Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 155
Phần 155

Tống Thanh Thư bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, nói:

– Vương phu nhân nói cùng với Đoàn Chính Thuần ở chung, chỉ là vì che dấu tai mắt người, nhưng Vương Ngữ Yên lại là nhi nữ của Đoàn Chính Thuần, chẳng lẽ hai người chỉ đùa mà lại thành thật sao này?
– Ai nói Vương Ngữ Yên là nhi nữ của Đoàn Chính Thuần?

Lý Thanh La giận dữ.

– Hả? Vậy nàng là nữ nhi của ai?

Thấy Lý Thanh La phản ứng kịch liệt, Tống Thanh Thư trợn tròn mắt.

– Đương nhiên là nhi nữ của trượng phu ta…

Lý Thanh La tức giận nói.

– Vương phu nhân xác định?
– Ta làm sao mà lại không biết chứ?

Lý Thanh La đôi mi thanh tú nhăn lại, hiển nhiên không rõ hắn còn nghi hoặc cái gì.

– Ách, ta chỉ có ý là đôi khi thời gian mang thai cũng không phải chuẩn xác như vậy…

Nếu nữ nhân liên tục trong hai ngày, mỗi ngày cùng giao hoan với mỗi nam nhân khác, cuối cùng có thai, nàng làm sao có thể xác định hài tử là của người nào chứ?

Nghe xong Tống Thanh Thư nghi hoặc, Lý Thanh La sắc mặt trắng bệch, nắm lấy cái gối đầu trên giường liền hướng trên đầu của hắn ném tới, cả giận nói:

– Ta đâu có cho họ Đoàn gần gũi đụng chạm qua thân ta, như thế nào lại có hài tử của hắn!
– Ách?

Tống Thanh Thư càng trợn tròn mắt, thấy càng lúc càng không đúng, bất quá dựa theo tính tình của Lý Thanh La, chắc có lẽ nàng không có nói dối, hắn liền cảm thán, Đoàn Chính Thuần loại hái hoa lão luyện này, rõ ràng cũng có thời điểm bị lật té trong mương, lại liên tưởng đến Đao Bạch Phượng cho Đoàn Chính Thuần cái đỉnh mũ xanh mơn mởn…

– Mặc kệ ngươi tin hay không, ngoại trừ trượng phu của ta, bên ngoài ngươi là nam nhân duy nhất của ta…

Lý Thanh La lời vừa ra khỏi miệng, liền ngây ngẩn cả người, nàng nghĩ mãi mà không rõ, tại sao mình gặp tận lực như vậy giải thích với hắn như vậy.

Tống Thanh Thư lông mi giương lên, vui mừng nói:

– Vậy lần này ta có được lợi lớn rồi!

Lý Thanh La hung hăng trừng mắt hắn:

– Hạ lưu vô sỉ!

Tống Thanh Thư bỗng nhiên trên mặt hiện ra mập mờ, chỉ chỉ phía tâm nệm giường:

– Hạ lưu? Cũng không biết vừa rồi là ai ở bên dưới chảy… nước tràn nhiều như vậy.
– Ngươi…

Lý Thanh La liền đứng dậy, những năm qua thân là Bạch Liên Thánh Mẫu, khi nào nghe qua những lời ngả ngớn như vậy, trong mắt lập tức nổi lên sát khí, chỉ bất quá vừa mới đứng dậy, từ dưới cái âm hộ lập tức truyền đến một hồi nhức mỏi, hai chân mềm nhũn, thân người đứng không vững…

– À… phu nhân hai chân nhũn ra rồi.

Tống Thanh Thư liền ôm thân thể đẫy đà ấm áp của nàng, khẽ cười nói.

– Còn không phải là do ngươi làm cái chuyện tốt!

Lý Thanh La lời vừa ra khỏi miệng, lập tức lại cảm thấy không ổn, tựa hồ càng giống ngữ khí của hai người yêu nhau tán tỉnh, nàng vội vàng đẩy ra hắn, một lần nữa lại ngồi về tới trên giường.

Đã thấy nàng có chút dấu hiệu thẹn quá hóa giận, Tống Thanh Thư tạm thời không tiếp tục đâm kích nàng, vội nói sang chuyện khác:

– Vương phu nhân đã cùng Đoàn Chính Thuần cũng không có phát sinh cái gì, vậy vì sao Tần Hồng Miên cứ ba lần, bốn lượt phái nhi nữ tới giết phu nhân?
– Hừ… chẳng qua là Tần Hồng Miên ngu xuẩn chứ!

Lý Thanh La khinh thường hừ một tiếng…

– Nàng ta cho rằng họ Đoàn ly khai nàng, là bởi vì do ta chen chân vào, mà đâu biết là họ Đoàn kia cần phải dựa vào thế lực của tộc Bách Di phía sau lưng của Đao Bạch Phượng để củng cố ngôi vị hoàng đế Đoàn gia, hắn cõng đeo Đao Bạch Phượng, lén lút ở bên ngoài hát hoa ngắt cỏ, đã là bốc lên thật lớn mạo hiểm rồi, làm gì mà dám chính thức dẫn nữ nhân từ phía ngoài mang về đến trong phủ?

Tống Thanh Thư nghe được tối thầm bội phục, Lý Thanh La quả nhiên không hổ là Bạch Liên Thánh Mẫu, đã là thê tử của Vương thị Lâm Xuyên, tầm mắt tuyệt không phải có thể so sánh với nữ nhân giang hồ bình thường, hắn cũng trăm mối vẫn không có cách giải, vì cái gì mà Đoàn Chính Thuần đường đường là một vương gia, rõ ràng không thể đem những hồng nhan tri kỷ mang về nhà…

Đại Lý Đoàn thị tuy rằng tên tuổi vang dội, nhưng quyền lực của Đại Lý lại là nắm giữ ở trong tay mấy chi dân tộc thiểu số, trong đó tộc Bách Di là cường đại nhất, có thể nói người nào nhận được sự ủng hộ của tộc Bách Di, thì người đó có thể lên làm hoàng đế Đại Lý.

Đao Bạch Phượng thân là trưởng chi nữ tộc Bách Di, chỉ là tộc Bách Di lại theo thể chế nhất phu nhất thê, cho nên Đoàn Chính Thuần không dám đem tình nhân phía ngoài mang về đến nhà?

– Được rồi, cái gì nên nói thì đã nói, bây giờ ngươi muốn xử trí ta như thế nào đây?

Lý Thanh La lãnh đạm nói.

– Ách, ta xưa nay sùng kính Nhạc Phi, phu nhân lại là thân nhân của hắn, ta há lại làm khó dễ phu nhân, vậy phu nhân cứ ở nơi này hảo hảo dưỡng thương đi.

Tống Thanh Thư cười nói.

– Đem y phục bên ngoài của ngươi cởi ra…

Lý Thanh La mặt không thay đổi nói ra.

– Hả… phu nhân vẫn… còn muốn?

Tống Thanh Thư giật mình nhìn qua nàng.

– Muốn cái đại đầu quỷ ngươi!

Lý Thanh La giận dữ…

– Ta không muốn một mực cứ lấy cái chăn này bọc che thân mà thôi!

Ánh mắt của hắn lại rơi vào trên người nàng, chỉ thấy nàng toàn thân bọc lấy cái chăn, lộ ra bờ vai cùng cái cổ tinh tế tỉ mỉ vai trắng như tuyết, so với không có mặc y phục lại còn thêm dụ hoặc vài phần, Tống Thanh Thư nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, đột nhiên cảm giác được bụng dưới lại có chút ít nóng lên phát nhiệt.

Hắn cuối cùng không phải cầm thú, biết rõ thời điểm này trừ phi dùng đến sức mạnh, đối phương tuyệt sẽ không đồng ý tiếp tục giao hoan, đành phải đè xuống trong lòng tâm tư, cầm y phục bên ngoài cởi ra choàng tại trên vai nàng.

– Ngươi có thể lăn đi rồi…

Lý Thanh La tầm mắt buông xuống, nói ra.

Tống Thanh Thư cười khổ, bất kể nói như thế nào, chuyện này cũng là mình chiếm được đại tiện nghi, nếu có bị nàng mắng cho vài câu thì cũng không là cái gì.

– Đợi một chút…

Lúc Tống Thanh Thư đi tới cửa, Lý Thanh La bỗng nhiên kêu lên.

– Chuyện gì?

Tống Thanh Thư quay đầu nhìn qua nàng.

Lý Thanh La mặt lộ vẻ do dự, thật lâu sau đó mới ấp úng hỏi:

– Ngươi… ngươi cùng Ngữ Yên đến cùng có cái gì không?
– Phu nhân nghĩ là chúng ta có cái gì sao?

Tống Thanh Thư cười nói.

Lý Thanh La sắc mặt chuyển sang lạnh lẽo:

– Về sau không cho phép ngươi đối với Ngữ Yên có động tâm…

Tống Thanh Thư lông mày nhướng lên:

– Phu nhân không cho phép ta đối với Ngữ Yên động tâm, vậy có phải hay không là ta có thể động tâm đối với phu nhân?

Hắn cố ý trong hai chữ động tâm nặng âm đọc, ngữ khí có chút mập mờ.

– Cút đi!

Lý Thanh La đáp lại hắn thì lại là một cái gối đầu…

Tống Thanh Thư chụp lấy cái gối đầu về tới gian phòng của mình, thấy trên bàn Mộc Uyển đang ngủ gật, hắn lập tức một hồi áy náy, đang muốn tiến lên đem nàng ôm đến trên giường nghỉ ngơi, Mộc Uyển Thanh đã nghe được động tĩnh mở cửa, mơ màng ngẩng đầu lên:

– Đại ca làm sao về muộn vậy?

Một câu hỏi này cực kỳ tự nhiên, nhưng nghe qua dường như là thê tử đối với trượng phu về muộn ân cần thăm hỏi, Tống Thanh Thư trong lòng ấm áp, đành phải nói ra:

– Vương phu nhân bị thương nghiêm trọng, vì vậy trị thương phải trì hoãn lâu dài hơn một chút…
– A, vậy đại ca rất mệt rồi, nhanh ngủ đi, thời gian đã muộn.

Mộc Uyển Thanh nói ra, hai người đã sớm cùng ngủ chúng trên một cái giường, mặc dù chưa có phát triển đến một bước cuối cùng, thế nhưng là những chuyện sờ soạng lẫn nhau thì cái gì cũng đều đã làm.

– Được…

Vừa rồi từ chỗ của Lý Thanh La tuy rằng tràn đầy khoái cảm chỉ cứ muốn đè ra để mà thỏa thích, còn đối với Mộc Uyển Thanh thì không giống nhau, đó là xuất phát từ đáy lòng thương yêu.

– Muội muốn giết nữ nhân kia!

Nào ngờ Mộc Uyển Thanh bỗng nhiên thần sắc biến đổi, rút ra bên người bảo kiếm liền muốn lao ra bên ngoài.

– Làm sao vậy?

Tống Thanh Thư vội ngăn cản nàng.

Mộc Uyển Thanh cắn môi, trong ánh mắt tràn ngập ủy khuất chi ý, thật lâu sau đó mới nói:

– Trên người của đại ca có mùi… của nàng…

Tống Thanh Thư da đầu tê rần, bất quá chuyện cho tới bây giờ, hắn chỉ có thể kiên trì giải thích nói:

– Ta phải cứu nàng, đương nhiên không tránh khỏi cùng nàng tiếp xúc, khó tránh khỏi nhiễm mùi trên người nàng…
– Vậy y phục bên ngoài của đại ca đâu?

Mộc Uyển Thanh chỉ vào trên người hắn…

Tống Thanh Thư thầm hô không xong, rõ ràng phạm vào sai lầm cấp thấp như vậy.

– Ta thay nàng chữa thương, xiêm y của nàng bị ướt đẫm mồ hôi, vì để tránh cho nàng lộ ra thân thể, nên phải đem y phục ngoài phủ lên trên người nàng…

Tống Thanh Thư rõ ràng cũng tìm lý do để nói.

– Đại ca tại sao đối với nàng tốt như vậy chứ?

Mộc Uyển Thanh không có hoài nghi lời nói của hắn, mà chỉ là ghen tuông đại phát.

– Kỳ thật là chuyện này…

Tống Thanh Thư minh bạch nếu mình nói nhiều tất sẽ nói hớ, nếu như bị nàng tiếp tục truy vấn, khó tránh khỏi không sẽ lộ ra chân tướng, vội vàng chủ động dẫn dắt dời sang chuyện khác, đem chuyện Nhạc Phi là di phụ của Lý Thanh La nói qua.

Nói xong, Tống Thanh Thư thở dài:

– Uyển Thanh, Nhạc Phi là anh hùng người Hán, ta xưa nay cũng cực kỳ kính ngưỡng, lần này gặp phải thân nhân của hắn, thì làm sao có thể tàn nhẫn để nàng bị hại đây.

Nghe được hắn nói, Mộc Uyển Thanh sắc mặt biến đổi mấy lần, bỗng nhiên âm u thở dài:

– Còn muội thì không phải là người Hán…

Tống Thanh Thư lúc này mới nhớ ra, phụ thân Mộc Uyển Thanh hay là dưỡng phụ, một là Đại Lý Đoàn thị, một là Tây Hạ Mộc thị, ai cũng đều không phải là người Hán.

– Mẫu thân muội là người Hán, thì đương nhiên cũng coi như là có phân nửa người Hán rồi.

Tống Thanh Thư an ủi.

– Đại ca, nếu như biết rõ bối cảnh của mẫu thân muội, chỉ sợ cũng sẽ không còn ư thích muội nữa rồi.

Mộc Uyển Thanh đột nhiên hu hu khóc lên.

Thấy nàng khóc, Tống Thanh Thư lập tức nóng nảy, chà lau nước mắt cho nàng:

– Muội làm sao vậy, có phải là ta chọc giận nên muội thương tâm?
– Không phải Nhạc Phi là người đại ca kính ngưỡng sao?

Mộc Uyển Thanh nức nở nói.

– Cái vấn đề này có liên quan gì đâu này?

Tống Thanh Thư hỏi.

– Mẫu thân muội họ Tần…

Mộc Uyển Thanh tiếng khóc càng lớn.

– Họ Tần thì thế nào?

Tống Thanh Thư vẫn không hiểu.

– Là… Tần Cối đấ…

Mộc Uyển Thanh mắt nước mắt lưng tròng nhìn qua hắn, thanh âm tuy nhỏ, nhưng tựa như đất bằng nổi sấm sét.

– Hả?

Tống Thanh Thư trợn tròn mắt, tuyệt đối không nghĩ tới nàng có thể cùng Tần Cối lại có quan hệ.

– Chẳng lẽ mẫu thân muội là nữ nhi của Tần Cối?

Tống Thanh Thư hỏi dò.

Mộc Uyển Thanh lắc đầu:

– Cũng không phải, bất quá đều là người nhất tộc Tần thị, năm đó Tần Cối bị bệnh chết, Tần gia cũng suy sụp theo, vì để tránh cho kẻ thù chính trị giết hại, những người còn lại của Tần gia đều dời đến Tây Hạ.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219