Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 137
Phần 137

Lúc này một đôi tay Tống Thanh Thư đã là chậm rãi đặt ở trên bẹn háng của Trình Dao Già, nàng ý thức được kế tiếp sắp sửa phát sinh cái gì, trong lòng cực kỳ căng thẳng, nhưng cũng có một loại rung động khác thường lưu đôi tay của hắn di động, một luồng một luồng lại cùng nhau hướng lên hội tụ qua, đầu tiên là háng, tiếp lấy rõ ràng là chuyển đến chính giữa hai chân của cái âm hộ, cái tiểu nội khố bằng lụa trắng đã là thẩm ướt phía dưới, cơ hồ một đạo tuyến khe hở âm hộ đã lộ rõ ra, Trình Dao Già cảm thấy đôi tay bắt đầu chạm đến xung quanh cửa miệng âm động của mình…

Tuy rằng trong lòng sớm chuẩn bị kỹ càng, nhưng vừa nghĩ đến giờ khắc này bị một nam nhân khác ngoài trượng phu mình chạm vào nơi thánh địa mấu chốt, làm cho Trình Dao Già một trận xấu hổ khó nhịn, nhưng không để cho nàng suy nghĩ nhiều, bàn tay kia bắt đầu lớn khiêu khích, hai ngón tay giống như lông chim hoạt động tại chính giữa hai mép trong âm hộ nàng, khẽ búng lấy mang đến một trận tê tê dại dại, chẳng biết lúc nào, cái âm động của nàng sớm trở nên nhạy cảm như vậy, chỉ là một trận chạm động như vậy, lập tức cảm thấy sảng khoái tùy theo mà cửa miệng âm động nhúc nhích, thấu triệt nội tâm truyền ra đẩy đến, làm nàng hai tay nắm chặt tấm đệm giường lúc, đôi môi mọng run run hơi mở ra một chút, phát ra một tiếng thở gấp “um…” kiềm chế và xấu hổ…

Hai ngón tay của Tống Thanh Thư nhẹ nhàng linh hoạt, giống như là đang quấy nước vậy, mêm mại từng vòng vòng tại cửa miệng âm động hoạt động xoay quanh lên, cái loại cảm giác này không tính là rất mãnh liệt, nhưng giống như là có người ở gãi ngứa, giày vò lại không chiếm được sung túc chân thật, Trình Dao Già đúng là đang cực lực nhẫn nại, nhưng Tống Thanh Thư phát hiện ra hai chân của nàng vẫn là không nhịn được kẹp chặt một chút, giống như là đang khát vọng hai ngón tay kia càng thêm xâm nhập, tùy theo cửa miệng âm động nhúc nhích, rõ ràng có thể thấy được một luồng trơn trượt chất nhờn theo từ bên trong âm động chậm rãi tràn ra.

Thân thể Trình Dao Già lại tựa như là bắt lửa, cho dù nàng cắn chặt môi, vẫn ức chế không được hô hấp dồn dập, đột nhiên cảm thấy hai ngón tay hơi có chút xâm nhập nhất vào cửa miệng âm động mình, tiếp lấy lập tức hai ngón tay chậm rãi gia tăng lực đạo.

Cho dù không thể nhìn đến, trong đầu nàng lại không tự chủ được nổi lên một cảnh tượng dâm phi bên dưới, cái âm động mình đang rỉ chảy chất nhờn, tại cửa miệng phấn nộn âm động thì bị hai ngón tay thăm dò vào trong tiếp lấy chuyển động lôi kéo, một chút cửa miệng âm động bị kéo ra mở rộng, thịt mềm mại bên trong nhúc nhích, giống như là miệng hài tử mút vào, hình ảnh đều rõ ràng có thể thấy được ở trong đầu nàng…

– Um…

Cuối cùng lại lần nữa phát ra một tiếng rên không kiềm chế thở gấp, còn chưa kịp bình phục lại, đột nhiên cảm giác được hai ngón tay kia giống như lợi kiếm thong thả và hữu lực triệt để toàn bộ đút sâu vào trong âm động của mình.

– Ân… um…

Một chút sảng khoái khoái cảm còn kiềm chế xuống, đột nhiên nghênh đón tê dại tăng lên, làm Trình Dao Già phát ra tiếng rên rỉ càng thêm kéo dài, mà tiếng rên rỉ này phát ra sau đó, không chỉ có là hai ngón tay Tống Thanh Thư càng thêm lực đạo, nàng cũng cảm thấy thân thể mình dục tính giống như là được mở áp, từng tiếng um… um… thở gấp liên tiếp không ngừng theo khóe miệng truyền đãng mà ra, tuy rằng hàm súc, nhưng vốn bên trong gian phòng an tĩnh cũng là phá lệ nghe được rõ ràng, càng làm cho nàng thật sâu xấu hổ.

Hai ngón tay của hắn cũng không có giống nàng nghĩ sẽ bắt đầu quất cắm, mà là giống như là một cái mũi khoan bắt đầu xoay tròn.

– Um… à… um…

Hai ngón tay kia xoay tròn thong thả hữu lực, giống như là mỗi một lần chuyển động đều kéo theo bên trong nếp gấp thịt non mẫn cảm dạo qua một vòng, tê dại, chua ngứa cùng giật giật khoái cảm theo bên trong âm động tràn ngập mà ra, không chỉ có mang ra khỏi càng thêm nồng đậm chất nhờn, cũng làm cho ý thức của Trình Dao Già dần dần càng thêm mê ly.

“Cùng… cùng… với hắn… mình có cảm giác thật không giống với… um… um… Lục lang… um…”

Trong lòng của Trình Dao Già vang vọng lấy ý nghĩ xấu hổ như vậy, chỉ cảm thấy bên trong âm động mình, động tác hai ngón tay của hắn mỗi một lần đều là không thể đoán trước, nhưng lại mang đến cảm giác mãnh liệt mong chờ phá lệ, rõ ràng phát hiện tùy theo hai ngón tay của hắn, bờ mông to tròn của mình đã là không chỉ một lần nâng lên phối hợp, hai ngón tay đột nhiên tăng thêm tốc độ liền bắt đầu rất nhanh quất cắm.

– Ta… um… ui… ui…

Trong nháy mắt, khoái cảm như sóng biển liên miên thổi quét không dứt mà đến, làm cho Trình Dao Già không còn kịp suy tư nữa, chỉ là theo bản năng đem bờ mông thật cao nâng lên, hai ngón tay kia linh hoạt, rất nhanh quất cắm, lại mỗi một lần tựa như hai đầu ngón tay tựa như hai đầu rắn kéo dài ra quấy rối cạo lấy trên mặt hoa tâm mẫn cảm nhất của nàng, chất nhờn nồng đậm liên tục không ngừng theo từ chỗ sâu âm động phun trào mà ra.

Một trận rất nhanh quất cắm qua đi, mãnh liệt khoái cảm làm cho Trình Dao Già mắt thấy mình liền sắt đạt đến mức tận cùng khoái lạc, thi hai ngón tay kia lúc này thả chậm tốc độ đút vào, nhưng tùy theo cũng là mỗi một lần đều triệt để toàn bộ rút ra, tiện đà triệt để toàn bộ cắm vào sâu trong âm động, động tác tuy rằng thong thả, nhưng phá lệ hữu lực, thỉnh thoảng xoay tròn ma sát…

Khoái cảm lúc mạnh lúc yếu, khi thì tựa như sóng biển mãnh liệt thổi quét, khi thì lại phá lệ rõ ràng giống như lạc ấn nhẹ nhàng bồng bềnh, thật sâu xuất hiện tại trong tâm trí Trình Dao Già, làm cho bên trong âm động của nàng cứ lần lượt phun trào ra càng thêm khát vọng mãnh liệt mong chờ.

Trình Dao Già cắn chặt môi, trên hai má đỏ ửng đã nói lên tất cả cùng dày đặc mồ hôi: “Đây chính là sự khác biệt của hắn và trượng phu mình sao? Mặc dù mới chỉ là hai ngón tay”

– Ừ… nha…

Lúc này hai ngón tay của Tống Thanh Thư cũng khởi động bay nhanh tại trong cái âm động lầy lội chặt chẽ quất cắm, sau nhiều lần lặp đi lặp lại phía dưới, Trình Dao Già cảm giác thân thể tựa như không còn là của mình nữa, nàng đã quên chính mình, đã quên đi thân phận hiền thê, mà giờ thì nàng chỉ muốn đắm chìm bên trong sóng triều khoái cảm kia, trong nháy mắt ở giống như nàng đã muốn tới cao triều mà Tống Thanh Thư cũng cảm giác được…

Hai ngón tay của hắn đút vào tốc độ nhanh đến cực hạn, đồng thời duỗi mở ra ngón tay cái, đặt tại trên đỉnh nụ hoa âm hạch đã nở rộ, cùng với tần suất quất cắm hai ngón tay, lần lượt nén nhu chuyển động.

– Ta… ta… muốn… muôn…

Bờ mông Trình Dao Già vặn vẹo, cũng đã nâng lên đến cực hạn, càng lúc càng cao, giống như theo hồn phách bay lên, đúng lúc này, Tống Thanh Thư mập mờ nói nhỏ lại tại bên cạnh tai nàng vang lên:

– Lục phu nhân khoái lạc sao?

Nghi vấn như vậy đã ở trong tâm trí của vang vọng lấy, thật… thật… là… khoái lạc a… nhưng Trình Dao Già kiềm chế, chỉ là từng tiếng càng kéo dài rên rỉ thay thế lời đáp lại Tống Thanh Thư, nàng chỉ cảm thấy bên trong âm động của mình đã trở thành thành một cái đầm bùn lầy lội nhuận trượt, tất cả đều là do mình ức chế không được phun trào mà ra chất nhờn.

Không có đợi cho Trình Dao Già trả lời rõ ràng, lại nghe Tống Thanh Thư nhẹ nhàng cười, đột nhiên hắn nhẹ nhàng đưa tay lên nắm lấy bàn tay phải đang nắm chặt tấm đêm giường của nàng, kéo lấy tay nàng hướng về phía dưới, nàng cũng không bàn tay hắn dẫn dắt bàn tay nàng đến nơi nào.

– Á…

Đợi cho đến lúc bàn tay nàng đột nhiên đụng tới một cái đồ vật, trong nháy mắt thân người của Trình Dao Già căng thẳng cứng ngắc, trong đầu chớp mắt trống rỗng, nàng cũng đã quên phản ứng, dưới sự dẫn đường ôn nhu bàn tay Tống Thanh Thư kéo tay nàng đưa xuống phía dưới, cứ như vậy bắt được cây côn thịt to lớn kiên đĩnh lửa nóng như chày sắt kia…

Cũng không biết trong khoảnh khắc đó tại sao nàng không có phẫn nộ, chính là trong lòng lại lẩm bẩm: “Ta… ta… đang nắm lấy vật đó của… nam nhân khác… ngoài cái đồ vật… của trượng phu mình sao?”

Trong lòng chớp mắt hiện lên vô số suy nghĩ hỗn độn, nhưng đột nhiên bừng tỉnh lúc, thì phát hiện bàn tay mềm mại của mình dưới sự dẫn đường, đúng là bất tri bất giác bắt đầu đang vuốt ve lấy cây côn thịt của hắn.

– Ta… ân… a…

Há miệng thở dốc, lại thấy âm động không ngừng phun trào khoái cảm, thậm chí càng thêm mãnh liệt, trong đầu Trình Dao Già hiện ra rõ ràng một cây côn thịt tráng kiện dữ tợn to lớn phá lệ tỏa ra nhiệt khí dọa người, câu hỏi của Tống Thanh Thư “Lục phu nhân khoái lạc sao?” Mập mờ cứ quanh quẩn tại bên tai nàng, làm cho thân người nàng ầm ầm run rẩy, bàn tay nắm lấy cây côn thịt tráng kiện, cảm nhận giữa sâu trong hoa tâm hai đầu ngón hai kia dài ra thành đầu rắn rất nhanh khêu mài lấy, chính trong lúc này nội tâm đột nhiên mãnh liệt khao khát đến mức tận cùng rung động là cây côn thịt to lớn này hãy mau nhét vào bên trong âm động của mình, kìm lòng không được nàng lại đem trong tay cây côn thịt xa lạ kia nắm chặt hơn, trong nháy mắt, bờ mông thật cao nâng lên, một cỗ sóng triều âm tinh cuồn cuộn sóng nhiệt không thể ức chế liền từ chỗ sâu trong hoa tâm cuồng bạo mãnh liệt phún ra.

– A… ta… ừ… rất là… khoái lạc… a… á… á…

Trình Dao Già ngẩng cao đầu nói rên rỉ theo khóe miệng, bờ mông thật cao nâng lên, trong chớp mắt tâm trí trống rỗng, chỉ có thể cảm giác được sâu trong âm động kia từng làn âm tinh bắn nhanh mà ra, vô tận khoái cảm tràn ngập toàn bộ thể xác tinh thần của nàng, trong tay cây côn thịt xa lạ kia hình như càng lúc càng rõ ràng ảo tưởng đang nhét vào trướng đầy trong cái âm động hư không của nàng…

Cứ như vậy tại trong bất tri bất giác, Trình Dao Già bị một nam nhân khác ngoài trượng phu của mình, chỉ dùng hai ngón tay gian dâm mà lại đạt đến cao trào, thậm chí sau khi cao trào qua đi, nàng dồn dập thở gấp, tại trên giường vẻ mặt phá lệ thỏa mãn, phá lệ quyến rũ…

Nhưng ngay khi Tống Thanh Thư chuẩn bị tiến hành bước tiếp theo, thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.

– Nguyên soái, nguyên soái!

Vừa lúc đó, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập.

Tống Thanh Thư vẻ mặt phiền muộn mà ngồi dậy, ngữ khí bất thiện hỏi:

– Chuyện gì?

Trình Dao Già cũng theo trong cơn động dục tỉnh táo lại, mắc cỡ xoay người qua, luống cuống tay chân mặc lại y phục…

Nghe được ngữ khí trong phòng, bên ngoài tên thị vệ kia trong lòng lộp bộp, biết mình có thể đang hỏng mất chuyện tốt của đại quan, nhưng chuyện cho tới bây giờ, hắn đành phải kiên trì nói ra:

– Tên kia tại trong phòng giam la hét muốn gặp nguyên soái…
– Hắn muốn gặp bản soái thì người liền chạy đến muốn ta đi gặp? Loại chuyện nhỏ nhặt này các ngươi không xử lý được sao?

Tình trạng đang chuẩn bị yên cương nhảy lên ngựa mà bị quấy rầy, Tống Thanh Thư từ trước đến giờ trong tâm nhân hậu, nếu là kẻ khác thì chỉ sợ sớm đã lôi mấy tên thị vệ này trừng phạt một trận rồi…

– Thế nhưng hắn nói bá phụ của hắn là Trương Tuấn, hắn nói nguyên soái nghe xong cái tên này, thì nhất định sẽ đi gặp hắn.
– Trương tuấn!

Tống Thanh Thư bỗng nhiên đứng dậy…

– Hắn quả thật đã nói như thế?
– Bẩm báo… đúng vậy…
– Tốt, ngươi đi xuống trước, ta lập tức đi gặp hắn.

Tống Thanh Thư không thận trọng cũng không được, bởi vì Trương Tuấn hiện nay thân là Thượng Thư Hữu Phó Xạ Kiêm Trung Thư Thị Lang của Nam Tống, được mọi người tục xưng hữu tướng, quan chức tham gia chính sự vẫn còn phía trên Hàn Thác Trụ, lão cùng tả tướng hai người, trên danh nghĩa mới là trung khu thủ lĩnh của triều đình Nam Tống.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219