Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 8
Phần 8

Nguyệt nô tức giận, nhưng bề ngoài phải làm ra vẻ ngượng ngùng, bên cạnh Đại Khỉ Ti mặt lộ vẻ dị sắc: “Nữ nhân này cũng biết hí diễn đến thế sao?”

Quả nhiên, Hoàn Nhan Đản thấy được nét mặt của nàng, nhịn không được liền đi tới đưa ôm lấy nàng, một tay kéo ôm eo Đại Khỉ Ti, hướng đến phía giường rồng đi đến:

– Trẫm hôm nay rất là cao hứng, sẽ để cho hai tỷ muội các nàng hầu hạ trẫm thật tốt…

Hoàn Nhan Đản mặt phấn khích, không có cảm giác hai nữ nhân đang lặng lẽ nhìn nhau mắt, trong ánh mắt tràn đầy sát cơ, Đại Khỉ Ti lần đầu tiên thuận cho hoàng đế chạm vào da thịt của mình cũng là vì bất đắc dĩ kế hoạch lần này quá mức trọng đại…

Đúng lúc này, ngoài cửa Đại Hưng Quốc đột nhiên xuất hiện lên tiếng:

– Bẩm hoàng thượng, chuyện này chỉ sợ có chút không hợp lễ pháp.

Trong hoàng cung lúc thị tẩm thì có quy định riêng nghiêm khắc, dựa theo kế hoạch, Hoàn Nhan Đản hôm nay là đến chỗ một phi tử qua đêm, cho dù là Hoàn Nhan Đản mượn cớ không đi, lưu lại tại điện Nhân Chính nghỉ ngơi thì cũng không phải là chuyện đại sự gì, thế nhưng lại cùng với hai nữ nhân khác làm chuyện hoang đường… Chuyện này nếu lan truyền ra ngoài, thì thể diện hoàng thất khó mà chịu nổi, nhất là trong đó có một nữ nhân còn là đệ tức của hoàng đế.

– Hừ… chỉ cần trẫm thấy hợp lễ thì sẽ hợp lễ…

Hoàn Nhan Đản bất mãn trừng mắt nhìn Đại Hưng Quốc, bất quá hắn cũng rõ ràng Đại Hưng Quốc đang lo lắng đến vấn đề gì, nên suy nghĩ một chút rồi nói thêm…

– Đem tất cả người chung quanh rút lui ra xa, bên ngoài chỉ cần có một mình ngươi với vài tên thị vệ thân tín trông coi là được rồi, miễn cho bí mật khó giữ nếu để cho nhiều người biết sẽ để lộ ra ngọn gió phong thanh…

– Tuân chỉ.

Đại Hưng Quốc bất đắc dĩ đáp, bất quá dù sao lão cũng không có lo lắng cái gì về vấn đề an toàn, dù sao nơi này là tẩm cung của hoàng đế, bên ngoài đã có tầng tầng lớp lớp phòng ngự, thích khách có thể đi vào đến đây chỉ có quỷ, huống chi có hắn ở chỗ này bảo vệ trông coi…

Đại Khỉ Ti cùng Dung Nguyệt sứ nhìn nhau trong mắt mừng rỡ, vốn dựa theo kế hoạch của các nàng, cuối cùng thành công hay không cũng chỉ là năm ăn năm thua, nan đề lớn nhất ngoại trừ Đại Hưng Quốc bên ngoài, chính là còn có những người khác chung quanh đó, các nàng sẽ rất khó mà tiêu diệt được hết cùng lúc tất cả mọi người trong phút chốc, chỉ cần một người trong đám bọn họ chạy thoát, thì vụ việc sẽ bị thất bại trong gang tấc, không ngờ tới chính Hoàn Nhan Đản lại muốn chung quanh cung nữ, thái giám, thị vệ lùi ra xa bên ngoài, thật sự là trời cao cũng giúp a.

Trước khi đi ra bên ngoài, không biết vì sao, Đại Hưng Quốc chợt thấy linh cảm ngờ ngợ có chút không tập trung, liền lại xoay người nói ra:

– Hoàng thượng, nếu để cho hai vị phu nhân cùng lúc hầu hạ… như vậy… như vậy có thể sẽ làm tổn thương đến thân thể, chi bằng hôm nay một người, rồi tiếp tục ngày mai để một người còn lại hầu hạ được không?

Lão mặc dù là thái giám, nhưng cũng là nam nhân, chỉ cần ánh mắt quét qua hai nữ nhân này, thấy các nàng mặt hiện hoa đào, ngực sung mãn nhô cao, bờ mông tròn lớn vểnh lên, rõ ràng đây chính là những thân thể quyến rũ dục vọng, huống chi các nàng còn là chính trực hổ lang chi niên?

Nữ nhân có vóc dáng như vậy, cho dù là nam nhân tráng niên đại hán, chỉ sợ đối phó một nàng là đã có chút quá sức, huống chi là cùng lúc ứng phó với hai nàng? Thân thể của Hoàn Nhan Đản như thế nào thì lão quá rõ ràng rồi, nghĩ tới đây, lão nhịn không được thay cho Hoàn Nhan Đản mà đổ mồ hôi lạnh.

Thế nhưng Hoàn Nhan Đản lại nghe vậy thì giận dữ:

– Cẩu nô tài, trẫm tự biết có chừng mực, nào cần ngươi xen vào việc của trẫm? Mau cút đi.

“Ngươi có chừng mực cái rắm!” Đại Hưng Quốc mắng thầm, bất quá chỉ đề lời này trong đầu mà thôi, lão đành phải ly khai:

– Bẩm… nô tài sẽ đi ngay ra ngoài.

Vừa rồi Hoàn Nhan Đản đã sớm ý bảo hai nàng tới trước trên giường rồng chờ đợi hắn, đến khi Đại Hưng Quốc đi ra ngoài đóng cửa, thì hắn liền nóng lòng hướng đến giường rồng, vừa cười không ngừng:

– Hai đại mỹ nhân, trẫm đến đây a…

Hoàng Nhan Đãn tay kéo lấy xiêm y của Nguyệt nô quần áo, vừa trấn an lấy nàng:

– Nữ nhân nào cũng chắc chắn sẽ có như vậy một lần, đừng sợ!

Nhìn xiêm y trên người càng lúc càng ít, cảnh này khiến Nguyệt nô đã ức chế không nổi, đã muốn ra tay với Hoàn Nhan Đản đang áp tại trên người của mình rồi! Nhưng khi nhìn thấy Đại Khỉ Ti lắc đầu ra hiệu thời cơ chưa tới, cuối cùng thẹn thùng chỉ đành nhắm hai mắt lại, khi cuối cùng trên người chỉ còn có cái yếm và tiểu nội khố màu hồng nhạt!

Nhìn xem một thân thể thanh khiết hoàn mỹ hiện ra ở trước mắt của mình, Hoàng Nhan Đãn không thể chờ đợi được, đã đem y phục vướng bận trên người cũng thoát khỏi, hắn dùng sức đem Nguyệt nô ôm thật chặt, Nguyệt nô khuôn mặt đỏ hồng, một cái mùi xử nữ từ cơ thể truyền tới, khiến cho tâm Hoàng Nhan Đãn đều mềm nhũn rồi, chỉ thấy mái tóc dài đen nhánh rối tung tại phần gáy tuyết trắng, hai bầu vú cao ngất mê người theo hô hấp nhẹ nhàng phập phồng, đường cong thân thể lồi lõm ưu mỹ nhu hòa run run…

– Nguyệt nô, nàng có muốn là nữ nhân của trẫm không vậy?

Nguyệt nô không thể nghi ngờ cũng là một đại mỹ nhân trong vạn người có một! Luận hình dạng, mặc dù nói không phải là chim sa cá lặn, nhưng lại kiều mỵ thanh xuân má ngọc thập phần mê người! Luận dáng người, nàng không thể nghi ngờ có thể mê đảo ngàn vạn tâm nam nhân, dáng người thanh mảnh lại có đôi bầu vú đầy đặn kiên quyết, với đôi chân tuyết trắng thon dài…

– Um…

– Nguyệt nô… biểu tỷ hãy nghe lời, hoàng thượng rất ưa thích biểu tỷ đấy!

Đại Khỉ Ti nhìn xem Nguyệt nô đang khép chặt lại đôi mắt, mập mờ cười cười, Hoàng Nhan Đãn trên mặt phấn khích, với tay ôm lấy nàng, một đôi tỷ muội kiều diễm, trong lòng của hắn thập phần nở hoa…

Lúc Hoàng Nhan Đãn xoay người đặt ở trên người của nàng, thì lúc này Đại Khỉ Ti lại chủ động ôm lấy Hoàng Nhan Đãn cổ một cách lạ kỳ, nàng đem bờ môi khêu gợi đưa về phía trước tiễn đưa, Hoàng Nhan Đãn miệng mở ra, hôn lên đôi môi tươi đẹp của nàng, đầu lưỡi có chút dùng sức, tách ra đôi môi của nàng, cho dù này Đại Khỉ Ti mở ra cái miệng, nhưng vô cùng lạnh nhạt mút vào đầu lưỡi của hắn, vừa kích tình hôn môi cùng lúc Hoàng Nhan Đãn bàn tay cũng đã đem xiêm y của nàng chậm rãi cởi bỏ, lập tức, một đôi bầu vú kiên quyết sôi nổi hiện ra ở trước mắt Hoàng Nhan Đãn, dù là đôi nhũ phong vẫn còn núp lấy sau cái yếm màu đỏ, nhưng theo hô hấp phập phồng như lá cây bị cuồng phong thổi tới run run không thôi, ngay cả hai nụ hoa trên đỉnh bầu vú tràn đầy nhô lên sáng bóng bên dưới làn vải tơ mỏng, khiến cho người càng thêm thèm thuồng nhỏ dãi.

Nghe được trong phòng loáng thoáng truyền ra đến động tĩnh, Đại Hưng Quốc lắc đầu, lão có chút ác ý mà phỏng đoán lấy thân thể hoàng thượng kia suy yếu không chịu nổi, làm sao có thể đủ sức mà làm cho hai nữ nhân thỏa mãn chứ, chỉ sợ cuối cùng chỉ có thể phải dùng tay mà thay thế cho cái vật kia…

Bất quá việc này là ảnh hưởng đến tôn nghiêm của nam nhân, cho dù là hoàng đế cũng không ngoại lệ, Đại Hưng Quốc không có hứng thú tự mình mang đến rủi ro, chỉ là vô cùng buồn chán ở bên ngoài cửa ngủ gật.

Đột nhiên trong phòng truyền đến tiếng kinh hô, Đại Hưng Quốc đôi mắt đang khép liền mở ra, một làn tinh quang lóe lên, trong nháy mắt đã xông vào bên trong, đồng thời vẫn không quên phân phó mấy tên thị vệ tạm thời đứng yên tại chỗ, bởi vì chỉ có trời mới biết được bên trong đã xảy ra chuyện gì, nếu Hoàn Nhan Đản mất mặt bị mấy tên thị vệ chứng kiến, đó không phải là chuyện tốt, dù sao lấy võ công của lão, ứng phó mọi chuyện cũng dư dùng.

Vọt tới bên trên giường rồng nhìn xem, chỉ thấy hai nàng lõa thể, đôi tay đang phủ lên ngăn trở tại nơi vị trí yếu hại, mảng lớn da thịt trắng như tuyết chói mắt bại lộ ra bên ngoài, nhìn qua đường cong hình dáng lồi lõm, Đại Hưng Quốc ngẩng đầu nhìn phía thành thục Đào Hoa phu nhân, hai mắt thật to, cái mũi cao cao, bờ môi khêu gợi, toàn thân tản mát ra một loại bộ dạng nữ nhân thành thục thùy mị, khiến cho người nhìn đã muốn áp nàng dưới thân thể hung hăng chà đạp một phen, mà lúc này tại bên cạnh Nguyệt nô thân thể yêu kiều mềm mại, đường cong thướt tha linh lung thập phần mê người, như ẩn như hiện bên dưới đôi bầu vú cao ngạo sung mãn với đường cong hoàn mỹ câu nhân tâm phách, bên dưới hạ thể hai nàng, hai thảm lông đen gò mu lấp ló chọc người, cho dù là Đại Hưng Quốc chỉ là một thái giám, chứng kiến một màn cũng suýt chút nữa máu mũi phun ra, đúng là tốt một đôi tỷ muội ướt át kiều diễm…

– Cuối cùng chuyện gì đã phát sinh?

Đến lúc ánh mắt Đại Hưng Quốc rơi xuống trên thân Hoàn Nhan Đản, thì liền quát lên, thì ra lúc này Hoàn Nhan Đản nằm ở trên giường miệng sùi bọt mép, toàn thân liên tục run rẩy.

– Ta… ta cũng không biết, vừa rồi ngay lúc hoàng thượng đang chuẩn bị… muốn… sủng hạnh ta, thì đột nhiên liền… liền lại biến thành như vậy.

Huy Nguyệt sứ do vừa rồi cũng bị khiếp đảm sợ hãi khi thân thể bị Hoàng Nhan Đãn sờ soạng vuốt ve lung tung nên diễn dịch phát huy giống vô cùng cho dù là Đại Khỉ Ti biết rõ nội tình cũng hoàn toàn không nhìn thấy ra một chút nào sơ hở…

Đại Hưng Quốc quét mắt nhìn qua toàn thân Hoàn Nhan Đản, bỗng dưng chấn động, bởi vì lúc này cái vật đó của Hoàn Nhan Đản rõ ràng rụt nhỏ lại so với hài nhi còn nhỏ hơn, lão liền thốt ra:

– Súc dương nhập phúc, mã thượng phong!

Hiểu ra chuyện cho nên sắc mặc của lão lập tức bình thường trở lại, có thể là Hoàn Nhan Đản thân thể quá mức suy yếu, lại muốn cưỡng ép muốn giao hoan cùng hai nữ nhân này, do quá mức phấn khích, không cẩn thận dẫn đến căn bệnh bộc phát nặng hơn.

Bất quá này chứng mã thượng phong này tuy rằng dọa người, nhưng có phương pháp giải quyết, đó chính dùng ngân châm đâm vào ngũ cốc luân hồi chi môn phụ cận huyệt Trường Cường, thì có thể kích thích khôi phục cái vật kia trở lại bình thường.

Đại Hưng Quốc phân phó nói:

– Đem hoàng thượng lật úp lại trên giường.

Lão hiện tại mặc dù không có ngân châm, nhưng vẫn có thể tụ khí thành châm, tác dụng cũng không có gì khác biệt.

Lão duỗi ra ngón tay, nhanh trên huyệt Trường Cường của Hoàn Nhan Đản châm xuống mạnh mẽ, nhìn xem thân thể của Hoàn Nhan Đản dần dần giãn ra, lão thở phào thật dài một cái.

Vừa lúc đó, Đại Hưng Quốc đột nhiên phát hiện được bên cạnh cổ của mình đột nhiên truyền đến cảm giác nhói đau, trong nháy mắt nửa người đều như bị tê liệt, trong lòng trầm xuống, biết rõ trên vũ khí của đối phương đã tâm chất kịch độc, vội xoay tay chưởng lại hướng bên cạnh đập đến, Huy Nguyệt sứ rên lên, ôm lấy lấy cánh tay rút nhanh về.

Nhiều năm cảnh giác làm cho hắn trong nháy mắt đã minh bạch đây là một màn trù hoạch mưu sát tỉ mỉ dùng mỹ nhân kế để đánh tan đi sự tập trung quan sát, thời điểm này phản ứng đầu tiên của Đại Hưng Quốc không phải là là phản kích địch nhân, mà là há mồm muốn la to báo động, lão biết rõ ràng ưu thế của mình là cái gì, chỉ cần thị vệ từ phía ngoài xông vào, thì là lão liền sẽ ở vào thế bất bại, đến lúc đó thì chậm rãi chỉnh đốn đối phương cũng không muộn.

Chỉ tiếc là lão vừa hé miệng, trước mặt liền phun đến một làn khói mù hồng nhạt, Đại Hưng Quốc liền lập tức cảm thấy choáng váng, sắc mặt của lão thay đổi, bởi vì lão nhìn thấy người phun ra làn khói sương mù màu hồng nhạt này chính là Đào Hoa phu nhân.

“Đào Hoa phu nhân cũng am hiểu võ công?” Trong đầu Đại Hưng Quốc hiện lên nghi vấn, bất quá chỉ còn làm theo bản năng của một cao thủ, lão vô thức giơ tay lên phòng bị đối phương tiếp tục công kích, nhưng bởi vì liên tiếp trúng chất kịch độc, khiến cho động tác của lão rất là chậm, Đại Khỉ Ti cùng Huy Nguyệt sứ giả sớm đã chuẩn bị, làm gì mà bỏ qua cơ hội ngàn năm một thuở như vậy, trong nháy mắt liền dùng móng tay nhọn cắm sâu vào bên trong cổ họng của Đại Hưng Quốc…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219