Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 195
Phần 195

Bởi vì sứ thần Kim, Thanh hai nước đã rút đi, Mông Cổ, Nam Tống vừa đạt thành hiệp nghị, cho nên Lý Khả Tú cũng không cần trốn ở trong quân doanh giống như lúc trước, cho nên mang theo mọi người quay trở lại Đô đốc phủ.

Sau khi Lý Khả Tú thu xếp, đem người Nhữ Dương Vương Phủ an bài tại Đông viện, đồng thời triệu tập đại phu tốt nhất của thành Dương Châu mang đến trị liệu thương thế cho bọn họ, còn đem các loại linh đan diệu dược trong phủ đem ra, Vương Bảo Bảo đối với thái độ của Lý Khả Tú phi thường hài lòng, sắc mặt lập tức hòa hoãn vài phần.

Đoàn người Hàn Thác Trụ thì được an bài tại Tây viện, trong đoàn người sứ đoàn ngoại trừ Lục Quan Anh là người có chức quan cấp thấp lúc trước bị tra tấn, còn những người còn lại thì người Mông Cổ không có hành hạ làm khó, dù sao Vương Bảo Bảo cũng không muốn cùng Nam Tống triệt để trở mặt.

Tống Thanh Thư vốn là có ý định tìm Lý Khả Tú thương lượng một ít công việc, bất quá thấy Lý Khả Tú bận trước bận sau, thấy cũng không tốt ở thời điểm này đi tìm lão, bây giờ sắc trời đã tối, bởi vì cái gọi là còn nhiều thời gian, cũng không cần phải vội, liền ở một mình tại một tòa biệt viện u tĩnh do Lý Khả Tú an bài.

Đáng tiếc Trình Dao Già mặt mỏng, không muốn qua đi theo hắn, lúc này hắn thật sự là hư không cô đơn lạnh lẽo lạnh a. Nằm ở trên giường, Tống Thanh Thư bất đắc dĩ thở dài. Trước đó hắn mấy lần truyền âm nhập mật, nháy mắt ra hiệu cho Trình Dao Già lặng lẽ tới đây với hắn, nhưng Trình Dao Già đỏ mặt không ngừng lắc đầu cự tuyệt.

Nói lý ra trước mặt nhiều người như vậy, trong đó còn có trưởng bối Lục gia, Trình Dao Già nào dám biểu hiện ra một cái gì khác thường…

Tống Thanh Thư lý giải tình cảnh của nàng, nên cũng không có cưỡng bách nàng nữa, chỉ bất quá nhìn thấy nàng bộ dáng e lệ, liền không nhịn được hồi tưởng lại lúc nàng trên giường thì rên rỉ oằn oại không ngừng mỗi khi giao hoan, Tống Thanh Thư liền cảm thấy có chút miệng đắng lưỡi khô.

Tống Thanh Thư cứ nằm suy nghĩ lấy, bất tri bất giác liền tiến vào mộng đẹp.

Bên kia Lý Khả Tú an bài xong Nhữ Dương Vương Phủ cùng Hàn Thác Trụ xong, lúc trước sáng dáng nụ cười dần dần thu liễm, vẻ mặt ngưng trọng về phía phòng ngủ mình.

Mở cửa phòng ra, chỉ thấy bên trong có một lão giả tầm bảy mươi đang nhâm nhi thưởng thức trà, cho dù biểu hiện nhìn thấy lão cùng những lão già ở nông thôn họm hẹm thì cũng không sai biệt lắm, thế nhưng là ánh mắt sáng lập loè lại giống như một con độc xà, làm cho người vừa nhìn thấy đã khiếp sợ, kế bên có một người đang cung kính đứng ở sau lưng lão giả.

Lý Khả Tú nhướng mày, cũng không có nói gì, vội vàng đóng cửa lại, tựa hồ lão đã sớm biết đối phương đang ở chỗ này.

– Đề đốc đại nhân, sự tình lúc trước đã nói qua, ngươi cân nhắc thế nào rồi?

Lão giả kia nhẹ khẽ đặt chén trà xuống, thần thái nhàn nhã hỏi.

Lý Khả Tú cười khổ:

– Tả tướng đại nhân, dù sao đây không phải là chuyện nhỏ, vậy thì làm sao dễ dàng quyết định chứ?

Nếu là Hàn Thác Trụ có mặt chỗ này, thì sẽ liền lên tiếng kinh hô, bởi vì trước mắt lão giả này đúng là Vạn Sĩ Tiết tể tướng đương triều của Nam Tống, địa vị của lão còn phía trên Hàn Thác Trụ, trên danh nghĩa là người đứng đầu…

Vạn Sĩ Tiết nhàn nhạt nói:

– Nếu như đề đốc đại nhân không hạ quyết tâm được, thì bổn tướng sẽ giúp ngươi quyết định.

Dừng một chút, tiếp tục nói:

– Chắc hẳn đề đốc đại nhân vừa rồi lúc tiếp xúc Hàn Thác Trụ, cùng hắn chắc đã nhắc lại chuyện đó rồi, phản ứng của hắn ra sao?

Lý Khả Tú mặt không dễ coi, ồm ồm đáp nói:

– Hắn một mực nói lãng sang chuyện khác, còn mơ hồ ám chỉ ta cứ an tâm cùng với Kim Xà doanh chung một chỗ.

Vạn Sĩ Tiết biểu lộ sớm có dự liệu:

– Đó là đương nhiên, hôm nay Tống Thanh Thư dẫn đầu, thông qua hắn thì Hàn Thác Trụ cùng Mông Cổ đạt thành hiệp nghị, thu phục được lại Tứ Xuyên, đây là công lao bất thế, hắn nào dám suy nghĩ khác đi…
– Tả tướng đại nhân cũng biết chuyện này sao?

Lý Khả Tú kinh ngạc vô cùng, lão cũng là vừa mới biết lúc đến tại Ngọc Thanh Quán ba phương thế lực đạt thành hiệp nghị đấy, còn đối phương một mực ở tại Đô đốc phủ rõ ràng cũng tin tức linh thông như vậy.

– Ta có con đường tin tức của ta…

Vạn Sĩ Tiết nhàn nhạt nói, lập tức lời nói xoay chuyển, hiển nhiên không muốn nhắc đến vấn đề này nhiều…

– Đề đốc đại nhân, rốt cuộc hết hy vọng rồi sao a, lúc trước không nên tìm kiếm nghĩ cách đem Hàn Thác Trụ cứu ra, kết quả hôm nay như thế nào chính ngươi cũng đã nhìn thấy.
– Lúc trước dù sao cũng đã cùng Hàn Thác Trụ từng có ước định…

Lý Khả Tú Nhất mặt ngượng ngùng…

Vạn Sĩ Tiết kỳ thật rất sớm đã đến Dương Châu rồi, lão cũng có ý đồ lôi kéo Lý Khả Tú, bất quá Lý Khả Tú trong tâm cũng có điều cố kỵ, cho dù Vạn Sĩ Tiết hiện nay là tả tướng, Hàn Thác Trụ chỉ là một trong mấy phó tướng, có thể Hàn Thác Trụ rõ ràng so với Vạn Sĩ Tiết, thì Hàn Thác Trụ đáng giá để lựa chọn hơn, bởi vì Hàn gia chính là hào phú của Tống Triều, thế lực gia tộc có từ thâm căn cố đế, không giống Vạn Sĩ Tiết không có căn cơ gì, thứ hai Vạn Sĩ Tiết dù sao cũng là năm xưa là một trong thủ phạm hại chết Nhạc Phi, tại trong lòng người Hán thì thanh danh không dễ nghe, nếu là đầu nhập vào bọn họ, quỷ mới biết là có thể bị vạn người chửi rủa hay không?

Vì vậy Lý Khả Tú có ý đồ đem Hàn Thác Trụ cứu ra, nếu có thể dựng tuyến bên này, đương nhiên so với đầu nhập vào Vạn Sĩ Tiết thì tốt hơn nhiều.

Về phần lúc trước sảng khoái hứa hẹn đầu nhập vào Kim Xà doanh, đó chẳng qua là một kế hoãn binh, với ý đồ lợi dụng lực lượng của Tống Thanh Thư đem Hàn Thác Trụ cứu ra mà thôi.

Từ đầu tới cuối, Lý Khả Tú không có suy nghĩ đến Kim Xà doanh, cho dù mấy năm qua danh tiếng Kim Xà doanh chính thắng, bất quá so với liệt quốc mà nói, vẫn là không có lên được mặt bàn.

Lấy địa bàn mà nói, Lý Khả Tú dưới trướng có Giang Hoài chi địa xưa nay giàu có và đông đúc, hơn nữa kênh rạch chằng chịt giăng đầy, đó là ác mộng với quân kỵ binh phương bắc, so với thế cục Sơn Đông tứ phía thụ địch thì tốt hơn nhiều, lấy binh lực mà nói, dưới trướng Lý Khả Tú có mười vạn lục doanh, thực lực vẫn còn phía trên Kim Xà doanh, lão há cam tâm chịu đầu nhập vào Kim Xà doanh?

Thấy Lý Khả Tú mặt lộ vẻ do dự, Vạn Sĩ Tiết biết rõ thời cơ cũng không kém, liền mở miệng nói ra:

– Lý đại nhân, ngươi có lẽ cũng có nghe thấy, Hàn Thác Trụ và Cổ Tự Đạo những người này tuy rằng thực lực cường đại, thế nhưng là luận cùng sự thân mật qua lại với hoàng thượng, lại xa xa không bằng bổn tướng rồi.

Lý Khả Tú gật đầu, Vạn Sĩ Tiết là phái chủ hòa, lại phụ họa đúng tâm ý của Triệu Cấu, vì vậy mới được sủng ái như vậy, lão có thể cùng Tần Cối giữa thanh thiên bạch nhật lật đổ Nhạc Phi, hôm nay lại cùng Hàn Thác Trụ và Cổ Tự Đạo, Sử Di Viễn tranh đấu, đó chính là do Triệu Cấu nghĩ đến đem Vạn Sĩ Tiết triệu hồi để ngăn cản song phương này.

– Hàn Thác Trụ không có nắm chắc đem lệnh thiên kim tiễn đưa lên ngồi bảo tọa hoàng hậu, nhưng bổn tướng thì có mười phần nắm chắc.

Vạn Sĩ Tiết rốt cuộc ném ra một điều kiện nặng cân…

Chuyện này làm cho Lý Khả Tú thần tình chấn động, lão lâu nay một mực có lấy mộng đẹp làm quốc cữu, nếu có thể để cho Lý Nguyên Chỉ lúc ấy làm hoàng hậu Tống triều, hắn há lại sẽ để ý đến Tống Thanh Thư lúc trước hư vô mờ mịt hứa hẹn? Huống chi đối phương chỉ có thể hứa hẹn cao lắm là làm vị trí quý phi.

– Chuyện này là thật sao?

Nhìn thấy Lý Khả Tú ý động, Vạn Sĩ Tiết mỉm cười…

– Không chỉ có như thế, đề đốc đại nhân nếu đầu nhập vào Đại Tống, bổn tướng còn có thể nói động đến hoàng thượng phong cho đề đốc đại nhân làm Ngô vương, vùng đất được phong chính là chỗ này, cam đoan địa bàn của ngươi cùng quân binh không có chút nào thay đổi.

Nghe được Vạn Sĩ Tiết liên tiếp ném ra ngoài thẻ đánh bạc, Lý Khả Tú rốt cuộc đã động tâm rồi…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219