, đã từng là một nhân vật tâm cao khí ngạo cỡ nào, phóng nhãn ngoài thiên hạ, so ra mà anh hùng vượt qua mình cũng không có mấy, thế nhưng hôm nay hắn lại bi ai phát hiện, lúc này chính mình chẳng qua là một kẻ vì mạng sống mà bán đứng thê tử đáng thương của mình.

– Viết xong…

Hoàn Nhan Lượng một tay cầm kiếm kê ngang trên cổ hai nữ nhân, tay kia cầm bút viết nhanh, khi hắn đem viết xong “Mại thân khế” ném qua, một khắc này cả người hắn dường như già nua thêm hai mươi tuổi.

Tống Thanh vẫy tay, từ giữa không trung văn tự liền có một lực hút vô hình bay đến trong tay của hắn, chỉ là quét mắt nhìn qua, bật cười:

– Vương gia quả nhiên văn võ song toàn, thời cổ có Tào Tử Kiến bảy bước thành thơ, hiện có Hải Lăng vương phất tay tặng thê, chắc sau này nhất định sẽ lưu truyền thành một giai thoại.

Hoàn Nhan Lượng cảm thấy trong cơ thể khí huyết cuồn cuộn, gân xanh trên trán run run, rốt cuộc lại nhịn không được hộc ra thêm một búng máu phun.

Tống Thanh ánh mắt ngưng tụ, hắn cố ý nhiều lần làm nhục đối phương, chỉ là chớp lấy cái cơ hội như vậy, liền đưa tay bắn ra chỉ phong, Hoàn Nhan Lượng cảm thấy trên mu bàn tay tê rần, binh khí trong tay loảng xoảng rơi trên mặt đất.

Hoàn Nhan Lượng cả kinh, bất chấp lồng ngực đang nóng rát đau đớn, gấp vội vươn tay bắt lấy hai nàng, đáng tiếc lúc này trên thân hai nàng truyền đến một cổ hấp lực, hắn không thể thể nào chộp được, chỉ đành trơ mắt nhìn xem các nàng bay ngược đến trong ngực Tống Thanh Thư.

– Vương gia, các nàng là bảo mệnh phù của ngươi, vì sao không kềm giữ lại vậy?

Tống Thanh một tay ôm lấy Bùi Mạn hoàng hậu, tay kia ôm chặt Đại Khỉ Ti, trong thanh âm đầy trêu tức.

Hoàn Nhan Lượng sắc mặt trắng bệch, chuyện cho tới bây giờ hắn chỉ có thể cố gắng nỗ lực cuối cùng:

– Vừa rồi ngươi đã đáp ứng sẽ thả ta đấy.

Nói xong ánh mắt chuyển qua Tống Thanh trên tay văn tự kia.

Tống Thanh nở nụ cười:

– Đương nhiên, vương gia đã giao thê tử đưa cho ta, ta há lại không tuân thủ lời hứa chứ, ngươi đi đi.

– Thật sự sao?

Hoàn Nhan Lượng không thể tin nhìn qua hắn…

– Đương nhiên là thật.

Tống Thanh nhún vai.

Hoàn Nhan Lượng vội vàng liền quay người bỏ chạy, ai ngờ vừa chạy được có vài bước, chợt nghe đến thanh âm Tống Thanh truyền đến:

– Cừu bang chủ, để cho hắn chạy trước trong thời gian nửa nén hương, sau đó Cừu bang chủ đem hắn bắt trở về đây lại… hắc hắc…

Cừu Thiên Nhẫn giật mình, biết rõ đây là Tống Thanh giao cho mình lập công trước khi gia nhập, mồ hôi lạnh ra, vội lên tiếng:

– Được…

Lão thời điểm này cũng không có cân nhắc đến chuyện thừa cơ chạy trốn, lão đã chứng kiến khinh công Tống Thanh nghịch thiên, cho dù là mình được xưng là Thiết Chưởng Thủy Thượng Phiêu, thì cho dù là có bay đến gãy chân cũng không qua được đối phương.

Hoàn Nhan Lượng lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ, quay đầu vừa sợ vừa giận:

– Họ Tống kia, ngươi lật lọng!

Tống Thanh nhàn nhạt đáp nói:

– Ta đã dựa theo lời hứa hẹn thả ngươi, thế nhưng nếu ngươi bị người bắt trở lại thì cũng đừng có trách ta. Ngươi bây giờ không mau chạy nhanh đi, chạy xa một chút, nếu còn trì hoãn thì trong chốc lát trôi qua nữa nén hương thì coi như xong đời…

Hoàn Nhan Lượng thiếu chút nữa chửi ầm lên, đừng nói nửa nén hương, cho dù mình có chạy trước ba nén hương, thì làm sao so được với Thiết Chưởng Thủy Thượng Phiêu Cừu Thiên Nhẫn a, thế nhưng là chuyện cho tới bây giờ hắn chỉ đành oán độc liếc nhìn Tống Thanh, liều mạng hướng về phía xa xa chạy tới.

Âu Dương Phong thấy vậy cảm thán:

– Thật đúng là trường giang sóng sau đè sóng trước a, cái danh hão Tây Độc này của lão phu, chỉ sợ trao cho Tống tiểu tử ngươi thì thích hợp hơn a.

Tống Thanh mỉm cười:

– Âu Dương tiền bối quá khen, vãn bối có một thói quen, người tốt với vãn bối, thì vãn bối sẽ đối lại rất tốt, nhưng nếu người khác dùng chiêu số hèn hạ vô sỉ để đối phó với vãn bối, thì vãn bối sẽ đối với hắn hèn hạ vô sỉ gấp hơn nhiều lần…

Âu Dương Phong cười ha ha:

– Đúng vậy, tiểu tử ngươi rất hợp với khẩu vị lão phu, vẫn là tốt hơn nhiều so với những kẻ ngụy quân tử giả mù sa mưa trên giang hồ kia…

Tống Thanh đột nhiên nghĩ tới một chuyện, liền hỏi:

– Vì sao lần này không nhìn thấy Mộ Dung Bác?

Hắn hôm nay vốn đã chuẩn bị trước một trận khổ chiến rồi, nếu Mộ Dung Bác có mặt tại đây, chỉ sợ cũng sẽ không lôi kéo được Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn dễ dàng như vậy.

Âu Dương Phong đáp:

– Lần trước xảy ra chuyện tại Hoán Y viện, bị trọng thương tại trong tay của ngươi, trở về không bao lâu lão liền rời khỏi Hải Lăng vương phủ, xem ý của lão tựa hồ là có ý định tìm một chỗ khổ luyện thêm võ công, về sau sẽ lại tìm tới ngươi để báo thù.

Tống Thanh lơ đễnh nói:

– Có một địch nhân như vậy tiềm ẩn đốc thúc như vậy, thì vãn bối mới không còn có lười biếng tu luyện võ công a…

Mộ Dung Bác lão này, hắn thật đúng là không có để ở trong lòng, cứ coi như là cho lão có thời gian cùng cơ hội, thì lão cũng lật không nổi sóng lớn gì đâu…

Hai người nói chuyện phiếm trong chốc lát, thì Cừu Thiên Nhẫn đã đem Hoàn Nhan Lượng bắt lấy trở về, nhìn xem Hoàn Nhan Lượng cụp lấy đầu ủ rũ, Tống Thanh mặt không thay đổi vẫy tay:

– Trước cứ đem hắn giam lại bên trong mật thất của điện Nhân Chính…

Thật ra thì theo khách quan mà nói, bản thân hắn cùng Hoàn Nhan Lượng cũng không có quá lớn cái gì thù hận, lần này làm nhục Hoàn Nhan Lượng thì cũng đã đã đủ ác khí trong lòng rồi, chỉ là phần còn lại thì phải giao cho Ca Bích, Hoàn Nhan Bình cùng với mẫu tử của Hoàn Nhan Trọng Tiết giày vò hắn… A… đúng rồi, còn có một Đường phu nhân nữa.

– Nghe nói Âu Dương tiền bối tại Bạch Đà sơn có một loại hóa thi phấn, có thể cho vãn bối một chút để sử dụng…

Tống Thanh trước kia cùng Vi Tiểu Bảo nói chuyện, từng nghe Vi Tiểu Bảo đề cập qua hóa thi phấn hình như là đến từ Tây Vực Bạch Đà sơn, hắn liền đoán ra được đây là dược vật của Tây Độc làm ra.

Âu Dương Phong mặt lộ dị sắc, từ trong lòng móc ra một cái bình sứ đưa cho hắn, vừa kỳ quái hỏi:

– Cái đồ vật này ngươi cũng biết?

Tống Thanh cười cười, cũng không đáp lời, liền cầm lấy hóa thi phấn đem thi thể Hoàn Nhan Đản tan rã không còn một mảnh, Âu Dương Phong mí mắt trực nhảy:

– Ngươi sao lại…

– Hôm nay Hoàn Nhan Lượng vào cung hành thích, may mắn là hoàng thượng sớm đã phát hiện ra, cho nên âm mưu của Hoàn Nhan Lượng đã bị thất bại, hoàng thượng cũng là bình yên vô sự…

Tống Thanh nhìn Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn…

– Âu Dương tiền bối, Cừu bang chủ, chuyện xảy ra hôm nay như thế nào đây vậy?

Cùng ánh mắt Tống Thanh tiếp xúc, Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn lập tức cảm thấy sau lưng tóc gáy đều dựng lên, bọn họ toàn là nhân vật đã là thành tinh, lập tức thuận theo ý hắn mà nói theo:

– Đương nhiên là như vậy, chúng ta tận mắt nhìn thấy tất cả mọi chuyện.

– Như vậy thì tốt, hai vị trước tiên cứ tìm cái phòng trống nào quanh phụ cận điện Nhân Chính mà nghỉ ngơi đi…

Tống Thanh dừng một chút, tiếp tục nói…

– Hai vị trong lòng có sở cầu, vãn bối cũng hiểu rõ ràng, chờ vãn bối đem triều chính ổn định lại, nhất định sẽ không bạc đãi hai vị tiền bối đâu…

Cừu Thiên Nhẫn cũng gấp vội đáp:

– Công tử cứ yên tâm đi, Kim quốc người nào cầm quyền làm hoàng đế, đối với lão phu mà nói cũng không có chút nào ảnh hưởng, lão phu tuyệt sẽ không đem việc này tiết lộ ra ngoài nửa phần.

Lão liền đối Tống Thanh Thư xưng hô cũng thay đổi, lão cũng biết rõ đêm nay chuyện gì sẽ xảy ra, hai nữ nhân kia thiên kiều bá mị, chẳng có nam nhân nào nỡ giết được, như vậy chỉ còn lại có lão và Âu Dương Phong.

Âu Dương Phong cùng Tống Thanh thì đã có mối quan hệ trước đó, đương nhiên Âu Dương Phong không cần phải lo lắng cái gì, chỉ còn có mình thì có cái gì để cậy vào đây?

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219