Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 200
Phần 200

Lúc gần đến nơi ở của nàng, Tống Thanh Thư bỗng nhiên dừng bước, mặt lộ vẻ do dự. Tính toán thời gian thì Tiêu Uyển Nhi cũng không sai biệt lắm đã quay trở về nhà rồi, Tống Thanh Thư dợm chân quay về, đúng là vẫn chưa có phóng ra bước chân.

Không biết là hắn cố ý gây nên tiếng bước chân hay không, Tiêu Uyển Nhi chợt nghe bên ngoài có tiếng động, nàng liền chỉnh lại xiêm y đứng dậy, nhưng khi nàng ngẩng đầu nhìn qua khe cửa, thì nhất thời ngây dại, bởi vì xuất hiện ở bên ngoài sân không ai khác hơn chính là Tống Thanh Thư, mà là vừa mới ảo tưởng hắn đang tận tình thảo phạt trên người nàng, thậm chí bên dưới hạ thể của nàng vẫn còn nhơ nhớp dính đầy âm dịch bên trong cái tiểu nội khố đây chưa kịp rửa sạch đây này, là thiệt hay giả?

Tiêu Uyển Nhi đã có điểm mất đi năng lực suy nghĩ, theo lý thuyết, Tống Thanh Thư không thể nào xuất hiện tại đây ah, chẳng lẽ mình vẫn còn là nằm mơ đâu?

Vừa nhìn thấy Tiêu Uyển Nhi bước ra ngoài sân, Tống Thanh Thư giống như cười mà không phải cười nhìn xem nàng, Tiêu Uyển Nhi mặt thoáng cái đỏ thấu, vừa rồi thời điểm chứng kiến Tống Thanh Thư, nàng có chút thất thần, vừa thẹn vừa xấu hổ.

– Đại đương gia… đã đến sao không lên tiếng, có gì phân phó…

Tống Thanh Thư quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiêu Uyển Nhi mở cửa bước ra, nàng mặc một bộ xiêm y màu trắng sa chất, mái tóc dài buông xõa, khuôn mặt tú lệ với đôi đôi mắt to sáng ngời, khóe miệng khẽ mở, đối bầu vú cao thẳng vú đem chống đỡ trước ngực áo thật cao nhô lên, cái mông đẹp đầy đặn hướng về phía trước nhếch lên tràn đầy thiếu phụ đang trổ hoa ý nhị, kiều mỵ phong vận, cặp chân thon dài với bắp đùi rất mơ hồ có thể thấy được bên trong bộ xiêm y váy dài trắng mỏng mặc trong nhà, làm cho nam nhân thấy có một loại cám dỗ hoảng hốt, nhìn đến nàng xinh đẹp như thế, Tống Thanh Thư trong lòng nhất thời nóng lên.

Thấy hắn vẫn không trả lời, nàng rốt cục phát hiện Tống Thanh Thư không yên lòng, ánh mắt lại sắc mị đang nhìn chằm chằm trước ngực nàng, khuôn mặt lập tức ngượng ngùng biến thành quả táo hồng.

– Ngươi đang nhìn cái vậy? Đến đây có gì phân phó…
– La phu nhân, bởi vì phu nhân quá đẹp! Đúng là mỹ nữ khó tìm, có thể gặp mà không thể cầu, hồng tụ thiêm hương, vật báu vô giá a!

Tiêu Uyển Nhi thẹn thùng trừng mắt liếc hắn một cái nói:

– Làm trò, chỉ là hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt người a! Ta là người đã có trượng phu, xin đại đương gia đừng có giăng lưới bắt chim nữa…

Nàng nói xong u oán giận trách…

– Ngươi rốt cuộc là đến đây châm chọc ta hay là có việc, mau nói đi…

Nàng không tự chủ lấy tay chỉnh lại xiêm y mé dưới, nhưng không biết động tác như vậy càng thêm tràn ngập cám dỗ, lại làm cho Tống Thanh Thư chú ý tới nhiều hơn, hắn thở dài:

– Ai! Trên thế gian này vốn có khối người có mắt không tròng có, mỹ nữ thì cũng phải có tâm nhân thưởng thức a! Ta có việc đi ngang qua, chợt nhớ đến mỹ nữ nên chỉ muốn dừng chân nhìn ngắm phu nhân một chút rồi sẽ rời đi ngay a…

Tiêu Uyển Nhi mặt phấn lại ửng đỏ, nói:

– Chính là ba hoa! Đại đương gia, nếu nói thế thì ngươi rốt cuộc đã nhìn thấy ta rồi, sao vẫn chưa có rời đi…

Nàng vừa nói xong thì đã thấy khuôn mặt của hắn chậm rãi xít tới gần, nàng vừa thẹn thùng vừa khẩn trương lại bị kích thích…

– Đúng vậy a, ta nói là chỉ nhìn ngắm La phu nhân xong rồi sẽ đi ngay, nhưng bây giờ ta đã phát hiện ra, dường như phu nhân vừa gặp ta thì đã động tình rồi…

Tiêu Uyển Nhi lại càng lúng túng xấu hổ, khi hắn dùng động tác rất nhanh, tiếp cận, luồn tay rất nhanh vào bên trong cái váy của nàng, rồi giơ mấy đầu ngón tay dinh dính trơn nhớt âm dịch mà vừa rồi nàng ảo tưởng tự tiết ra âm dịch tràn lan, đưa ra trước mặt nàng…

Nàng cả người vô lực, hô hấp tiệm dần gấp rút, Tiêu Uyển Nhi cơ hồ xụi lơ, mềm yếu vô lực nhìn Tống Thanh Thư.

– Ta… ta… ngươi không thể! Ta không thể… lại tiếp tục có lỗi với trượng phu!

Khả là trong lòng của nàng vô cùng khát vọng lại làm cho nàng không cách nào cự tuyệt, lại càng thêm thấy Tiêu Uyển Nhi thiên kiều bá mị thẹn thùng làm người say mê…

– Nhưng trong lòng của phu nhân thì lại muốn ta…

Nói xong Tống Thanh Thư liền cúi đầu xuống, cảm giác bờ môi đã đến gần cặp môi thơm mềm mại, hắn thuần thục hôn sâu mãnh liệt, Tiêu Uyển Nhi cảm giác được đầu lưỡi của hắn ôn nhu khải khai hàm răng nàng thăm dò tiến vào, tìm kiếm dây dưa với cái lưỡi của nàng, lưu luyến triền miên ẩm ướt liếm lấy, bờ môi của hắn tràn ngập lực lượng, mãnh liệt khi đem cái lưỡi nàng mút vào trong miệng của hắn.

Nàng thần hồn điên đảo, như say như dại, tinh thần cùng thân thể đều chìm nghỉm tại trong hưng phấn, mất đi rụt rè, quên mất toàn bộ băn khoăn, một đôi tay cũng không tự chủ được ôm chặt lấy hông của hắn, dường như sợ mất đi hắn. Đồng thời, nàng cũng dùng sức mút vào đầu lưỡi của hắn.

Tiêu Uyển Nhi há to miệng, đển cho lưỡi hắn kéo dài càng sâu cùng cái lưỡi hồng nộn của mình nghênh đón, dán theo đầu lưỡi của hắn, theo hắn trên dưới trái phải di động tới, qua không biết bao lâu thời gian, miệng môi của hai người đều chết lặng, mới là ly khai…

Bốn mắt giao nhau, ngươi nhìn vào ta, ta nhìn vào ngươi, ẩn ý đưa tình, chăm chú nhìn nhau thật lâu sau, Tiêu Uyển Nhi cảm thấy, ánh mắt của hắn ấm áp, tình vận, trêu chọc lòng, nàng phương tâm kích động, kìm lòng không đặng kêu lên:

– Đại đương gia…

Một đôi tinh tế non mềm cánh tay của gắt gao siết chặt lấy, giữ lấy cổ của hắn, mạnh đem môi anh đào đặt ở trên môi của hắn lại hôn mãnh liệt lên đầu nhập vào khát khao, trong cổ họng tuyền ra từng tiếng “um… um…”. Nàng đã không thể áp chế phát ra xuân tâm manh động, cả người mềm yếu…

Lúc này Tiêu Uyển Nhi tách ra, đưa lưng về phía Tống Thanh Thư định đi vào trong nhà, nhìn trước mắt thân ảnh xinh đẹp uyển chuyển của nàng, đường cong có lồi có lõm hoàn toàn triển hiện ra, cái mông lớn đẹp theo động tác của nàng vặn vẹo tả hữu, hấp dẫn lấy Tống Thanh Thư ánh mắt!

Tống Thanh Thư liền đi tới phía sau của nàng, giang hai tay cánh tay đem thân thể đầy đặn thành thục của thiếu phụ ôm vào trong ngực, cây côn thịt đang gào thét cương cứng bên dưới nặng nề đỉnh tại chính giữa khe mông của nàng…

– A…

Tiêu Uyển Nhi bị hắn xuất kỳ bất ý ôm dọa như vậy, toàn thân đều run rẩy, cảm nhận được đằng sau cổ của mình phía truyền đến hơi thở cực nóng, Tiêu Uyển Nhi chỉ cảm thấy xốp giòn ngứa nhột, một mực lan tràn đến các nơi trong thân thể của mình, nàng rùng mình một cái, phảng phất giống như nai con đi loạn…

Tống Thanh Thư cái cằm xanh để tại trên bả vai Tiêu Uyển Nhi, cái mũi tham lam hít ngửi lấy cái mùi nữ tính thành thục, hắn càng thấy dục hỏa tăng vọt, hai tay mà dùng sức đem này là thân thể mềm mại ôm vào trong ngực, thấp giọng nói:

– Ta muốn La phu nhân…

Nói xong, hắn liền liếm lấy trên cổ Tiêu Uyển Nhi!

Tiêu Uyển Nhi không cách nào phản kháng, huống chi nàng cũng không có muốn phản kháng, một tay kia của hắn trèo chiếm hữu bầu vú cao ngất trước ngực nàng đang liên tiếp phập phồng, nhu hòa đè ép văn vê án lấy, nàng mặt mày như tơ, đôi mắt đẹp ẩn tình:

– Không nên ở chỗ này…
– Không! Ta muốn ngay tại chỗ này! Được không nào?

Tống Thanh Thư lại liếm lấy vành tai thiếu phụ thành thục, Tiêu Uyển Nhi thẹn đến muốn chui xuống đất, rung động nói:

– Trở về trong phòng a…

Lúc này hai người thân thể dán dính rất gần, cái mông cân đối của nàng lúc này vểnh lên chống đỡ cây côn thịt của hắn đẩy lên từ phía sau khe mông nàng…

– Yên tâm đi La phu nhân, bên ngoài lúc này không có ai nhìn thấy đâu.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219