Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 119
Phần 119

Võ công Lộc Trượng Khách thì Trình Dao Già cũng đã thấy rồi, lão dễ dàng đánh giất đám vô lại kia, nàng và lão giao thủ cũng chỉ là một chiêu thì đã bị chế ngự, bực võ công này chỉ sợ ngay cả sư phụ của mình cũng còn kém hơn.

Nghĩ tới nghĩ lui, trong những người quen của nàng, sợ chỉ có Hoàng Dược Sư, Quách Tĩnh mới có thể đánh thắng được lão này mà thôi, nào ngờ một cao thủ cấp bậc như vậy, thì người nam nhân trước mặt này xuất chiêu ra thì lão nhũn chi chi không có lực phản kháng như là một hài tử, Trình Dao Già nhìn thấy cũng có chút bối rối.

Rõ ràng cường địch bốn vòng, hắn vẫn như cũ chuyện trò vui vẻ, không biết vì cái gì, Trình Dao Già cảm giác mình dường như về thời kỳ còn là một cô nương, cảm giác tim đập rộn lên giống như đúc.

Nhớ mặt râu quai nón của hắn, Trình Dao Già phá thiên hoang địa cũng không hề cảm thấy hắn thô lỗ, ngược lại cảm thấy còn lộ ra anh vũ bất phàm…

Trình Dao Già sắc mặt lại đỏ, rất nhanh nhớ tới mình thân phận đã làm thê tử của người, vội vàng dời đi ánh mắt, thế nhưng trái tim vẫn không bị khống chế mà phanh phanh nhảy loạn.

Một cao thủ của Nhữ Dương Vương Phủ vừa rồi trong nháy mắt đã bị Tống Thanh Thư ra tay trấn trụ rồi, Bách Tổn đạo nhân cùng Kim Cương môn chủ sắc mặt khó coi, bọn hắn võ công mặc dù cao trên Lộc Trượng Khách, vẫn không có khả năng một chiêu liền đả thương đối phương, còn tên Tú Hoa Đại Đạo này đến tột cùng là cao thủ ở đâu xuất hiện, vậy mà lợi hại như vậy.

Vương Bảo Bảo hừ lạnh:

– Mọi người cùng nhau xông lên, quyết không thể để cho hắn chạy thoát!
– Tuân mệnh!

Trong sân mười mấy tên phiên tăng hét lớn, liền hướng công tới.

Nhữ Dương Vương Phủ cao thủ nhiều như mây, bất quá cũng có phe phái, Bách Tổn hại đạo nhân, Kim Cương môn chủ địa vị cao cả, võ công cao nhất, nhận sự chỉ huy từ Nhữ Dương Vương Phủ.

Huyền Minh nhị lão, A Đại, A Nhị, A Tam, Thần Tiễn Bát Hùng thì bình thường là cao thủ dưới trướng Triệu Mẫn…

Vương Bảo Bảo thân là thế tử của Nhữ Dương Vương Phủ, dưới trướng cao thủ không chút nào kém cỏi hơn muội muội Triệu Mẫn.

Dưới tay hắn cùng sở hữu mười tám phiên tăng, được xưng là “Thập Bát Kim Cương”, chia ra làm ngũ đao, ngũ kiếm, tứ trượng, tứ bạt.

Đơn đả độc đấu mà nói, từng phiên tăng đều không phải là đối thủ của Huyền Minh nhị lão, thế nhưng nếu bốn, năm tên phiên tang liên thủ, công thủ tương trợ, thì lại có thể thắng dễ dàng Huyền Minh nhị lão, như vậy có thể nghĩ, nếu là hợp lực đủ mười tám tên phiên tăng, thì là lực lượng mạnh đến như thế nào.

Chỉ thấy một cặp phiên tăng kề vai sát cánh bước lên một bước, tất cả hữu chưởng đẩy tới trước ngực, Tống Thanh Thư chưa thấy qua những phiên tăng này, bất quá nhìn qua cũng biết công lực bọn chúng không bằng Huyền Minh nhị lão, cho nên cũng không xem là quá quan trọng, bàn tay trái liền chém ra, đem chưởng lực hai phiên tăng chạm phải lui về, lúc này tinh lực của hắn chủ yếu là đặt phòng bị trên thân Bách Tổn hại đạo nhân cùng Kim Cương môn chủ, dù sao hai người bọn họ võ công rất cao, nếu liên thủ đánh lén, thì mình chỉ sợ sẽ rất phiền toái.

Hai gã phiên tăng liền cùng kêu lên:

– A mễ a mễ hông… A mễ a mễ hông…

Giống như là niệm chú, lại giống như mắng chửi người, Trình Dao Già tuy rằng thường ngày hiền lành, nhưng lúc này thấy Tống Thanh Thư vì bảo vệ mình mà phải cùng nhiều người như vậy giao chiến, vốn muốn ra tay trợ giúp hắn, bất quá võ công quá thấp, tại trước mặt những cao thủ này hoàn toàn không có tác dụng, đành phải vận dụng mồm mép mắng lại:

– Ngươi mới… A mễ a mễ hông!!!

Nàng bình thường đừng nói là lời mắng người, chính là lời nói nặng cũng chưa từng nói qua, hôm nay vì Tống Thanh Thư mà lại cùng các phiên tăng mắng nhau, lập tức mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt, hận không thể có một cái lỗ chui vào.

Hai gã phiên thôi lui liền ba bước, phía sau tất cả phiên tăng còn lại đều giơ lên hữu chưởng, vươn tay chống đỡ sau lưng hai tên phiên tăng kia, hai gã phiên tăng chiêu thức không thay đổi, lại là một chiêu “Bài Sơn Chưởng” kích đến.

Tống Thanh Thư nhướng mày, nếu lấy khinh công của hắn thì rất dễ dàng có thể tránh thoát đi, thế nhưng sau lưng còn có một Trình Dao Già, đương nhiên có thể ôm nàng cùng một chỗ né tránh, thế nhưng nếu làm như vậy, thì Bách Tổn hại đạo nhân cùng Kim Cương môn chủ tuyệt sẽ không bỏ qua cơ hội tốt, đến lúc đó hắn đang bay trên không trung, tay lại ôm Trình Dao Già, chỉ sợ rất khó ứng đối hai người thì Bách Tổn hại đạo nhân cùng Kim Cương môn đồng thời công kích tới.

Bởi vậy hắn đành phải đứng tại nguyên chỗ vẫn không nhúc nhích ứng đối chưởng hai gã phiên tăng công kích tới, hôm nay địch quá đông, hắn đương nhiên không muốn cùng đối phương cứng rắn đối phó, sẽ làm hao phí nhân lực, lập tức liền có ý đồ đem kình lực hai phiên tăng đánh bạt ra, không ngờ bàn tay vừa chạm đến cạnh chưởng của hai tên phiên tang, trong lúc đó như nam châm hút sắt, ngón tay lại cùng cạnh chưởng của hai phiên tăng một mực dính trụ lại cùng một chỗ.

Hai gã Phiên Tăng lập tức kêu to:

– A mễ a mễ hông… A mễ a mễ hông…

Tống Thanh Thư liền thu hồi tay về, hai lần rõ ràng cũng không thể nhúc nhích, trong lòng cả kinh, liền vận khởi chân khi hùng hồn vô trong cơ thể phản kích qua.

Vốn định đem trong nháy mắt đánh bay hai gã phiên tang này, nào ngờ hai gã phiên tăng này không chút sứt mẻ, nguyên lai sau lưng hai phiên tăng này lại có mười sáu phiên tăng đã xếp thành hai nhóm, tất cả đều đưa ra tay phải, chống đỡ lên hậu tâm của người phía trước cứ như thế xếp thành hai hàng.

Tống Thanh Thư đột nhiên nhớ tới:

“Mật Tông có một môn võ công Tinh Thể Liên Công, chỉ có năm đồ đệ của Đạt Nhĩ Ba hợp lực, thì đã có thể cùng Hồng Thất Công đối chưởng, ngày trước Cửu Nạn sư thái tại Thiếu Lâm Tự ám sát Khang Hy cướp đi Vi Tiểu Bảo như vào chỗ không người, nhưng kết quả đối mặt sáu gã phiên tăng Mật Tông, suýt chút nữa thì đã lật thuyền trong mương. Trong khi lúc này mười tám phiên tăng tụ tập lực lượng cùng mình đối chưởng, cho dù nội lực cường thịnh, cùng mười tám người hợp lực liều mạng, thì không khôn ngoan chút nào”

Hắn sợ những người khác thừa cơ công kích, quyết định tốc chiến tốc thắng, từng tiếng rít gào, trên tay đã tăng thêm ba thành lực lượng, đột nhiên nghiêng trái đẩy ra, thân thể cùng theo phía bên trái lóe lên, đến lúc này kình lực của mười tám gã phiên tăng đã không thể liên thành theo hàng thẳng, phía trước có sáu gã Phiên Tăng thu lại không lại kịp bước chân, Tống Thanh Thư xông thẳng lại hai tay huy động liên tục, “ầm… ầm…” sáu tiếng vang lên đi, sáu gã phiên tăng té ngã trên đất, miệng phun máu tươi, phía sau gã phiên tang thứ bảy, thứ tám cùng theo vọt tới, tung chưởng kích đến.

Tống Thanh Thư cười lạnh, tay phải đánh ra, cùng song chưởng hai tang chạm vào nhau, hắn ngưng tụ chân khí, đang muốn vận kình nghiêng đẩy, thì chợt nghe được sau lưng kình phong ập đến, biết là Bách Tổn đạo nhân cùng Kim Cương môn chủ đã xuất thủ, trong lòng trầm xuống.

Ban đầu Bách Tổn đạo nhân cùng Kim Cương môn chủ một mực sống chết mặc bay, nhưng càng xem càng kinh hãi, tự nghĩ trước mắt người này võ công phía trên bọn hắn, nếu đơn đả độc đấu tuyệt không phải là đối thủ của người này, bất quá bọn hắn thân phận rất cao, muốn lấy nhiều đánh ít thì quả là có chút mất hết mặt mũi.

Bất quá chứng kiến Tống Thanh Thư bị mười mấy gã phiên tăng cuốn lấy, biết rõ cơ hội ngàn năm một thuở, hơn nữa Vương Bảo Bảo đã ra lệnh, bọn hắn biết thời biết thế, liền đồng loạt công đến…

Bọn hắn thân là cao thủ tông sư cấp, nhãn lực không phải chuyện đùa, nhìn ra Tống Thanh Thư lúc này hai tay vừa lúc bị Phiên Tăng dính chặt, song phương lại đang so đấu nội lực đến thời khắc mấu chốt, lúc này toàn thân không thể phòng ngự, hai người hợp lực đánh lôi đình một kích, nhất định sẽ làm cho hắn mệnh tang tại chỗ.

Trình Dao Già cũng chú ý tới hai người đánh lén, võ công của nàng mặc dù không cao, tầm mắt lại không thấp, rất nhanh liền phân tích ra giống như ý định của hai người kia, tới ranh giới điện quang hỏa thạch, nàng không kịp nghĩ nhiều, liền nhào vào trên thân Tống Thanh Thư, nàng định dùng thân thể của mình thay hắn đỡ lấy lôi đình một kích kia.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219