Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 206
Phần 206

Trong lúc Trình Dao Già van vái trời phật thì Tống Thanh Thư đang thất tha thất thểu đi xuyên qua ở bên trong thành Dương Châu, độc tính Kim Ba Tuần Hoa đã xâm nhập vào tạng phủ hắn, chân khí mênh mông giờ đã còn thừa lại không có mấy, phần chân khí còn dư lại chút ấy, cũng trong tình huống trạng thái lúc đứt lúc nối, bây giờ nếu như đụng phải địch nhân, chỉ sợ muốn tự bảo vệ mình cũng đã là khó khăn.

Trong đầu từng đợt mê muội mệt mỏi truyền đến, Tống Thanh Thư muốn nhắm mắt lại ngủ, bất quá hắn minh bạch, một khi nhắm mắt lại, chỉ sợ mình sẽ mãi mãi không tỉnh.

Nguyên bản hắn từ khi xuyên việt đến cái thế giới này, cái mạng chính là được nhặt về, chỉ là lẻ loi một mình tại nơi chốn này, cho dù có chết cũng không có gì hối tiếc. Thế nhưng là những năm qua hắn có nhiều hồng nhan tri kỷ như vậy, cũng còn có nhiều người đang dựa vào hắn, hắn lại làm sao có thể vì sự giải thoát của mình mà vứt bỏ bọn họ ở lại không để ý tới?

Nghĩ tới đây, Tống Thanh Thư mạnh mẽ giữ vững tinh thần, nỗ lực trợn mắt hướng phân đà bí mật của Kim Long bang tại Dương Châu chạy tới.

Hắn hôm nay thân trúng kịch độc, chỉ dựa vào bản thân thì không có cách nào ly khai khỏi Dương Châu, nếu có Kim Long bang trợ giúp tức thì có thể dễ dàng hơn rất nhiều.

Cùng lúc cũng là vì truyền tin, dù sao đêm nay chuyện phát sinh quá mức đột nhiên, chỉ sợ người của Kim Long bang cho tới bây giờ vẫn còn tưởng rằng Lý Khả Tú còn là minh hữu, mà với tính tình Lý Khả Tú, tuyệt sẽ không bỏ qua những cứ điểm bí mật của Kim Xà doanh.

Càng hỏng bét là trước kia bởi vì cùng Lý Khả Tú hợp tác, các phân đà Kim Long bang tại Dương Châu đã không còn là bí mật.

Thật vất vả rốt cuộc cũng chạy tới phân đà Kim Long bang, Tống Thanh Thư sau khi đẩy cửa phòng ra, trong lòng liền trầm xuống, bởi vì ở bên trong chờ đợi hắn, không phải là Kim Long bang mà chính là Trương Nhu suất lĩnh Trung Nghĩa Quân.

– Kim Xà vương, ta tại chỗ này chờ đợi ngươi đã lâu rồi…

Trương Nhu cười dữ tợn, vung tay lên, thủ hạ của hắn lập tức phong bế đường lui của Tống Thanh Thư.

– Còn người nơi này đang ở đâu?

Biết rõ hôm nay đã vô pháp bỏ qua, Tống Thanh Thư bình tĩnh trở lại, cũng không có quan tâm tình cảnh của mình, mà là trầm giọng hỏi.

– Rất nhanh ngươi có thể nhìn thấy bọn họ.

Trương Nhu cười hắc hắc.

Tống Thanh Thư trầm xuống, lạnh giọng nói ra:

– Nếu Tống mỗ hôm nay không chết, ngày sau nhất định sẽ lấy thủ cấp của ngươi…
– Nếu như là bình thường, nói thật ta không dám trêu chọc ngươi…

Trương Nhu lắc đầu nói ra…

– Bất quá rất đáng tiếc, lúc này ngươi thân trúng kịch độc, muốn báo thù thì không có cơ hội rồi.

Vừa dứt lời liền phân phó thủ hạ:

– Xông lên cho ta, tướng gia truyền ra lời nói, người nào giết hắn thì quan thăng tam cấp, tiền thưởng vạn lượng!

Những người này đều là loại người trải qua liếm máu đầu đao, một vạn lượng hoàng kim có thể đủ bọn hắn tiêu sái mấy đời rồi, hơn nữa đối với Tống Thanh Thư trúng độc bên người, lập tức không còn cố kỵ, nhao nhao vọt tới, còn sợ bị đồng bạn đoạt trước.

Tống Thanh Thư cảm thấy trước mắt này những người chỉ còn là những cái bóng chồng lên nhau, lắc đầu cho tỉnh lại, cho dù thân trúng kịch độc, nhưng tầm mắt vẫn còn đang thấy lờ mờ, cánh tay giãn ra, một tên liền cảm thấy hoa mắt, thanh trường kiếm trong tay liền thay đổi chủ, còn không có kịp phản ứng, trên tay liền truyền đến một hồi kịch liệt đau nhức, ngay tức khắc một cánh tay văng lên trên cao, tên nọ trong lòng hoảng hốt, vội vàng quay về.

May mắn là đồng bạn của hắn liên tiếp vọt tới, tên đó mới may mắn nhặt được một cái mạng.

Một mực đứng ở phía sau, ánh mắt Trương Nhu co rụt lại, trong lòng suy nghĩ:

“Bởi vì cái gọi là lạc đà gầy còn tốt hơn ngựa béo, họ Tống tuy rằng thân trúng kịch độc, nhưng vẫn còn có mấy phần phản kháng, hãy để cho thủ hạ dưới tay làm tiêu hao sức lực của hắn, để cho hắn trúng độc sâu hơn một chút, lúc đó cuối cùng thì mới ra tay thì nắm chắc hơn…”

Người có tên, cây có bóng, Kim Xà vương đã từng đại bại các lộ cao thủ đã truyền khắp thiên hạ, Trương Nhu khó tránh khỏi có chút kiêng kị, lo lắng đối phương trước khi chết phản kích, đối phương dù sao cũng là đẳng cấp cao thủ, trước khi chết thì sẽ phản kích hạng gì ác liệt, bởi vậy Trương Nhu không dám quá mức nóng vội.

Còn Tống Thanh Thư thì thấy hình ảnh người trước mắt trùng điệp càng lúc càng nhiều, hắn hiểu được là Kim Ba Tuần Hoa độc tính đã xâm nhập đến trong tâm trí của mình rồi, trong lòng thở dài, không nghĩ tới mình sẽ chết tại trong tay bọn đạo chích này, cũng không biết có thể hay không bị người phân thây cầm lấy đi lĩnh thưởng…

Nhìn xem càng nhiều người đánh tới, Tống Thanh Thư dần dần bình tĩnh lại, chuyện cho tới bây giờ, hắn sinh cơ đã tuyệt, tiếp tục đánh xuống cũng không có ý nghĩa gì nữa rồi, nên nhắm mắt lại, chờ đợi những người kia đao thương trong tay chém lên tại thân thể của mình.

Nào ngờ đợi một hồi, trên thân cũng không có cảm giác đau đớn truyền đến, hắn cười khổ, Kim Ba Tuần Hoa chí ít cũng có chỗ tốt, có thể làm tê liệt xúc giác, thế cho nên thời điểm cái chết đến lại không có thống khổ như vậy.

Bất quá ngay sau đó bên tai truyền đến từng đợt tiếng kêu thảm thiết, hắn mới ý thức tới sự tình có biến, liền mở mắt, chỉ thấy trước mắt có ba tên hắc y nhân che mặt, đang ngăn cản đám Trung Nghĩa Quân kia xông đến.

Một người trong đó cầm trong tay lợi kiếm, hàn quang lóe ra, địch nhân nhao nhao kêu la thảm thiết, một người trong tay không có binh khí, chỉ dựa vào một đôi thủ quyền, từng quyền đánh ra liền từng thân thể một ngã xuống trên đất, còn người cuối cùng rõ ràng nhìn ra được công lực còn yếu, thế nhưng là kiếm pháp của hắn lại có vài phần ma quỷ chi ý.

Tống Thanh Thư trong nháy mắt liền nhận ra mấy người kia, Tân Khí Tật với Ngư Long Vũ Kiếm, Đinh Điển với Vô Ảnh Thần Quyền, còn có Lục… Lục Quan Anh với Tịch Tà Kiếm Pháp…

Trong lòng của hắn dâng lên cảm xúc, không nghĩ tới cuối cùng lại là mấy người kia tới cứu mình, nhất là Lục Quan Anh…

Tống Thanh Thư thậm chí mơ hồ cảm thấy có chút mắc nợ hắn.

Trương Nhu thấy bỗng nhiên nhảy ra mấy người thần bí võ công cao cường, liền vội vàng suất lĩnh đám thập tam thái bảo của Trung Nghĩa Quân vọt tới.

Đinh Điển quay đầu lại khẽ quát:

– Ngô huynh đệ, mau dẫn hắn ra khỏi thành!
– Tốt!

Sau lưng Tống Thanh Thư truyền tới một thanh âm.

– Ngô huynh đệ? Còn có người này sao?

Tống Thanh Thư cảm thán bản thân mình sau khi trúng độc, không hề tai thính mắt tinh giống như lúc trước, có người đứng tại phía sau mình mà cũng không biết.

Tống Thanh Thư quay đầu lại, mặc dù đối phương một thân hắc y vẫn che mặt, nhưng hắn không quên được, nhìn ánh mắt đối phương hắn liền nhận ra Lệnh Hồ Xung, cũng chính là người giấu ở bên người Hàn Thác Trụ là tham tướng Tuyền Châu – Ngô Thiên Đức!

Lệnh Hồ Xung đồng dạng ý vị thâm trường nhìn hắn một cái, sau đó một tay nhấc lấy đầu vai của hắn, vận khởi khinh công liền hướng ngoài thành chạy đi…

Tống Thanh Thư cũng phải thừa nhận, khinh công Lệnh Hồ Xung tuy rằng so ra kém hắn, nhưng nhờ có hấp tinh đại pháp tích lũy được nội lực thâm hậu, đủ để cho khinh công của Lệnh Hồ Xung trở thành giang hồ nhất lưu, trên đường phóng đi Lệnh Hồ Xung không nói một lời, liên tục tránh qua mấy chỗ truy binh, sau đó thừa dịp đêm tối nhảy ra khỏi tường thành.

Chạy thêm mười dặm đường trái phải, đi vào một nơi núi hoang, Lệnh Hồ Xung bỗng nhiên ngừng lại, một tay bắt lấy Tống Thanh Thư ném tới phía trước.

Tống Thanh Thư lúc này đã không còn có chân khí hộ thể, lần này bị ném thất điên bát đảo, trước mắt lóe ra kim tinh, còn không có kịp phản ứng, trên yết hầu đã có một mũi kiếm lạnh chĩa vào…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219