Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 149
Phần 149

Đang lúc Tống Thanh Thư không biết làm như thế nào cho phải, Lý Thanh La đàng nằm trong ngực hắn, nàng bỗng nhiên xuất chiêu, chỉ thấy nàng nâng bàn tay quét nhanh, Mộc Uyển Thanh liền cảm thấy cổ tay tê rần, rút cuộc đoản kiếm ở trong tay rung lên, loảng xoảng vang lên khi rơi chạm trên đất.

“Đây chính là công phu Hàn Tụ Phất Huyệt của phái Tiêu Dao trong truyền thuyết.” Tống Thanh Thư gật đầu, chiêu này quả nhiên cực kỳ cao minh, đương nhiên bởi vì Lý Thanh La đang bị trọng thương vô lực, chiêu này đối với Mộc Uyển Thanh cũng không phát sinh ra cái gì tổn thương, vì vậy hắn mới bình thản như vậy.

Mộc Uyển Thanh lập tức ngây dại, trong lòng nàng chỉ cho rằng Vương phu nhân chẳng qua chỉ là một phu nhân quý tộc sống an nhàn sung sướng, nào biết được nàng lại có một thân võ công cao minh như vậy?

Nếu là sớm biết, nàng há không biết lượng sức mình, ba lần, bốn lượt chạy tới Mạn Đà sơn trang tìm cách hành thích đối phương.

– Ngươi không là đối thủ của ta, hãy để cho Tần Hồng Miên tự mình đến đi.

Lý Thanh La cưỡng ép xuất ra chân khí, hiển nhiên cũng không chịu nổi, khóe miệng lại rịn ra máu tươi.

– Tần Hồng Miên cũng có võ công cao minh như phu nhân vậy?

Tống Thanh Thư lập tức trợn tròn mắt, đột nhiên cảm giác được Đoàn Chính Thuần thật đúng là ngưu bức trêu thiên, từng nữ nhân của lão không chỉ là sắc nước hương trời, đồng thời còn hung hãn như vậy.

Lý Thanh La khẽ lắc đầu:

– Ta cũng không xác định được, chỉ bất quá nàng có ngoại hiệu Tu La đao, võ công chắc là không quá kém đâu…
– Ách?

Tống Thanh Thư đối với lý do này quả thực là đầu rạp xuống đất bái phục, nàng đường đường Bạch Liên Thánh Mẫu, lại là dựa vào ngoại hiệu để phán đoán thực lực võ công của đối phương đấy…

– Đại ca, cuối cùng đại ca giúp muội hay là giúp nàng?

Mộc Uyển Thanh tỉnh táo lại, ý thức được mình còn có tình lang bên cạnh, cho dù là Lý Thanh La có võ công cao hơn mình, nhưng làm sao có thể cao qua được Tống Thanh Thư này? Huống chi Lý Thanh La lúc này lại còn có tổn thương bên người.

– Um, đương nhiên là giúp muội rồi.

Tống Thanh Thư không chút do dự nói ra.

– Tốt lắm, vậy đại ca bây giờ liền thay muội giết nàng đi…

Mộc Uyển Thanh cắn môi nói ra.

Tống Thanh Thư cúi đầu dò xét mỹ nhân trong ngực, chỉ thấy trong ánh mắt nàng mảnh lạnh nhạt, hắn liền do dự, đem nàng để ngồi xuống bên cạnh, còn hắn thì chạy tới kéo Mộc Uyển Thanh qua nơi khác thấp giọng nói:

– Uyển Thanh, ta sở dĩ cứu nàng thật ra là có nỗi khổ tâm đấy.
– Hừ… đại ca có cái gì mà khổ tâm!

Mộc Uyển Thanh nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, tức giận nói.

Tống Thanh Thư cũng có chút lúng túng, dù sao tâm tính của hắn là háo sắc ưa thích các vị phu nhân xinh đẹp, nếu Bạch Liên Thánh Mẫu xấu tựa như là Chung Vô Diệm, thì hắn há lại bốc lên mạo hiểm lớn như vậy cứu nàng?

Bất quá hắn da mặt cũng dầy, không thay đổi sắc mặt nói ra:

– Vừa rồi muội nói ta không biết thân phận nàng, kỳ thật chính muội cũng không có biết rõ thân phận nàng đâu…
– Nàng không phải là Vương phu nhân của Mạn Đà sơn trang sao?

Mộc Uyển Thanh nghi ngờ hỏi.

– Khục khục, nàng đương nhiên là Vương phu nhân, bất quá đây chỉ là thân phận bên ngoài của nàng, muội nhớ lại thử xem, Vương phu nhân mà có thể có võ công cao minh như vậy à?

Tống Thanh Thư giải thích nói.

– Đúng là không thể…

Mộc Uyển Thanh lắc đầu, nàng đã suy nghĩ rất rõ ràng, mẫu thân nàng nếu thật sự biết rõ võ công của Vương phu nhân cao như vậy, tuyệt sẽ không phái nàng đi hành thích để chịu chết, ngay cả mẫu thân nàng cùng Vương phu nhân chạm nhau qua bao nhiêu năm mà còn không rõ ràng là Vương phu nhân biết võ công, có thể thấy được đối phương ẩn giấu kín đáo nhiều bao nhiêu.

– Bởi vì nàng là Bạch Liên Thánh Mẫu của Bạch Liên giáo a.

Tống Thanh Thư ném ra chất nổ mạnh…

– Cái gì?

Mộc Uyển Thanh hành tẩu giang hồ, đương nhiên biết rõ Bạch Liên Thánh Mẫu là tồn tại như thế nào, cùng giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo và giáo chủ Minh giáo nổi danh cự phách trong giới hắc đạo, võ công loại dạng này như thế nào nàng có thể trêu chọc hay sao?

– Uyển Thanh, muội cũng biết cục diện Kim Xà doanh hôm nay thì Bạch Liên Thánh Mẫu giá trị có bao nhiêu, vì vậy ta mới tốn khí lực lớn như vậy để cứu nàng…

Tống Thanh Thư còn muốn nói gì nữa, Mộc Uyển Thanh ngón tay vội vàng ngăn lại ngoài miệng hắn:

– Yên tâm, muội không phải là cái loại nữ nhân không để ý tới đại cục, ta cùng với nàng ân oán riêng tư là chuyện nhỏ, chính sự của đại ca mới là quan trọng hơn.

Chứng kiến Mộc Uyển Thanh ánh mắt tinh khiết, Tống Thanh Thư đột nhiên thấy mình hơi có day dứt, cảm giác mình có chút không xứng với nàng, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, liền đem nàng ôm vào trong ngực, tại bên tai nàng thâm tình nói ra:

– Uyển Thanh, mặc kệ phụ thân muội là Vương gia Đại Lý hay còn là Đại tướng quân Tây Hạ, ta nhất định phải lấy muội…

Nghe được câu này, Mộc Uyển Thanh cảm giác được bản thân mình sở thụ bao nhiêu ủy khuất cũng đều không coi vào đâu, nàng liền ôm chặt người nam nhân này.

– Dưới ban ngày ban mặt, làm như vậy không thấy buồn nôn sao?

Cách đó không xa Lý Thanh La mở miệng nói.

Mộc Uyển Thanh lập tức mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt, đem Tống Thanh Thư đẩy ra, tựa như làn khói liền chạy trở về trong gian phòng mình.

Tống Thanh Thư khỏi mỉm cười, nói với theo bóng lưng của nàng:

– Ta trước thay Vương phu nhân xử lý thương thế, xử lý tốt xong thì sẽ tới tìm muội…

Chỉ bất quá đáp lại hắn chính là rầm một tiếng đóng cửa lại.

– Xem ra mị lực của ngươi cũng chả có gì là hơn người…

Lý Thanh La ở bên cười lạnh.

– Nữ nhân như Vương phu nhân đương nhiên không thể giải thích vì sao cái gọi là thú vị của những người yêu nhau…

Tống Thanh Thư giờ phút này tâm tình thật tốt…

– Hảo tâm nhắc nhở Vương phu nhân một câu, ta là người có mị lực rất lớn, về sau nếu Vương phu nhân không cẩn thận thì cũng sẽ ưa thích ta đấy…
– Ta sẽ ưa thích ngươi?

Lý Thanh La xem thường nhìn hắn…

– Cũng không soi mặt vào trong nước mà nhìn lại mình…
– Ta mỗi ngày soi gương, thập phần xác định mị lực của chính mình.

Tống Thanh Thư không quản nàng chế ngạo…

– Ngược lại là phu nhân đấy, lời nói cũng đừng cho là quá vẹn toàn.
– Hừ… nhàm chán.

Lý Thanh La liếc mắt, không để ý đến hắn nữa, nếu như thường ngày đụng phải nam nhân như vậy, sớm đã bị nàng mang lấy đi làm phân bón hoa rồi.

– Được rồi, hôm nay ta có tâm tình tốt, không cùng Vương phu nhân tranh nói nữa…

Tống Thanh Thư đi ra phía trước đem đem nàng bế ngang lên.

Lý Thanh La có chút biến sắc:

– Ngươi muốn làm gì?
– Đương nhiên là chữa nội thương của Vương phu nhân, ta không muốn cứu một thi thể của Bạch Liên Thánh Mẫu mà mang trở về đây.

Tống Thanh Thư hặc hặc cười, liền ôm nàng tiến nhập vào một gian phòng t khác, đã có vết xe đổ, hắn đâu còn dám ở lựa chọn gian phòng sát vách Mộc Uyển Thanh cùng Trình Dao Già, cũng may là khu này cũng đủ lớn, gian phòng trống cũng có nhiều, hắn cố ý tìm lúc một gian phòng cách xa chỗ ở của Mộc Uyển Thanh.

– Đa tạ ngươi…

Nhân thấy được đối phương chính thức là chữa thương cho mình, Lý Thanh La nhỏ giọng nói.

– Vương phu nhân cũng đừng vội đa tạ ta, ta cũng không phải uổng công cứu cho phu nhân…

Tống Thanh Thư thấy bất quá Lý Thanh La đang tổn thương càng thêm tổn thương, vừa rồi cưỡng chế động võ, nếu không phải kịp thời cứu chữa, chỉ sợ Bạch Liên Thánh Mẫu sẽ trở thành Bạch Liên Quỷ Mẫu rồi, vì vậy chỉ có thể trước cứu nàng rồi hãy nói sau.

Bất quá Tống Thanh Thư cũng không phải là đồ ngốc, không có khả năng dễ dàng như vậy làm cho nàng khôi phục công lực, bởi vậy chỉ là sơ bộ ổn định thương thế bên trong cơ thể nàng, liền thu tay lại.

Có thể đúng vào lúc này, dị biến đột nhiên phát sinh, Tống Thanh Thư đột nhiên cảm giác được trong cơ thể Lý Thanh La truyền đến cỗ hấp lực cực lớn, nội lực của mình lập tức không bị khống chế liền bị mãnh liệt tuôn ra.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219