Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 197
Phần 197

Vạn Sĩ Khuê đối với thái độ Lý Khả Tú lơ đễnh, chỉ vào đóa hoa trong bình lưu ly trịnh trọng nói:

– Đó không phải là đóa hoa bình thường, mà chính là Kim Ba Tuần Hoa.
– Kim Ba Tuần Hoa?

Lý Khả Tú nhướng mày, suy nghĩ một hồi, thấy mình cho tới bây giờ chưa từng nghe qua vật này…

Vạn Sĩ Khuê giải thích nói:

– Ba Tuần là hai chữ của Phạn ngữ, có nghĩa là ác ma, độc từ đóa hoa từ Thiên Trúc truyền đến đấy, nguyên lai người Thiên Trúc kêu nó là ác ma hoa, vật này kịch độc vô cùng, trong thiên hạ không có thuốc nào chữa được, dù là chỉ là mới ngửi được mùi thơm của nó, cũng đã là có thể làm cho một cao thủ đứng đầu phải ngất đi.

Thời điểm phụ tử Vạn Chấn Sơn ở tại Giang Lăng thành thì được biết Đến Kim Ba Tuần Hoa loại độc dược thần kỳ này, về sau Vạn Sĩ Tiết lên làm tể tướng, phụ tử Vạn Chấn Sơn liền mượn nhờ quyền thế của lão lấy được vài đóa Kim Ba Tuần Hoa tại Lăng Thối Tư…

– Cái gì?

Nghe được độc tính khủng bố như thế, Lý Khả Tú biến sắc, liền lui về phía sau mấy bước.

Vạn Sĩ Khuê một lần nữa đem hộp gỗ đóng lại, vừa cười vừa nói:

– Lý đại nhân không cần phải lo lắng, đáo hoa này đang được dùng thủ pháp đặc thù niêm phong lại rồi, độc khí sẽ không phát ra bên ngoài đâu.

Vạn Sĩ Tiết lúc này mới tiếp lời nói ra:

– Chỉ cần đem đáo hoa này đặt ở trong gian phòng Tống Thanh Thư, bất luận võ công của hắn có cao đến đâu, cũng chạy trời không khỏi nắng.

Lý Khả Tú bỗng nhiên lộ vẻ do dự:

– Tống Thanh Thư dù sao đối với ta có ân cứu mạng, ta chỉ muốn chế trụ hắn, chứ không muốn làm thương tổn đến tính mạng của hắn.

Vạn Sĩ Tiết âm thầm cười lạnh, nghĩ thầm trước ngươi nghĩ cách muốn đối phó Tống Thanh Thư, bây giờ đã có biện pháp lại làm ra như vậy một bộ như vậy, thật sự là loại người giả nhân giả nghĩa đến cực điểm.

Bất quá lão cũng không có đem suy nghĩ trong lòng nói ra, ngược lại nói:

– Đề đốc đại nhân có thể yên tâm, hoa này nếu Tống Thanh Thư vừa ngửi thấy thì sẽ ngất đi, hắn không kịp chạm đến cánh hoa, nếu làn da không có tiếp xúc đến, thì không có lo lắng đến tính mạng.

Vạn Sĩ Khuê kinh ngạc liếc nhìn lão gia gia, nghĩ thầm Kim Ba Tuần Hoa được xưng là Vạn Độc chi vương, sẽ không có thuốc nào chữa trị được, lão gia gia tại sao lại lừa gạt Lý Khả Tú chứ?

Bất quá hắn phản ứng cũng nhanh, liền hiểu ra, cười phụ họa nói:

– Đúng là như thế.

Lý Khả Tú lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm:

– Vậy thì ta đây an tâm.
– Lúc này sắc trời đã tối, Lý đại nhân hãy đem Tống Thanh Thư dẫn dụ ra khỏi phòng, chúng ta sẽ đem kim Ba Tuần Hoa để vào bên trong phòng hắn.

Vạn Sĩ Tiết một bên nói qua một bên trong lòng cười lạnh, hôm nay Lý Khả Tú lưỡng lự, chỉ có đem sự tình này làm tuyệt, thì mới triệt để làm cho Lý Khả Tú đảo hướng về phía mình.

Kế tiếp bọn họ trong phòng âm thầm thương nghị chi tiết ngày mai hành động, đồng thời còn tìm cách sau khi Tống Thanh Thư bị khống chế, thì Lý Khả Tú trong thời gian ngắn nhất xua quân lên bắc thượng, nuốt chiếm lấy địa bàn Kim Xà doanh, bất tri bất giác, trời đã sáng dần lên, bất quá đại sự sắp tới, ba người tinh thần vô cùng phấn chấn, không có một tia mệt mỏi nào…

Hừng đông sau đó, Vạn Sĩ Tiết, Vạn Sĩ Khuê tiếp tục tránh trong phòng của Lý Khả Tú hoàn thiện chi tiết, Lý Khả Tú đi ra cửa mời đến khách nhân đến phủ dự tiệc.

Trải qua cả đêm nghỉ ngơi và hồi phục, sức chiến đấu người của Nhữ Dương Vương Phủ đã hoàn toàn khôi phục, Vương Bảo Bảo thấy vậy sự tình đã xong, hơn nữa trước đó dưới trướng tổn thất vô cùng nghiêm trọng, hắn liền không để muốn lưu lại, liền cáo từ rời đi.

Dù sao lúc trước đoàn người Nam Tống bị người Nhữ Dương Vương Phủ bắt giữ làm nhục một phen, cho dù hôm nay song phương đã đạt thành hiệp nghị, cũng không dễ hoàn toàn tiêu tan hiềm khích lúc trước. Cùng Nhữ Dương Vương Phủ tiếp tục ở chung thì càng thêm lúng túng, còn chi bằng thừa dịp thời kỳ tuần trăng mật tách ra, miễn cho sau đó xảy ra chuyện gì xung đột làm ảnh hưởng đến hiệp nghị.

Vì vậy Vương Bảo Bảo ý đã quyết, Nam Tống bên này cũng không giữ lại.

Lý Khả Tú đưa ra phái binh hộ tống bọn họ thì lại bị Vương Bảo Bảo cự tuyệt:

– Bổn vương nếu là tự bảo vệ mình mà cũng làm không được, thì như thế nào tung hoành thiên hạ chứ?

Tống Thanh Thư gật đầu, biết rõ lấy thực lực các cao thủ Nhữ Dương Vương Phủ, coi như là người phái Tung Sơn âm thầm quay lại mai phục, cũng tuyệt đối không cách nào lưu giữ lại được bọn hắn.

Lý Khả Tú thấy thế cũng không miễn cưỡng, lão còn ước gì người Nhữ Dương Vương Phủ ly khai, miễn cho ảnh hưởng tối nay hành động, ngoài miệng tùy ý giữ lại vài câu, liền tiễn đưa đoàn người Vương Bảo Bảo ly khai.

– Này… về sau ngươi có đến Mông Cổ, hãy đến Nhữ Dương Vương Phủ tìm chúng ta, ha ha…

Vương Bảo Bảo trước khi đi kéo Tống Thanh Thư đến một bên xì xào nói…

– Đó là chắc chắn, ngày đó tiểu đệ tự mình tiến đến Nhữ Dương Vương Phủ cầu hôn.

Tống Thanh Thư ngoài miệng mỉm cười, nhưng trong lòng âm thầm kêu khổ, lần này hắn vì thúc đẩy hòa đàm, dối xưng đã cùng Triệu Mẫn riêng định cả đời, nếu bị Triệu Mẫn biết được, không biết nàng thẹn quá hóa giận hay không?

Nghe hắn đáp ứng, Vương Bảo Bảo lúc này mới cảm thấy mỹ mãn dẫn dắt thuộc hạ dưới tay rời đi.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219