Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 53
Phần 53

Tam Thanh đại điện vừa rồi có một trận đại chiến với những thanh trường kiếm bay loạn, làm cho từ trên mái nhà đại điện bị phá một lỗ thủng, lúc này bên ngoài vừa vặn có cơn gió thổi qua, mấy lá cây theo từ trên nóc nhà rớt xuống, vừa vặn đụng phải chỉ lực của lão giả áo bào trắng bắn ra, trong nháy mắt liền hóa thành bột mịn.

– Nhất Dương chỉ?

Tống Thanh Thư rất nhanh liền nhận ra võ công đối phương sử dụng, Nhất Dương chỉ võ công chủ yếu là phong bế huyệt đạo địch thủ, thủ pháp thần kỳ, nếu luyện đến mức cao thâm thì có thể cách không điểm huyệt, đả thương địch thủ bằng chỉ lực vô hình, luyện đến mức cao siêu hơn, thì chỉ lực chuyên công phá chân khí của địch nhân.

Trong giang hồ chưởng pháp của cao thủ thì thường thường có thể phách không tung ra chưởng lực, bất quá nếu gặp gỡ cao thủ sử dụng chỉ lực thì sẽ có chút chịu thiệt hơn, bởi vì chỉ cần chưởng phong bị chỉ lực chọc thủng một lỗ nhỏ, mặc kệ cái chưởng phong kia cỡ nào hùng hồn, cũng sẽ lập tức sụp đổ là điều đương nhiên, còn nếu như cao thủ không sử dụng chân khí tấn công, cận thân tác chiến thì sẽ tương khắc với chỉ lực, dù sao ngón tay so với nguyên cả bàn tay thì yếu ớt hơn, cho dù là ngón tay có thể chọc thủng bàn tay của đối phương, ngón tay của ngươi cũng sẽ bị chưởng lực bẻ gãy…

Tống Thanh Thư minh bạch đạo lý này, bởi vậy không có ngốc nghếch mà dùng chân khí hộ thể đón đỡ, cũng không có sử dụng Hàng Long Thập Bát Chưởng, mà là duỗi ra nắm đấm, một quyền hướng phía chỉ lực đối phương kích xạ tới mà tung ra đón đòn.

– Ầm…

Trong điện mọi người chỉ thấy trên quyền của Tống Thanh Thư mơ hồ lưu chuyển một tầng ánh sáng óng ánh, ngay sau đó một tiếng nổ mạnh, kình khí tung bay tứ tán ra, tại trong đại điện hình thành một cơn gió lốc mãnh liệt, rất nhiều đệ tử Toàn Chân công lực chưa đủ sức chịu đựng, thậm chí bị kình lực thổi làm mắt mở không ra.

Tống Thanh Thư đã nhận biết nếu như chưởng phong dễ dàng bị chỉ lực điểm phá, vì vậy dùng quyền phong trầm trọng công kích, so với chưởng phong, nắm đấm dày đặc có thể không dễ dàng bị chỉ lực đánh thủng.

Lão giả áo bào trắng ánh mắt ngưng tụ, chăm chú nhìn qua hắn:

– Đại Phục Ma Quyền? Ngươi tại sao lại biết võ công Cửu Âm Chân Kinh?

Tống Thanh Thư cả kinh, phải biết rằng võ công của hắn đã đến tình trạng giơ tay nhấc chân ra chiêu hầu như không dùng đến chiêu thức có sẵn rồi, mà là tùy tâm phát xuất, dựa trên tình huống thực tế để biến hóa tương ứng.

Vừa rồi Đại Phục Ma Quyền kia là hắn dung hợp thêm vào chiêu thức của Võ Đang, Nga Mi thậm chí pha lẫn bên trong quyền pháp Hàng Long Thập Bát Chưởng, cho dù là đệ tử của Võ Đang, Nga Mi cũng rất khó để nhận ra.

Đương nhiên nếu như lão giả áo bào trắng nhận ra chiêu này có nguồn gốc từ chiêu thức Võ Đang Nga Mi, thì Tống Thanh Thư cũng thấy không kỳ quái, dù sao vấn đề này rất khó giấu giếm được cao thủ đứng đầu chính thức, nhưng đối phương rõ ràng vừa liếc thì nhận ra đây là Đại Phục Ma Quyền…

Mà hắn vừa rồi một quyền kia, thực chất bên trong hoàn toàn chính xác là dựa vào quyền ý của Đại Phục Ma Quyền, nếu nói quyền pháp Nga Mi, Võ Đang, Cái Bang hắn pha trộn là bề ngoài, thì Đại Phục Ma Quyền chính là linh hồn của chiêu thức này, thế nhưng không ngờ tới cũng bị đối phương nhận ra.

– Cái gì mà là võ công Cửu Âm Chân Kinh, tại hạ nghe không hiểu.

Tống Thanh Thư lúc này thân phận mẫn cảm, đương nhiên không muốn lộ ra quá nhiều bí mật, cho nên hỏi gì cũng trả lời không biết.

Lão giả áo bào trắng hừ lạnh:

– Vốn ta thấy ngươi có một thân tu vi, nên có chi ý muốn thưởng thức, bất quá ngươi thân là Kim nhân, rõ ràng học trộm lấy tuyệt học vô thượng của người Hán, xem ra là tha cho ngươi không được rồi.

Tống Thanh Thư cũng không quản đến, ngữ khí theo giọng người Kim nói ra:

– Muốn đánh thì đánh, lấy ở đâu nhiều lời nói nhảm như vậy.

Âu Dương Phong nhướng mày, vội tiến lên một bước:

– Ta tới giúp ngươi, Cừu huynh, ngươi cũng cùng lên đi.

Vốn lấy thanh danh địa vị của Âu Dương Phong trong võ lâm, bình thường thì giữ lấy thân phận, tuyệt sẽ không lấy nhiều đánh ít, chỉ bất quá trước mắt người chính là ngày xưa chính là thiên hạ đệ nhất nhân Trung Thần Thông Vương Trùng Dương!

Năm đó Hoa Sơn luận kiếm, Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái cùng Trung Thần Thông tại trên đỉnh Hoa Sơn giao đấu bảy ngày bảy đêm, cuối cùng chỉ còn lại Tứ Tuyệt là bất phân thắng bại, nhập lại đều công nhận Vương Trùng Dương là đệ nhất.

Lúc đó trên đỉnh Hoa Sơn tổng cộng tiến hành mười cuộc tỷ thí, ngoại trừ Vương Trùng Dương tham dự bốn cuộc tỷ thí chấm dứt được, còn lại sáu trận giữa Tứ Tuyệt tỷ thí giao đấu lẫn nhau, bọn họ đánh cho thiên hôn địa ám cũng không có phân ra thắng bại, cuối cùng cho đến khi sức cùng lực kiệt thì mới dừng tay.

Do đó có thể là bọn họ nhập lại công nhận Trung Thần Thông không rõ ràng cho lắm, chỉ có Âu Dương Phong về sau mới nghĩ thông suốt đấy, dù sao lúc ở trên đỉnh Hoa Sơn thì Vương Trùng Dương trước mặt bọn họ chưa xuất ra toàn lực…

Trước đây ít năm Âu Dương Phong lúc gặp Hồng Thất Công, nghe trong lời nói của Hồng Thất Công là do năm đó Hàng Long Thập Bát Chưởng cùng với Đả Cẩu Bổng Pháp chưa có luyện xong toàn bộ, nên mới để cho Vương Trùng Dương chiếm ngôi thứ nhất, còn nếu như bây giờ một lần nữa so đấu lại, thì chẳng biết hươu nào chết về tay ai vẫn còn chưa biết được.

Âu Dương Phong nghe qua âm thầm cười lạnh, kỳ thật lúc trước lão cũng có ý nghĩ như vậy, về sau tại Bạch Đà sơn trang khổ tâm nghiên cứu ra một bộ Linh Xà Quyền chuẩn bị lần thứ hai đến Hoa Sơn luận kiếm đoạt lấy danh hiệu đệ nhất nhân, đáng tiếc là tất cả đã là tan vỡ, sau khi xảy ra biến cố trên Trùng Dương cung.

Lúc ấy truyền ra lời đồn Vương Trùng Dương đã chết, Âu Dương Phong vì muốn cướp lấy “Cửu Âm Chân Kinh” nên đã xông lên Trùng Dương cung, cái gì Toàn Chân Thất Tử, Chu Bá Thông toàn bộ không ai là đối thủ của lão, lão đã rất nhanh liền đến trước quan tài của Vương Trùng Dương, đang muốn cướp lấy bí tịch Cửu Âm Chân Kinh từ trong tay đối phương đang nằm ở trong quan tài, thì Vương Trùng Dương đột ngột ngồi bật dậy bạo khởi, kết quả trong nháy mắt Âu Dương Phong bị Vương Trùng Dương chế trụ, còn bị đối phương dùng Nhất Dương chỉ phá một thân Cáp Mô Công.

Giang hồ đồn rằng lão bởi vì không nghĩ tới Vương Trùng Dương giả chết, nên mới bị đối phương đánh một kích liền trúng, thế nhưng Âu Dương Phong là nhân vật nào? Đường đường là Tây Độc, được xưng bá trong giới hắc đạo giang hồ nhiều năm, thì âm mưu quỷ kế nào mà chưa nhìn thấy qua?

Lúc ấy Âu Dương Phong đã đoán được rất có thể có cạm bẫy, bất quá trong lòng tham lam vượt trội, hơn nữa tự nghĩ một thân võ công nếu tự bảo vệ mình thì cũng không khó lắm, vì vậy cuối cùng vẫn lựa chọn mạo hiểm xông lên Trùng Dương cung, khi lão đi đến trước quan tài Vương Trùng Dương, có thể nói đã hết sức cẩn thận chăm chú đề phòng rồi, đáng tiếc là tại trước mặt Vương Trùng Dương vẫn không có đủ sức hoàn thủ.

Lúc ấy trong nháy mắt đó, Vương Trùng Dương triển lộ ra võ công vượt qua xa lúc trên đỉnh Hoa Sơn luận kiếm, Âu Dương Phong lúc này mới ý thức dược khi Vương Trùng Dương dốc toàn lực xuất thủ thì kinh khủng đến bực nào, may mắn là Vương Trùng Dương vẫn còn niệm tình đã cùng lão đã từng chạm trán một trận, nên không có lấy tính mệnh của lão, chỉ là xuất chiêu xuyên phá Cáp Mô Công mà thôi, do đó Âu Dương Phong mới có thể bảo tồn cái mạng.

Bởi vì sự kiện này quá ám muội, vì vậy Âu Dương Phong cho tới bây giờ không cùng bất luận kẻ nào giải thích qua, mặc cho lời đồn đãi trong giang hồ lưu hành như thế nào…

Nghe Hồng Thất Công cho rằng có thể thắng được Vương Trùng Dương nếu tái đấu lại, Âu Dương Phong ánh mắt âm lãnh tràn đầy thương cảm cùng khinh thường, những năm qua, điều may mắn nhất lão cho rằng chính là Vương Trùng Dương chết sớm để mình khỏi phải đụng độ.

Nhưng mà nào ngờ hiện tại rõ ràng Vương Trùng Dương đã chết mà lại phục sinh!

Cho dù sau này Âu Dương Phong nghịch luyện Cửu Âm Chân Kinh, võ công đã cao hơn ngày trước, thế nhưng khi vừa nghĩ tới lúc trước bị Vương Trùng Dương chế ngự thì trong lòng vẫn còn sợ hãi, cho nên Âu Dương Phong không tiếc gì thể diện, chủ động muốn cùng Tống Thanh Thư, Cừu Thiên Nhẫn liên thủ đối địch.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219