Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 147
Phần 147

Bạch Liên Thánh Mẫu chạy ra khỏi Ngọc Thanh Quán, nàng cảm thấy nội tức cuồn cuộn sôi trào, thân người có một loại cảm giác choáng váng mê muội, bất quá nàng rõ ràng thời điểm này không thể nào ngất đi, nên đành cắn răng kiên trì hướng chỗ hẻo lánh chạy tới, một bên vừa chạy, một bên thầm mắng lúc trước tại trong rừng trúc gặp phải tên râu quai nón kia, nếu không có cùng hắn đại chiến một trận tiêu hao quá lớn chân khí, vừa rồi há lại dễ dàng bị tổn thương tại bên trong Ngọc Thanh Quán như vậy.

– Đánh chết tên râu quai nón kia, ngàn vạn lần đừng có để rơi xuống trong tay của ta!

Bạch Liên Thánh Mẫu nghiến răng mắng.

– Phu nhân đang mắng ta sao?

Bên tai bỗng nhiên truyền tới một thanh âm ghê tởm quen thuộc, Bạch Liên Thánh Mẫu kinh hãi tới mức hồn phi phách tán, vội quay đầu nhìn lại, không là tên râu quai nón trước kia thì còn là ai!

Bạch Liên Thánh Mẫu bờ môi khẽ cắn, đưa tay liền hướng hắn công tới.

Tống Thanh Thư sớm đã có thói quen một lời nói không hợp liền bị đánh của nữ nhân, nên sớm có chuẩn bị, hơn nữa đối phương đang bị trọng thương, ra tay vô luận là tốc độ hoặc mạnh yếu vẫn là đều thua xa lúc trước, thoáng cái hắn liền bắt được cổ tay của nàng, thuận tay kéo một phát, liền đem nàng ôm vào trong ngực.

Bạch Liên Thánh Mẫu mặt mày biến đổi, gấp vội giằng co, chỉ là cổ tay của nàng bị đối phương cầm chặt, hơn nữa thân thể lại bị cánh tay của mình quấn chặt lấy, trong lúc nhất thời không cách nào thoát thân.

Nàng đang còn muốn giãy giụa, đối phương lại đem ngón tay đặt tại trên môi nàng:

– Xuỵt!

Bạch Liên Thánh Mẫu vừa thẹn vừa giận, chính muốn nổi đóa, bỗng nhiên thần sắc khẽ động, nguyên lai là đám người Bách Tổn đạo nhân cùng Kim Cương môn chủ đang đuổi theo, nàng đành phải cố nén nộ khí, yên tĩnh trở lại.

– Um… sao không thấy bóng dáng, rõ ràng trông thấy nàng từ phương hướng này chạy tới đó a.

Kim Cương môn chủ nghi ngờ nói.

– Yên tâm đi, nàng trúng phải Huyền Minh Thần Chưởng, trong người lại trúng Đại Lực Kim Cương Chỉ, có chạy cũng không được xa đâu, chúng ta tại phụ cận lục soát cẩn thận là được…

Bách Tổn đạo nhân cười lạnh nói.

Thì ra hai người này võ công mặc dù cao, nhưng lại không có được công phu khinh công đỉnh cao, vì thế đuổi theo Bạch Liên Thánh Mẫu bị trọng thương, mà vẫn chậm lâu như vậy. Bất quá hai người nhập thì không có gì lo lắng, dù sao bọn họ lực lượng thâm hậu, Bạch Liên Thánh Mẫu lại có thương tích trong người, coi như là trong thời gian ngắn chạy ở phía trước, vẫn không có cách nào thoát khỏi hai người bọn họ, cuối cùng tất nhiên sẽ rơi vào trong tay bọn họ mà thôi.

– Không nghĩ tới Bạch Liên Thánh Mẫu trong giang hồ vô cùng thần bí rõ ràng lại còn trẻ như vậy! Mặc dù đầu búi tóc đã có trượng phu…

Hai người tìm tòi, Bách Tổn đạo nhân cảm thán nói.

– Mấu chốt lại là còn xinh đẹp như vậy!

Kim Cương môn chủ nuốt một ngụm nước bọt…

– Cho dù nàng che mặt, thế nhưng là đôi lông mi lộ ra cũng đoán được, đó là cái mỹ nhân tuyệt sắc, càng khó có được chính là dáng người trước sau lồi lõm quá hấp dẫn, quả thực nếu ở trên giường chính là cực phẩm!

Tống Thanh Thư nghe được trong lòng cười thầm, nhẹ nhàng mà bóp vào một bên bầu vú của nàng, tại bên tai nàng nhỏ giọng nói ra:

– Bọn họ đang ca tụng phu nhân đấy!

Bạch Liên Thánh Mẫu bị hắn bóp bầu vú của mình tức giận đến toàn thân phát run, nàng bình thường ngày chí cao vô thượng, nắm quyền sinh sát trong tay, người bình thường nhìn liền cũng không dám ngẩng đầu liếc, hôm nay rõ ràng liên tiếp đụng phải ba tên hạ lưu bại hoại mạo phạm đến mình.

Nhất là tên nam nhân này, lúc này còn đem nàng ôm chặt vào trong ngực, chiếm hết tiện nghi, là kẻ đáng giận nhất trong ba người…

– Hắc hắc, các ngươi là hòa thượng thì phải giới sắc chứ?

Bách Tổn đạo nhân cười nói.

Kim Cương môn chủ nghe được ý ở ngoài lời của lão kia, lập tức vẻ mặt phòng bị nhìn hắn:

– Lão tạp mao, nữ nhân này ngươi cũng đừng cùng ta tranh đoạt, bằng không thì ta và ngươi sẽ trở mặt đấy…
– Dựa vào cái gì nàng sẽ là của ngươi? Cực phẩm nữ nhân như vậy, lão mỗ cũng muốn đè ra thoải mái sung sướng một chút.

Bách Tổn đạo nhân đối chọi gay gắt, không có chút nào ý tứ nhường nhịn.

– Ngươi…

Kim Cương môn chủ giận dữ, bất quá cuối cùng có chút kiêng kỵ võ công đối phương…

– Được rồi, nếu bắt được nàng, thì hai chúng ta cùng một chỗ thay nhau hưởng dụng!

Bách Tổn đạo nhân cũng biết đối phương võ công không thua kém chi mình, cũng không dám đắc tội hơn nữa, lập tức gật đầu đồng ý:

– Tốt, nữ nhân kia dáng người phong tao quyến rũ tận xương, mông vểnh cao, bầu vú dựng thẳng như núi, đừng nói hầu hạ hai người chúng ta, chính là có thêm đến hai người nữa, chỉ sợ nàng cũng có thể đem chúng ta ép thành xương khô…

Hai người liếc nhìn nhau, cùng cười ha ha.

– Bọn họ nói phu nhân phong tao quyến rũ tận xương a…

Tống Thanh Thư xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, tại bên tai nàng nhẹ nhàng thổi thở ra một hơi.

Bạch Liên Thánh Mẫu sắc mặt xanh mét, nghe xong hắn nói thì làm gì còn nhịn được:

– Câm miệng, ngươi không nói lời nào, không ai nói ngươi câm đâu…

Nàng vừa mới mở miệng, lập tức làm cho Bách Tổn đạo nhân cùng Kim Cương môn chủ liền chú ý:

– Ở bên kia!

Tống Thanh Thư trừng mắt với nàng:

– Nhìn phu nhân đã làm chuyện tốt!

Bạch Liên Thánh Mẫu khẽ hừ một tiếng, liền quay đầu đi, một bộ chẳng hề để ý tới…

Tống Thanh Thư rơi vào đường cùng, đành phải ôm nàng một đường chạy như điên.

– Đại mỹ nhân, đừng chạy a!
– Lão tạp mao, đợi lát nữa hai ta, người nào bắt trước được nàng, thì sẽ uống nước canh đầu, ý ngươi như thế nào?
– Chính hợp ý ta!

Bởi vì Tống Thanh Thư khinh công quá nhanh, hai người trong lúc nhất thời không có thấy rõ sự hiện hữu của hắn, đều cho là chỉ một Bạch Liên Thánh Mẫu chạy trốn, áp dụng một chút biện pháp thiêu đốt tinh huyết, trong thời gian ngắn thúc mà nàng giục tốc độ như vậy, hai người bọn họ còn lấy làm mừng, dù sao hành động như vậy chỉ là uống rượu độc giải khát mà thôi.

Hai người công lực thâm hậu, hơn nữa cố ý nói xen lẫn ý đồ nhiễu loạn tâm trí Bạch Liên Thánh Mẫu, cho dù Tống Thanh Thư mang theo Bạch Liên Thánh Mẫu chạy thật xa, vẫn là có thể loáng thoáng nghe được hai người đối thoại.

– Hai lão sắc quỷ này, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Tống Thanh Thư cười lên.

Thân là nhân vật nữ chính trong lúc bị bọn họ nói chuyện với nhau, Bạch Liên Thánh Mẫu tức giận nhịn không được phun một tiếng phun ra một ngụm lớn máu tươi, làm cho trên cái khăn che mặt đều nhuộm hồng thành màu máu…

Tống Thanh Thư thuận tay lấy xuống tấm vải mỏng che mặt nàng, nhìn thấy đôi chân mày lá liễu của đối phương muốn dựng thẳng, hắn cười nói:

– Cũng không phải chưa có nhìn xem qua, hà tất phản ứng lớn như vậy chứ?

Bạch Liên Thánh Mẫu liếc mắt, cũng không nói thêm cái gì.

Tống Thanh Thư dùng cái khăn che mặt của nàng thay nàng chà lau vết máu ở khóe miệng, vừa giải thích nói:

– Phu nhân đừng đem những lời kia để vào trong lòng, hai lão tạp mao kia khinh công không bằng phu nhân, cố ý nói kích phu nhân như vậy để phu nhân tức giận quay trở lại dốc sức liều mạng cùng bọn họ, phu nhân nếu quả thực khống chế không nổi tâm tình, đó mới là chịu thiệt đây.
– Hừ, bổn tọa cái gì sóng to gió lớn mà chưa có trải qua, điểm chuyện nhỏ ấy còn cần ngươi dạy bảo sao?

Bạch Liên Thánh Mẫu nghiêng đầu đi, lạnh lùng nói ra.

Tống Thanh Thư không thể không cảm thán tạo hóa thần kỳ, nữ nhân này nóng nảy dị thường, nam nhân vừa nhìn thấy nàng liền không nhịn được sinh ra một loại ham muốn mang nàng lên trên giường hung hăng đè ra thảo phạt một trận, toàn thân mỗi một tấc da thịt, hoàn toàn đúng là hồ ly tinh phối trí, nào ngờ tính cách của nàng lại hoàn toàn khác biệt như vậy, quả thực là lạnh lùng, lời nói lúc nào cũng mơ hồ lộ ra một cỗ hàn khí.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219