Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 102
Phần 102

Tống Thanh Thư vội hướng bên cạnh lóe qua, tránh thoát một kiếm tất sát này, thì thấy Song Nhi vẻ mặt sương lạnh lợi kiếm cầm trong tay đâm tới, hắn thấy kỳ lạ, nghĩ thầm Song Nhi bây giờ tại sao võ công lại cao đến loại trình độ này, rõ ràng hắn đã phóng vào rất là nhẹ nhàng, vậy mà vẫn là kinh động đến nàng?

Hắn nào biết đâu, Song Nhi xưa nay tâm tư rất là cẩn thận, tuy rằng ban ngày đã nhận được sự cam đoan của Tác Ngạch Đồ, chẳng qua hiện nay thân trũng xuống địch doanh, nàng nào dám tín nhiệm đối phương toàn bộ, bởi vậy nàng tại trên cửa sổ buộc lên một sợi tơ, đầu dây còn lại buộc trên cổ tay nàng, như vậy chỉ cần có người thâm nhập, nàng liền có thể phát hiện ra được.

Nhìn thấy Tống Thanh Thư tránh thoát một kiếm của mình, Song Nhi kinh hãi, nàng nhìn thân pháp đối phương liền lập tức biết ra võ công đối phương cao hơn mình xa, hé miệng muốn đánh động đám thị vệ phía ngoài chạy đến hỗ trợ, dù sao bên ngoài Tác Ngạch Đồ hiện nay vẫn là cùng nàng một phe.

Thấy nàng muốn há miệng, Tống Thanh Thư liền âm thầm kêu hỏng bét, nếu nàng làm kinh động đến những người khác, thì chuyện hôm nay đã là không tốt cất chứa, lúc này hắn vô cùng hối hận vì sao đã quên tháo xuống mặt nạ Đường Quát Biện.

Tống Thanh Thư thân hình lóe lên, trong nháy mắt liền xuất hiện ở bên người Song Nhi, một tay bịt miệng, đem tiếng kêu sợ hãi của nàng ngăn chặn trở về, tay kia thì đặt trên bả vai nàng, đem thân người nàng áp đến vách tường bên cạnh.

Cảm nhận được thân thể nam nhân mãnh liệt áp bách, Song Nhi trong lòng hoảng hốt, vội vàng giằng co, cảm nhận được hai bầu vú mềm mại của nàng tại trong ngực mình uốn qua uốn lại, Tống Thanh Thư thân thể không tự chủ được phía dưới hạ thể liền nổi lên phản ứng.

Song Nhi toàn thân cứng đờ khi cảm nhận được cái đồ vật kia bất chợt cứng rắn ma sát lấy phía bụng dưới của mình, nàng càng giãy giụa lợi hại hơn rồi.

– Song Nhi, là ta!

Tống Thanh Thư thấy nàng vẻ mặt vẻ kinh hoảng, thương yêu không dứt, vội vàng lột xuống mặt nạ, khôi phục nguyên bản diện mạo.

Nghe được thanh âm của hắn, Song Nhi toàn thân run lên, không thể tin được, đến khi thấy rõ hình dáng Tống Thanh Thư, trong mắt lập tức nở rộ sáng rọi, ngay sau đó nước mắt liền tuôn ra.

Tống Thanh Thư buông lỏng ra tay của nàng, thay nàng lau nước mắt trên gò má, cuống quýt hỏi:

– Song Nhi, Tống đại ca làm đau muội rồi, xin lỗi, xin lỗi.

Song Nhi lắc đầu, bổ nhào trong ngực của hắn, ôm chặt lấy, nghẹn ngào nói:

– Không phải, Tống đại ca, muội thật là thật cao hứng.

Tống Thanh Thư thương xót đại thịnh, cũng nhịn không được nữa, giữ khuôn mặt của nàng hôn xuống.

Song Nhi ưm một tiếng, xương cốt mềm như hòa tan khi hai đầu lưỡi quấn quýt cuốn lấy nhau…

Thật lâu rời môi, Song Nhi đỏ mặt nhẹ nhàng đập Tống Thanh Thư lồng ngực một cái, thẹn thùng nói:

– Chán ghét, mới vừa thấy mặt đã khi dễ nhân gia.

Tống Thanh Thư oan uổng:

– Cái này mà cũng kêu khi dễ sao? Nếu thật muốn khi dễ thì đã đem muội ôm đến giường rồi.

Vượt quá ngoài ý muốn của hắn, Song Nhi không có chút nào tức giận, ngược lại cười dịu dàng nhìn qua hắn:

– Tống đại ca, lâu như vậy không gặp, đại ca một chút cũng không có thay đổi, vẫn là háo sắc như thế này!
– Nếu muội nói ta háo sắc, ta đây liền háo sắc cho muội xem đây.

Tống Thanh Thư như là sói xám, hướng nàng nhào tới.

– A… không muốn…

Song Nhi cười duyên, đẩy hắn ra, vòng qua cái bàn núp vào.

Bất quá Tống Thanh Thư khinh công cao minh, chỉ là một bước, liền lại lần nữa ôm cổ Song Nhi lại.

– Đến, để cho ta lại thân một cái.

Tống Thanh Thư lại hướng trên mặt nàng hôn tới.

Song Nhi bị hắn hôn khanh khách cười không ngừng, nhưng nàng xưa nay thận trọng, còn nhớ rõ Tác Ngạch Đồ ước định với nàng, thở hồng hộc nói:

– Tống đại ca, lát nữa Tác Ngạch Đồ sẽ đi qua, nơi này sợ không thể ở lâu.

Tống Thanh Thư lúc này thanh tỉnh lại, cười nói:

– May mà Song Nhi nhắc nhở, bằng không thì sự tình bị Tác Ngạch Đồ phá vỡ, thật đúng là có chút phiền phức, chúng ta đi nhanh đi.

Nói xong liền ôm Song Nhi liền đi ra ngoài, Song Nhi vội vàng hỏi:

– Chúng ta bây giờ đi chỗ nào?
– Cứ đi thì biết.

Tống Thanh Thư cười cười, ôm nàng mấy tung phóng vài lần, liền đã về tới chỗ ở mình.

– Nơi đây không phải là chỗ ở của sứ thần Kim quốc sao?

Song Nhi ngạc nhiên hỏi.

– Ta chính là Kim quốc sứ thần đây a.

Nhìn thấy Song Nhi vẻ mặt nghi hoặc, Tống Thanh Thư nói…

– Đợi lát nữa ta sẽ giải thích.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219