Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 1

Bạn đang đọc Quyển 5, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Cao thủ kiếm hiệp” tại đây: tại nguồn:

Lại nói về Hoàn Nhan Lượng nổi giận đùng đùng về tới Hải Lăng vương phủ, tâm phúc Tiêu Dụ đã chờ đợi từ lâu.

– Người nào đã làm cho vương gia tức giận như vậy?

Đổi lại là người khác, nhìn thấy hắn đang trong cơn tức giận thì sẽ không dám lên tiếng nhỡ hứng lấy rủi ro, bất quá Tiêu Dụ là tâm phúc của Hoàn Nhan Lượng, đồng thời cũng là người đa mưu túc trí, quan hệ song phương xưa nay rất là chặt chẽ, nên cũng không có cái gì phải lo lắng.

– Còn không phải là nữ nhân nhà Đường Quát kia…

Hoàn Nhan Lượng tức giận nói, tâm tư của hắn đối với Ca Bích thì cũng không có giấu giếm với tâm phúc của mình, về phần Đồ Đan Tĩnh, tính tình nàng thì không tranh quyền thế, từ trước giờ cũng không quản đến những chuyện hắn hái hoa ngắt cỏ như thế này.

Đồ Đan Tĩnh nhíu mày, tuy rằng nàng không quản đến những chuyện này, nhưng vẫn là nhắc nhở:

– Vương gia, hôm nay đại sự đang tới gần, đừng vì chuyện nhỏ của nữ nhân mà mất việc lớn a.

– Bổn vương đã biết.

Hoàn Nhan Lượng không kiên nhẫn đáp…

Đồ Đan Tĩnh đột nhiên có một cảm giác từ đáy lòng có một thanh âm tràn ngập ma lực vang lên, ánh mắt của nàng trở nên mơ hồ, rồi lại hồi phục thanh minh:

– Vương gia, kỳ thật muốn nắm lấy được Ca Bích cũng không phải là chuyện khó gì…

– Hả? Vương Phi có biện pháp sao?

Hoàn Nhan Lượng kinh ngạc, Đồ Đan Tĩnh tuy rằng bình thường không hề hỏi qua hắn về chuyện của nữ nhân, chưa bao giờ chủ động tham dự vào những chuyện dạng này, ngày hôm nay sao lại trở nên như thế?

Hắn rất nhanh lại kịp phản ứng, có lẽ là nàng lo lắng cho mình làm hư chuyện đại sự, vì vậy chi bằng tìm cách giải quyết giùm cho hắn trước cho ổn thỏa.

Bên cạnh lấy đám người tâm phúc như Tiêu Dụ làm chứng minh, bọn họ quả thực là đối với Hoàn Nhan Lượng đầu rạp xuống đất, nhưng trong lòng suy nghĩ đổi lại là thê tử của mình, nếu biết biết mình tìm kiếm đến những nữ nhân khác, các vị thê tử này không tìm tới bọn họ dốc sức liều mạng thì đã tạ ơn trời đất rồi, còn vương phi này thì rõ ràng lại chủ động thay cho vương gia truy cầu nữ nhân khác, vương gia có được chi thuật khiến cho thê tử vì mình mà có hành động như thế, thật là núi cao khiến cho người ngưỡng mộ…

Đồ Đan Tĩnh khẽ cười, giải thích nói:

– Ca Bích nữ nhân này ngoài mềm trong cứng, nếu vương gia cứng rắn bức bách nàng thì chỉ là vô dụng mà thôi, còn chi bằng trước mắt thi ân cho nàng, để cho nàng đối với vương gia xúc động đến rơi nước mắt, nếu nữ nhân thiếu nợ ân tình của nam nhân, vào thời điểm mà nàng không có những phương pháp nào khác để giải quyết chuyện khó khăn của mình, trong lúc không sáng suốt rất dễ dàng tự thân trả nợ nhân tình theo ý muốn của nam nhân…

– Ặc…

Dù là Hoàn Nhan Lượng da mặt đủ dày, thê tử trước mặt các thủ hạ cấp dưới nói thẳng ra như vậy, làm hắn cũng có chút xấu hổ…

– Vậy bằng cách nào làm cho nàng thiếu lấy ân tình của bổn vương đây?

– Trên đời này kẻ thù sâu nhất không ai qua được mối thù giết phụ, mối hận đoạt thê, trái lại ân tình lớn nhất chính là ân cứu mạng sống trong lúc tình cảnh hiểm nguy ngặt nghèo, vương gia trước đó tuy rằng đã cùng Ca Bích trở mặt rồi, nhưng chỉ cần vương gia âm thầm vô thanh vô tức thay nàng cứu trượng phu ra khỏi thiên lao, phần thiên đại ân tình này, nàng không muốn thiếu nợ thì cũng phải thiếu nợ với vương gia, đến lúc đó Vương gia kiếm cơ hội thành tâm tạ lỗi cùng nàng, nữ nhân đều là động vật có cảm tính rất dễ bị vương gia làm cho cảm động, nàng sẽ cho rằng lúc trước đã trách lầm vương gia, đến lúc đó lại dựa vào thủ đoạn phong lưu phóng khoáng của vương gia truy cầu Ca Bích chẳng phải là dễ như trở bàn tay? Hơn nữa Đường Quát Biện chịu ân cứu mạng của vương gia đến hai lần, làm gì mà còn nghĩ đến chuyện ngăn cản vương gia hành động đây?

Đồ Đan Tĩnh đáp.

Đám người của Tiêu Dụ nghe được, cùng nhau gật gù:

– Quả nhiên chỉ có nữ nhân mới hiểu được nữ nhân, dựa theo biện pháp này của vương phi, vương gia vừa có ân lại có thể chiếm được lòng của đại quốc công chủ này, thật sự là hay a!

Hoàn Nhan Lượng nhưng mặt lại cổ quái, nếu là bình thường, biện pháp này đương nhiên có thể thực hiện được, nhưng bây giờ, hắn lại khó mà tiếp thu, bởi vì dùng đến loại thủ đoạn này thì cần phải dùng lửa nhỏ từ từ đun nấu, do đó hiệu quả quá chậm, hắn đã đã đợi không kịp, thứ hai… thứ hai bất kể là Đồ Đan Tĩnh hay là Tiêu Dụ, cũng không biết lúc trước hắn cùng Đường Quát Biện đã cùng nhau trao đổi phối thê tử, hôm nay hắn tại Đường Quát phủ trong lúc tức giận đã đem chuyện đêm đó nói ra, Ca Bích sớm đã đối với hắn căm hận thấu xương, há có thể sẽ lại tiếp nhận hắn?

– Phương pháp kia thời gian quá lâu, không thích hợp.

Hoàn Nhan Lượng chỉ có thể dùng lý do như vậy để bỏ qua…

Đồ Đan Tĩnh đôi mi thanh tú nhăn lại, rất nhanh lại mở miệng nói ra:

– Vương gia nếu muốn nhanh, cũng có phương pháp xử lý.

Hoàn Nhan Lượng thần tình động, lập tức hứng thú:

– Phu nhân nói ta nghe qua một chút.

Đồ Đan Tĩnh đáp:

– Vì để cho Ca Bích về sau càng dễ tiếp nhận vương gia, cái ân tình cứu Đường Quát Biện thì vương gia nhất định phải thi ân cho nàng đấy, bất quá cứu như thế nào, thì phải có chủ ý…

Đừng nói đến Hoàn Nhan Lượng, ngay cả đám người Tiêu Dụ cũng hứng thú, ai cũng nghĩ thầm vương phi như thường ngày không hiển sơn lộ thủy, nguyên lai là nhân vật lợi hại như vậy, khó trách vương gia ở bên ngoài hát hoa ngắt cỏ, nhưng địa vị của vương phi không chút nào không lay chuyển được.

– Vương gia sắp tới muốn làm đại sự, không phải là đang hao tâm tổn trí làm như thế nào để đối phó với Bồ Sát thế gia này? Vậy thì có thể mượn tay của Đường Quát Biện đem lực lượng của Bồ Sát thế gia dời khỏi kinh thành.

Đồ Đan Tĩnh nói tiếp.

– Làm cách nào để bọn họ dời đi?

Gặp chuyện dính đến chính sự, Hoàn Nhan Lượng lập tức thần sắc thay đổi, trở nên nghiêm túc rất nhiều, trải qua nhiều năm bố cục thiết kế, hôm nay mọi sự đã sẵn sàng chỉ chờ có gió đông thổi tới mà thôi…

Nếu sau khi diệt trừ Thường Thắng vương, trở ngại duy nhất chính là Bồ Sát thế gia luôn tận trung với hoàng thất, trong hoàng cung đại bộ phận cấm quân đều do Bồ Sát thế gia nắm giữ trong tay, Hoàn Nhan Lượng đã dùng rất nhiều biện pháp, nhưng cho tới bây giờ cũng chỉ có thể lôi kéo được điện tiền hữu phó đô kiểm Bồ Sát A Hổ Điệt mà thôi, mà ca ca của hắn Bồ Sát A Hổ Đặc đảm nhiệm điện tiền tả phó đô kiểm, địa vị vẫn còn trên Bồ Sát A Hổ Điệt, trong tay khống chế hơn phân nửa cấm quân, đến lúc đó nếu quả thực nổi lên xung đột, chẳng biết hươu nào chết về tay ai vẫn còn chưa biết được.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219