Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 194
Phần 194

Sức hấp dẫn của Tứ Xuyên thật sự là quá lớn, Hàn Thác Trụ tin rằng chỉ cần có thể lấy lại được Tứ Xuyên, phần trả giá này triều đình tuyệt đối sẽ không tính toán…

Tống Thanh Thư mặt lộ vẻ dị sắc, các điều kiện đều nằm trong dự liệu, chỉ có cái địa vị Tề vương thật sự là nằm ngoài ý định. Hôm nay hắn tuy rằng được xưng tụng là Kim Xà vương, nhưng trên thực tế trong thiên hạ, ai cũng biết đây chỉ là cái danh xưng chẳng khác gì là thủ lĩnh giặc cỏ mà thôi…

Nhưng nếu có cái danh tiếng Tề vương này thì liền sẽ khác, phải biết rằng với chế độ Vương tước của triều đình, một chữ vương so với tự xưng vương bên ngoài thì đắt giá hơn nhiều, mà Tống Triều bởi vì nguyên nhân lịch sử, Tống – Triệu – Lương – Thọ tứ vương này tuyệt sẽ không phong cho bất luận kẻ nào, vì vậy Tề vương tuyệt đối là vương tước tôn quý nhất rồi.

Ở cái thế giới này, danh chính ngôn thuận so cái gì khác đều là rất trọng yếu, đã có danh tiếng Tề vương y này, Tống Thanh Thư sẽ có danh phận đại nghĩa, chứ không còn là cái gì đầu lĩnh thổ phỉ, đương nhiên sẽ thu hút hấp dẫn nhân tài người Hán đầu phục tiện lợi hơn gấp bao nhiêu lần.

– Tốt, một lời đã định…

Tống Thanh Thư trầm giọng nói ra.

Sau đó hắn gọi Vương Bảo Bảo cùng tiến vào, ba người cò kè mặc cả, rốt cuộc đã đạt thành hiệp nghị cuối cùng.

Mông Cổ sẽ phóng thích đoàn người Hàn Thác Trụ, đồng thời trả lại Tứ Xuyên…

Tống quốc sẽ triệt để vứt bỏ đầu phục Kim quốc, chuyển hướng sang Mông Cổ xưng huynh tiến cống, đồng thời cung cấp Kim Xà doanh một năm quân lương…

Mông Cổ cùng Tống triều thừa nhận Kim Xà doanh đối với Giang Hoài chi địa quyền lợi hợp pháp, phong Tống Thanh Thư là Tề vương, đồng thời ba phương thế lực ký kết hiệp nghị không xâm phạm lẫn nhau.

Cụ thể chi tiết còn cần phải có sứ giả chính thức ký kết quốc thư, bất quá đã có cái hiệp nghị này tại, phần còn lại chỉ là thủ tục mà thôi.

Ký kết hiệp nghị xong, ba phương thế lực tất cả đều vui vẻ.

Bất quá ba phương thế lực đều thỏa mãn, nhưng vẫn tồn tại có chuyện không hài lòng, Vương Bảo Bảo bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, cười lấy rồi hướng phía ngoài phòng nhìn:

– Còn những người phái Tung Sơn kia, chi bằng chúng ta liên thủ tiêu diệt, các vị có ý như thế nào?

Lúc trước cùng phái Tung Sơn một trận ác chiến, Nhữ Dương Vương Phủ có thể nói là tổn thất vô cùng nghiêm trọng, cao thủ dưới trướng Vương Bảo Bảo gần như tử thương hơn phân nửa, trước đó là tình thế bắt buộc, không thể không cùng phái Tung Sơn liên kết để đối phó với người Nam Tống, nhưng bây giờ đã nhận thức Tống Thanh Thư cùng Hàn Thác Trụ là minh hữu, đương nhiên là Vương Bảo Bảo muốn tính sổ chuyện vừa qua.

– Đồng ý…

Hàn Thác Trụ lạnh giọng đáp, phái Tung Sơn dù sao cũng là cây đao của Cổ Tự Đạo phái tới, tuy rằng không biết song phương cuối cùng là có quan hệ như thế nào, nhưng mà tận dụng thời cơ chặt đứt một nanh vuốt của Cổ Tự Đạo, thì như thế nào lão lại buông tha cho.

– Tại hạ cũng không thành vấn đề.

Tống Thanh Thư mỉm cười, nhưng trong lòng thì thở dài, trước đó người của phái Tung Sơn đã sớm bỏ chạy hết rồi.

Nguyên lai Tả Lãnh Thiền cũng là chi sĩ tài trí trác tuyệt, khi lão chứng kiến Tống Thanh Thư liên tiếp cùng Vương Bảo Bảo, Hàn Thác Trụ mật đàm, cuối cùng ba người còn cùng gặp gỡ một chỗ, mặc dù không biết ba phương thế lực kia đang nói chuyện gì, thế nhưng là trực giác nhạy cảm khiến cho lão đã nhận ra sắp đến nguy hiểm, nên quyết định thật nhanh mang lấy thủ hạ bỏ chạy mất rồi.

Phía ngoài đám người Nhữ Dương Vương Phủ cùng với Tô Sư Sáng, bởi vì không có biết được chủ nhân đang bày mưu đặt kế, ai cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, ngược lại còn cảm thấy phái Tung Sơn ly khai làm cho phe mình giảm áp lực nhiều.

Tống Thanh Thư tuy rằng thông qua vận khí dùng hơi thở thăm dò thì đã biết động tịnh của đám người Tả Lãnh Thiền, bất quá hắn sau khi cân nhắc, giả làm như không biết, bởi vì nếu lưu lại phái Tung Sơn, cổ thế lực này về sau có thể là sẽ có trọng dụng.

Lúc Vương Bảo Bảo đi ra ngoài thì phát hiện người phái Tung Sơn người đi nhà trống, tức giận dậm chân, Hàn Thác Trụ cũng là vẻ mặt âm trầm, chỉ có Tống Thanh Thư vẻ mặt bình thường…

Bởi vì đã đạt thành hiệp nghị, vì vậy Vương Bảo Bảo liền thả tự do cho Hàn Thác Trụ, đám người Tô Sư Sáng vội vàng vây đến hỏi han ân cần, nhìn xem đám thủ hạ trung tâm của mình, sắc mặt Hàn Thác Trụ lúc này mới dần dần khá hơn.

Vừa lúc đó, bỗng nhiên có một đám người ngựa giơ đuốc cầm đao hó hét chạy đến, mà người cầm đầu đúng là Lý Khả Tú.

– Ta nghe nói có tặc tử tập kích đến Ngọc Thanh quán, các vị không có sao chứ?

Thấy rõ thế cục trong tràng, dù là Lý Khả Tú có kiến thức rộng rãi, cũng không khỏi có chút mờ mịt, đây đến cùng là cái chuyện gì đây a, như thế nào người Mông Cổ cùng sứ đoàn Nam Tống lại hòa hợp êm thấm đứng chung một chỗ.

– Đề đốc đại nhân tới thật là kịp lúc đó a.

Vương Bảo Bảo liền mở miệng mỉa mai, thành Dương Châu này là địa bàn của đối phương, phái Tung Sơn gây nên động tĩnh lớn như vậy, lão lại chậm chạp không hiện ra, rõ ràng là có chủ ý tọa sơn quan hổ đấu.

Hàn Thác Trụ đối với Lý Khả Tú giờ cũng không có hảo cảm gì, lúc trước song phương rõ ràng là đã trao đổi nói chuyện, kết quả đoàn người của mình bị người Mông Cổ giam cầm, lão lại chậm chạp không đến cứu giúp, mấy lần đến Ngọc Thanh Quán đều là cùng Vương Bảo Bảo mật đàm, hôm nay lại vô thanh vô tức quy thuận bên phía Kim Xà doanh, trong lòng Hàn Thác Trụ, thì Lý Khả Tú là con người có nhiều mặt, đương nhiên sẽ không cho Lý Khả Tú sắc mặt tốt.

Tống Thanh Thư thì không muốn chứng kiến vị đại nhân nhạc phụ tương lai kiêm minh hữu này bị lúng túng, liền đem chuyện vừa rồi phát sinh giải thích qua một lần, nghe được hắn đã cùng với Mông Cổ, Nam Tống đạt thành hiệp nghị, Lý Khả Tú không khỏi sắc mặt đại biến.

Bất quá lão rất nhanh liền che giấu qua, cười nhiệt tình mà mời tất cả mọi người tới quý phủ của mình ở tạm, đoàn người Hàn Thác Trụ bị giam cầm đã lâu, đúng là cũng có nhu cầu cấp bách có được một hoàn cảnh dễ chịu để nghỉ ngơi, Nhữ Dương Vương Phủ thì mỗi người đều mang thương tích, cũng cần tìm địa phương an toàn để hồi phục tịnh dưỡng Tống Thanh Thư thì còn có vài vấn đề chi tiết hợp tác cần cùng Lý Khả Tú trao đổi, bởi tất cả đều tiếp nhận lời mời của Lý Khả Tú.

Ba phương thế lực vừa đạt thành hiệp nghị, đang trong thời kỳ tuần trăng mật, trên đường đi nói chuyện vui vẻ, không có ai chú ý tới một bên ánh mắt của Lý Khả Tú lập loè bất định.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219