Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 209
Phần 209

Đôi lông mày dài nho nhỏ, khóe miệng cong cong, nếu là Địch Vân ở chỗ này, khẳng định phải cảm thán khuôn mặt sư muội so với mấy năm trước đầy đặn chút ít, đồng dạng thân thể cũng càng tăng thêm độ lồi lõm nảy nở đầy đặn khêu gợi hơn trước rất nhiều…

Bất quá Vạn Sĩ Khuê lại không hào hứng thương hương tiếc ngọc, nghe được thê tử nói, không khỏi biến sắc, đứng dậy đem nàng đẩy ra:

– Cái gì gọi là hại người, chuyện của nam nhân, phu nhân chỉ là một nữ tắc thì biết cái gì!

Thích Phương buồn bã nói:

– Muội đến từ sơn dã nông thôn, không có kiến thức, thế nhưng thị phi đen trắng vẫn còn quải niệm phân biệt được, chuyện của các người hôm nay làm, muội hoặc nhiều hoặc ít cũng biết, làm người trong giang hồ cũng không có hổ thẹn đâm sau lưng đả thương người, gia gia thân là tể tướng triều đình, làm việc không từ thủ đoạn, huynh chẳng những không có không can mà ngược lại còn vẽ đường cho hươu chạy…

“Bốp…”

Một cái tát vang dội, trên khuôn mặt trắng noãn của Thích liền hiện lên màu đỏ dấu bàn tay.

– Câm miệng!

Vạn Sĩ Khuê sợ hãi hướng ngoài cửa sổ nhìn thoáng qua, gặp phụ cận không có ai, hắn mới yên lòng, quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn thê tử…

– Ngươi biết cái gì, phụ thân ta là nhất mạch thứ xuất, cho tới nay ta còn lưu lạc giang hồ, nếu không nghĩ cách lấy lòng lão gia gia, thì về sao làm như thế nào đặt chân vào trong gia tộc.
– Không thể đặt chân thì có quan hệ gì chứ, cùng lắm thì chúng ta quay trở lại Kinh Châu thành ẩn cư, người một nhà vui vẻ không tốt hơn sao?

Cho dù trong lòng ủy khuất, Thích Phương chứa đựng nước mắt vẫn lôi kéo cánh tay trượng phu, hy vọng dùng nhu tình mềm hóa ý chí sắt đá của hắn.

– Phu nhân phải hiểu điều này…

Vạn Sĩ Khuê hất lên tay, hừ lạnh…

– Gia gia ta thân là tể tướng đương triều, dưới một người, trên vạn người, là bực nào tôn quý, ta tại dưới trướng của gia gia tùy tiện làm việc, sao lại quay về Kinh Châu? Đến lúc đó ngay cả ánh mắt của một tên tri phủ đều có thể trên chúng ta, ta cũng không muốn tiếp tục trải qua cái loại sinh hoạt biệt khuất này.

Thích Phương trong mắt hiện lên vẻ thất vọng, nàng rốt cuộc minh bạch cái nhìn của hai người ở trên phương diện này chênh lệch thật sự quá lớn, không cách nào dung hòa. Nàng tuy rằng không đọc sách nhiều, thế nhưng là theo tâm địa thiện lương, phân được rõ ràng thị phi đúng sai, lúc trước biết được gia gia Mặc Kỳ Tiết tức là Vạn Sĩ Tiết hiện nay của trượng phu năm đó hại chết Nhạc Phi, nàng lập tức có một loại cảm giác trời sập xuống, bất quá nàng xưa nay tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc, tuân theo lý niệm lấy phu theo phu, gả cẩu thì theo cẩu, nên lặng yên chịu đựng hết thảy. Bất quá hai năm qua nàng không ít lần khuyên trượng phu rời đi, cứ mỗi lần như vậy đều khiến cho hai phu phụ không vui.

– Muội muốn sáng mai quay về Lâm An, muội nhớ Tâm Thái rồi.

Thích Phương bỗng nhiên mở miệng nói, Tâm Thái là nhi nữ của nàng cùng Vạn Sĩ Khuê.

– Chúng ta ở tại chỗ này còn có chuyện phải xử lý, ngày mai đi đâu được chứ?

Vừa nghĩ tới Tống Thanh Thư vẫn như đang còn lẩn trốn, Vạn Sĩ Khuê tâm trí có chút không tập trung, bất quá chứng kiến thê tử thần tình đau khổ, trong lòng lại mềm nhũn, biết rõ để cho nàng tiếp tục lưu lại nơi đây chỉ là giày vò thêm mà thôi…

– Được rồi, vậy ngày mai ta phái người tiễn đưa phu nhân trở về.

Lần này hắn sở dĩ mang nàng đến Dương Châu, là vì cải trang như người một nhà đi ra ngoài du lãm, để giấu kín tai mắt người Hàn Thác Trụ ở Lâm An thành, lúc này Dương Châu đại cục đã định, cũng đã cùng đám người Hàn Thác Trụ đối mặt, không có cần phải che giấu nữa rồi, vì vậy để cho nàng quay trở về cũng tốt, miễn cho ở tại chỗ này mỗi ngày lải nhải làm cho hắn thêm tức giận.

Nguyên bản hôm nay kế hoạch đã thành công, Vạn Sĩ Khuê đắc chí vừa lòng, ý định thừa dịp chữa thương tìm đến kiều thê hoan ái một phen, nào ngờ nàng lại lôi ra một đống lớn chuyện cũ mèm nói, khiến cho hứng thú của hắn không còn, liền đáp ứng ngày mai tiễn đưa nàng quay về Lâm An, vẻ mặt mất hứng rời đi.

Trong đầu hiện ra trượng phu lúc rời đi mặt âm trầm, Thích Phương càng nghĩ càng thương tâm, nằm xuống giường khóc lên.

Nếu Tống Thanh Thư biết rõ vì chuyện của mình mà làm cho đôi phu phụ này bất hòa, nhất định sẽ vỗ tay khen hay, chỉ tiếc là hắn trong chốc lát này đang tận lực chạy trốn, Kim Ba Tuần Hoa chi độc lại quấy phá, Tống Thanh Thư dần dần cảm giác được tứ chi truyền đến từng đợt chết lặng, có đôi khi hắn thậm chí có một loại ảo giác, tựa hồ chỉ là hành động trong vô thức…

– Nhanh, ở bên kia…

Phát giác được truy binh cách mình càng lúc càng gần, Tống Thanh Thư cũng trải qua chiến trường, theo tiếng rít truy binh phán đoán, rất nhanh liền ý thức được quân binh ở phía sau đã chia ra làm hai đường, một đạo nhân mã ở phía sau đuổi theo, một đạo nhân mã khác vây quanh lấp kín phía trước.

Biết rõ nếu tiếp tục chạy nữa cũng là phí công vô ích, Tống Thanh Thư dứt khoát ngừng lại, vừa vặn chứng kiến cách đó không xa có một sơn động, liền chạy vào.

Tiện tay kéo chút ít nhánh cây che lại tại cửa động, Tống Thanh Thư lúc này thân thể đã co quắp mềm nhũn ra, bình thường chỉ cần vung phất ống tay áo thì đã có thể làm được, không nghĩ tới bây giờ kém đã muốn cái mạng của hắn khi che kín được mấy nhánh cây.

Hắn cũng hiểu rõ, hoặc là truy binh mắt mù không có phát hiện ra cái sơn động này, vậy thì mọi sự đại cát, đương nhiên cái khả năng mắt mù không thấy này cực kỳ bé nhỏ, đối phương nếu đang lùng bắt hắn, khẳng định mỗi một bụi cỏ cũng đều sẽ không bỏ qua, thì lại làm sao có thể xem nhẹ cái chỗ này.

Bất quá coi như là bị phát hiện thì cũng không có gì, dù sao đã không còn đường có thể trốn, bốn phương tám hướng đều là thụ địch, còn chi bằng mượn nhờ địa hình sơn động một người giữ quan ải, cho dù hôm nay hắn tự biết mạng mình không còn lâu dài, thế nhưng có thể dựa vào địa hình sơn động trước khi chết kéo thêm mấy tên chôn cùng.

“Đến thời điểm lưu lại di ngôn rồi…”

Trong đầu bỗng nhiên toát ra một cái ý niệm trong đầu, Tống Thanh Thư lập tức đã trầm mặc.

“Ta cũng nên lưu lại cái gì, để chứng minh ta đã từng tồn tại qua cái thế giới này.”

Ai ngờ vừa nghĩ như vậy, cách đó không xa liền truyền đến tiếng truy binh rầm rĩ.

“Ai, không có thời gian.”

Tống Thanh Thư phát giác được Kim Ba Tuần Hoa chi độc đã chảy vào hắn tất cả xương cốt tứ chi, liền cam chịu số phận mà nhắm mắt lại.

Ngay vào lúc này, bên tai bỗng nhiên xuất hiện thanh âm lành lạnh:

– Um… đây là kẻ lần trước làm hại ta… làm hại ta thân thể khó chịu với cái loại võ công kia?

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219