Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 45
Phần 45

Trương Chí Quan nhướng mày, lớn tiếng nói:

– Hiện nay chưởng giáo là ngươi, chứ không phải là Khâu sư bá.

Doãn Chí Bình nói:

– Tiểu đệ tài trí không bằng, nên không dám vi phạm lời giáo huấn sư phụ, huống chi tiểu đệ nghiệp chướng nặng nề, bây giờ có chết cũng chưa hết tội.

Nói đến đây, hắn cúi đầu không nói, Triệu Chí Kính đã chết, cho nên đám đạo không biết hàm ý trong lời nói của hắn, ai cũng không biết lúc trước hắn đã có hành vi hèn hã điên cuồng hạ dược Tiểu Long Nữ, bởi vì áy náy, nên sớm đã nản lòng thoái chí rồi, cho nên ai cũng đều cho là hắn quá khiêm tốn mà thôi…

Trương Chí Quan “Hừ” một tiếng, đứng dậy, nói ra:

– Nếu nói như vậy, chưởng giáo không quyết định được? Chưởng giáo có nghĩ tới là dưới núi ba nghìn quân Kim đang bao vây thì làm sao bây giờ?

Doãn Chí Bình buồn bã nói:

– Tiểu đệ cái mạng nhỏ này không tiếc, nhưng thanh danh của Toàn Chân giáo, thì không thể để cho bị tổn hại.

Hắn âm điệu dần dần dõng dạc, lại nói:

– Ngày nay hào kiệt chi sĩ, đều cùng nhau chống đỡ quân xâm lược. Toàn Chân phái được xưng là võ học chính tông, nếu là đầu hàng Kim quốc, chúng ta còn có mặt mũi nào gặp lại thiên hạ anh hùng?

Đám đạo sĩ ầm ầm reo hò khen hay, Lý Chí Thường, Vương Chí Thản đều lớn tiếng nói:

– Chưởng giáo sư huynh nói có lý.

Đám người của Trương Chí Quan lập tức mặt mũi sạm lại, bất quá Doãn Chí Bình thân là chưởng giáo, đám đệ tử nhất mạch của Khâu Xử Cơ thế lực cường đại, lúc này lại được nhóm trung lập ủng hộ cho nên, bọn hắn muốn phản đối cũng đành bất lực.

Doãn Chí Bình đứng lên, phái người đi lấy binh khí chuẩn bị bất cứ tình huống xấu nào, sau đó mới nói:

– Cho mời sứ giả Kim quốc.

Tống Thanh một đoàn người đang ở tại hậu điện, hai nữ nhân âm thầm đối chọi gay gắt, khiến cho hắn đau đầu, nghe được đạo sĩ truyền lời, liền vội vàng mang theo mọi người đi tới Tam Thanh điện:

– Các vị thương lượng lâu như vậy, chắc hẳn đã có kết quả rồi?

Doãn Chí Bình đáp:

– Kim quốc cùng Đại Tống đã là địch quốc, chúng ta là con dân Đại Tống, làm sao có thể tiếp nhận Kim quốc sắc phong? Các vị xin mời quay về, ngày sau ở ngoài sa trường sẽ gặp lại nhau…

Mấy câu nói đó nói ra thập phần thống khoái, trên điện đám đạo sĩ lúc này phấn khích bừng bừng…

Phản ứng của Trùng Dương cung nằm trong dự liệu của Tống Thanh Thư, hắn sở dĩ cho thời gian để cho bọn họ thương nghị, một là vì kéo dài thời gian để đám quân binh lên núi, hai là muốn nhìn qua một chút bên trong giáo bộ Toàn Chân giáo có phát sinh nội chiến phân liệt hay không, nếu có thì hắn sẽ giảm đi một đống lớn phiền toái.

Chỉ tiếc theo tình huống trước mắt, tựa hồ không có phát triển theo ý của hắn, xem ra trước kia đã đánh giá không đúng mức Triệu Chí Kính, cho là chỉ có Triệu Chí Kính mới có bổn sự dời sông lấp biển kia, nhưng Triệu Chí Kính chết đi thì Trùng Dương cung cũng đã bền chắc như thép rồi.

Bất quá Tống Thanh Thư cũng không có hối hận lúc trước ra mặt thay cho Tiểu Long Nữ giết chết Triệu Chí Kính, dù sao có thể làm cho hồng nhan mỉm cười, chỉ một Triệu Chí Kính mà thôi, giết liền giết…

– Đạo trưởng lời ấy sai rồi, Trùng Dương cung hôm nay nằm trong lãnh thổ Kim quốc, các vị đương nhiên là con dân Kim quốc, như thế nào là cái gì con dân Đại Tống đây?

Bồ Sát Thu Thảo tiến lên một bước nói ra.

Doãn Chí Bình nhàn nhạt đáp:

– Quan công đang ở Tào doanh nhưng lòng tại Hán, chúng ta mặc dù không dám cùng Quan công so sánh, nhưng một chút chí khí đó thì vẫn phải có.

Tống Thanh Thư nghe được âm thầm gật đầu, Doãn Chí Bình này ngược lại cũng là một nhân vật, kỳ thật lúc đầu chỉ là ngoại trừ cái tội điếm ô Tiểu Long Nữ thì không thể tha thứ, về các phương diện khác thì Doãn Chí Bình cũng là nhân vật nhất đẳng, Doãn Chí Bình bởi vì bị Triệu Chí Kính xui khiến nên mới hạ dược đối với Tiểu Long Nữ, cũng không có đắc thủ được, bởi vậy Tống Thanh Thư nhìn hắn cũng thuận mắt hơn nhiều.

Cừu Thiên Nhẫn đã không còn kiên nhẫn được nữa, lạnh lùng chen lời nói:

– Được rồi… lão phu muốn mở mang kiến thức một chút thử xem sao…

Lão đầu nhập vào bên Tống Thanh Thư đã lâu như vậy, cơ hồ là một tấc công lao cũng chưa có, ý thức nguy cơ càng ngày càng mãnh liệt. Vốn lần trước thật vất vả mới có cơ hội đi bắt thích khách đào tẩu, nào ngờ đối phương lại là đệ nhất Lê Hoa Thương vô địch thủ lục lâm Dương Diệu Chân, không chỉ là không bắt được, ngược lại suýt chút nữa bị lực lượng đối phương mai phục bắt đi, làm cho không còn mặt mũi không, lần này có cơ hội tốt lập công như vậy lão làm gì mà buông tha.

Vừa dứt lời, liền duỗi ra cánh tay, hướng đến Doãn Chí Bình công tới, lão đã thấy rõ ràng rồi, Doãn Chí Bình là nhân vật trọng yếu, chiêu đầu phải bắt được hắn, thì Toàn Chân giáo xem như khống chế được một nửa…

Doãn Chí Bình bên cạnh người đứng đều là đồng môn sư huynh đệ nhất mạch của Khâu Xử Cơ, Vương Chí Bằng, Kỳ Chí Thành thấy thế vội giơ kiếm đón đỡ…

Cừu Thiên Nhẫn dữ tợn, tả nắm, hữu nắm, tiện tay liền đem trường kiếm trong tay Vương Chí Bằng cùng Kỳ Chí Thành đoạt lấy, tay phải liền tiếp tục quét hướng Lý Chí Thường đâm tới, Lý Chí thường giơ kiếm lên liền cảm thấy cánh tay hơi tê rần, gấp vận nội công chống đỡ, “rắc…” vang lên, kiếm trong tay liền bị chấn gãy thành hai đoạn.

Cừu Thiên Nhẫn đoạt kiếm, chấn kiếm, chiêu nào cũng rất nhanh, trong nháy mắt ống tay áo phất một cái, song chưởng đã xuất hiện, đem bôn thành trường kiếm của đại đệ tử Toàn Chân đứng gần đó đồng loạt chấn khai.

Lão sử dụng ba chiêu, đánh bại bảy tên cao thủ Toàn Chân giáo, trên điện mấy trăm đạo sĩ nhìn thấy liền hoảng sợ, nhìn không ra lão già khọm khẹm như người bình thường này võ công lại cao cường như thế.

Bất quá lúc này Doãn Chí Bình đã giơ kiếm công đến, một chiêu này “Đại Giang Đông Khứ” chính là chiêu số ác liệt trong Toàn Chân kiếm pháp, mũi kiếm xuyên không, rung động xùy xùy, trực chỉ đến lồng ngực Cừu Thiên Nhẫn.

Cừu Thiên Nhẫn lông mày nhướng lên, tay trái kiếm nghênh đón tiếp lấy, mũi kiếm chạm nhau, hai thanh kiếm lập tức chấn động gãy thành bốn khúc, nguyên lai Cừu Thiên Nhẫn vừa rồi đánh lui bảy đại cao thủ Toàn Chân giáo, cho nên vận hành chân khí khó tránh khỏi có chút hảo tổn, còn Doãn Chí Bình một kích này thì nắm chắc thời cơ phi thường tốt, cho nên lúc này mới cùng ngang tay.

Cừu Thiên Nhẫn hơi ngẩn người ra, tán thán nói:

– Khâu Xử Cơ tìm được đúng là hảo đồ đệ!

Lão muốn tiếp tục tiến lên, Lý Chí Thường, Vương Chí Bằng đã thay đổi lấy trường kiếm trong tay đồng môn, triệu hoán thêm năm tên đại đệ tử dàn trận Thiên Cương Bắc Đẩu, nhất thời bao bọc vây quanh Cừu Thiên Nhẫn, lão võ công tuy cao cường, nhưng trận pháp này một khi đốc thúc thì uy lực vô cùng, hơn nữa thất đại đệ tử công lực tu vi không phải giống như mấy tên đạo sĩ thuộc hạng tứ, ngũ đại để tử trên sườn núi trước kia mà so sánh, cho nên không dễ dàng cho Cừu Thiên Nhẫn chiếm cứ vị trí Bắc Đẩu, chỉ thấy bên trong trận pháp biến ảo, bảy tên Toàn Chân đạo nhân tả xuyên hữu đột, hư thật hỗ trợ lẫn nhau dễ dàng, nhìn vào không khỏi hoa mắt bước chân bị loạn.

Bồ Sát Thu Thảo lui về một góc vắng trong đại điện, mắt thấy tình thế không ổn, không đợi Tống Thanh Thư đồng ý, vội vàng từ trong lòng lấy ra ống phóng tín hiệu, hai gã đạo nhân nhìn thấy liền xông về phía nàng, muốn đoạt lấy ống tín hiệu, lại bị Tống Thanh Thư đưa tay phất một cái, ngăn cản bật lui trở về, tín hiệu rất nhanh truyền đi…

Doãn Chí Bình biết là quân Kim triệu tập ngoại viện, trong lúc nguy nan kêu lên:

– Đạo Hiển sư huynh, Vương Chí Cẩn thận, các ngươi mang cùng ba vị sư huynh khác, nhanh đến phía sau Ngọc Hư động giúp Tôn sư huynh thủ hộ, phòng ngừa kẻ thù bên ngoài quấy rối năm vị sư trưởng đang bế quan, Trần Chí Ích sư đệ, mang sáu người phòng thủ phía trước núi, Phòng Chí Khởi sư đệ, n mang sáu người phòng thủ bên trái núi, Lưu Đạo Ninh sư đệ, mang sáu người phòng thủ bên phải núi.

Doãn Chí Bình phân công ngay ngắn rõ ràng, các nơi yếu địa đều đã có người canh gác, hơn nữa còn lẫn nhau hô ứng cứu viện, nếu có nhiều quân binh tới, nhất thời cũng khó đánh chiếm nhanh được, chúng đệ tử gặp ánh mắt của Doãn Chí Bình lóe sáng, chỉ huy, ra lệnh đều có một sự uy nghiêm, ai cũng không người dám cãi lời, từng người lĩnh mệnh phóng đi…

Tống Thanh Thư lơ đễnh tùy ý để cho Doãn Chí Bình triển khai, dù sao lực lượng phòng thủ lên núi, trên đường đã bị bọn hắn phá hủy, đồng thời cắm lại người canh giữ, những đạo sĩ Trùng Dương cung này muốn đoạt lại làm sao dễ dàng như vậy? Ba nghìn đại quân có thể công lên núi đã đến.

Bất quá hắn cũng không muốn làm cho sinh linh đồ thán, nếu không thì đã cho đại quân Kim quốc đi lên trước đối phó thì đã xong rồi…

Thân tùy ý động, trong điện mọi người chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, Tống Thanh Thư liền đã đứng ở bên cạnh thân Doãn Chí Bình, Doãn Chí Bình quá sợ hãi, định quay kiếm bảo vệ mình, thì lại bị tay của đối phương theo đến đầu vai chụp lấy, toàn thân lập tức đề không nổi chút nào chân khí.

– Toàn Chân giáo nghe đây, nếu không bỏ vũ khí xuống, thì chưởng giáo các người sẽ lập tức mất mạng.

Tống Thanh Thư trầm giọng nói ra.

Bất chợt nghe được một thanh âm nữ nhân lành lạnh vô cùng:

– Khoan đã, không được động thủ, hãy để cho ta giết hắn…

Trong điện mọi người quay đầu, chỉ thấy một nữ nhân đang đứng ở cửa ra vào, trên người khoác một bộ y phục lụa mỏng màu trắng, giống như sương mù hiện lên bên trong khói lửa, ngoại trừ mái tóc đen nhánh bên ngoài, toàn thân trắng như tuyết.

Bồ Sát Thu Thảo vừa vặn quay đầu lại cùng nàng liếc nhau một cái, thì liền ngây dại, nàng chỉ cảm thấy nữ nhân này thanh lệ tú nhã, nhưng sắc mặt thì băng lãnh đạm mạc, quả nhiên là thanh khiết như băng tuyết, cũng là lạnh như băng tuyết, thực đúng là không biết nàng đang buồn hay là vui, trong lúc nhất thời liền có mặc cảm: “Trong thiên hạ sao lại có nữ nhân tuyệt sắc như thế chứ…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219