Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 91
Phần 91

Tống Thanh Thư trong lòng có chủ ý, liền khẽ cười nói:

– Hắn cùng ta chẳng có quan hệ gì, bất quá nghe được hắn họ Ngô, nhịn không được lại nghĩ đến vụ việc Bình Tây Vương tạo phản ở Sơn Hải Quan kia mà thôi…

Nhắc lên việc này, Tác Ngạch Đồ cũng là vẻ mặt phiền muộn:

– Cũng là Bình Tây Vương này, vì chuyện bình định tam phiên chi loạn, chúng ta hao phí vô số ngân lượng với mấy chục vạn đại quân, vì thế cho nên mới cùng Kim Xà doanh ngưng chiến, hơn nữa lại làm cho Lý Khả Tú ngư ông đắc lợi…

Nói đến đây hắn lập tức biết mình nói lỡ, liền hặc hặc cười cho qua.

Ngô Chi Vinh vội vàng thanh minh:

– Hai vị đại nhân minh giám, hạ quan tuy rằng cũng họ Ngô, nhưng cùng phản tặc Ngô Tam Quế kia thì không có chút nào quan hệ.

Tống Thanh Thư nói ra:

– Thật vậy sao? Chỉ là ta nghe nói Ngô Tam Quế chính là người của Dương Châu, cùng Ngô tri phủ lại là đồng hương a.
– Không đúng, tuyệt đối không phải…

Ngô Chi Vinh đầu lắc…

– Hạ quan mặc dù đang tại Dương Châu làm tri phủ, nhưng lại không phải là người Dương Châu, chuyện này bên lại bộ đều có ghi chép.
– Xem ra là ta trách lầm tri phủ đại nhân rồi…

Tống Thanh Thư nói thêm nữa mà uống trà, mặc hắn tiếp tục quỳ ở nơi đó.

– Hạ quan không dám.

Ngô Chi Vinh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cũng không biết mình làm gì mà đắc tội với vị quan Kim quốc này, mà châm mình như thế.

Tác Ngạch Đồ hòa giải:

– Nếu chỉ là hiểu lầm, thì Ngô tri phủ đứng lên đi, chúng ta vẫn chờ xem ngươi hôm nay chuẩn bị tiết mục gì đây.
– Bẩm báo… hai vị đại nhân bên này mời.

Ngô Chi Vinh vừa bò mà đứng lên, cúi đầu khom người ở phía trước dẫn đường.

Một đoàn người trùng trùng điệp điệp đi đến Thiền Trí Tự, vừa bước xuống cỗ kiệu, thì liền chứng kiến bên ngoài mảng lớn sáng lạn hoa thược dược, ánh nắng chiếu vào mấy nghìn gốc cây thược dược, rực rỡ hoa mỹ, đúng như là thêu hoa dệt gấm vậy…

– Quả nhiên không hổ là danh thắng của Dương Châu.

Tác Ngạch Đồ tán thán nói.

Ngô Chi Vinh trong lòng đắc ý, hắn từng nghĩ đến, hai vị này đều có chức vị cao, cái gì tráng lệ đồ vật mà chưa thấy qua, chỉ sợ sớm đã chán rồi, chính mình lần này làm khác người, hy vọng có thể tạo được niềm vui của hai người.

Ngồi trong lương đình uống một hồi trà, Tống Thanh Thư trầm ngâm ít nói, mọi người thấy hắn hào hứng không cao, hơn nữa có vết xe đổ Ngô Chi Vinh, ai cũng không dám sờ vào rủi ro, từng người đều hướng đến tác Ngạch Đồ xum xoe, Tác Ngạch Đồ xưa nay là người khéo léo, tùy ý ứng phó vài câu liền khiến cho một đám quan viên như tắm gió xuân, không kìm được vui mừng.

Tống Thanh Thư chính đang suy nghĩ về sự tình sứ giả Tống Triều, đang tìm cách thế nào vào bên trong chùa điều tra một phen, chợt nghe một quan viên đang nói khoác về những cái tốt của Dương Châu, hắn liền nảy ra ý, mở miệng nói ra:

– Dương Châu cái gì cũng tốt, chỉ có hòa thượng là không tốt.

Trên ghế mọi người nhìn nhau, không biết hắn đột nhiên nói những lời này là có ý gì, quan bố chính Mộ Thiên Nhan là một người thông minh lại có học thức, tiếp lời nói:

– Nguyên soái đại nhân rất là thấu hiểu văn hóa nơi đây, hòa thượng Dương Châu nịnh bợ, lấy lòng quan phủ, khi nhục người nghèo, đó là chuyện điển tích từ xưa…

Đến phiên Tống Thanh Thư giật mình, hắn vốn là cố ý bới móc, thế nhưng nghe trong lời nói của đối phương, tựa hồ trong chuyện này còn có cái gì điển cố, liền thuận theo hắn mà hỏi:

– Đúng vậy a, Mộ đại nhân là người biết rõ trên sách viết…

Mộ Thiên Nhan nói:

– Thời Đường triều có nói đến chuyện của Vương Bá, không phải là nói đến Dương Châu đấy sao?

Tống Thanh Thư một đầu hắc tuyến, đối phương nói đến chuyện mà hắn hoàn toàn chưa từng nghe qua, liền cười hỏi:

– Vậy cái chuyện xưa đó như thế nào?

Mộ Thiên Nhan nói:

– Hồi bẩm đại nhân, chuyện xưa nằm ở chỗ Thiền Trí Tự của Dương Châu. Trong thời kỳ Kiền Nguyên Đường triều, thì Thiền Trí Tự còn gọi là Mộc Lan Viện, thi nhân Vương Bá lúc đó tuổi còn trẻ, trong nhà nghèo khó, sống nhờ tại Mộc Lan Viện. Trong viện lúc các hòa thượng ăn cơm thì đánh chuông làm hiệu, Vương Bá nghe được tiếng chuông, cũng liền đến cùng ăn cơm, các hòa thượng chán ghét Vương Bá, có một lần mọi người ăn cơm trước, ăn cơm xong thì mới đánh chuông. Vương Bá nghe được tiếng chuông, đi đến nhà ăn thì thấy tăng chúng sớm đã tản đi, cơm nước đã bị ăn sạch sẽ…

Tống Thanh Thư vốn chỉ là thuận miệng hỏi, nghe đến đó có chút căm phẫn, trên bàn vỗ, cả giận nói:

– Con bà nó, đám hòa thượng thật là đáng giận.

Tác Ngạch Đồ phụ họa nói:

– Đúng vậy a, ăn một bữa cơm, hao phí được bao nhiêu? Những hòa thượng này đúng là đáng giận.

Gặp dẫn tới hai vị khâm sai hứng thú, Mộ Thiên Nhan mừng rỡ trong lòng, tiếp tục giảng thuật nói:

– Lúc ấy Vương Bá trong lòng hổ thẹn, tại trên vách đá đề thơ:

“Thượng đường dĩ liễu các tây đông, tàm quý hồi lê phạn hậu chung.”

– Hồi lê?

Tống Thanh Thư giật mình.

Chúng quan lúc này biết rõ vị khâm sai đại nhân Kim quốc này có thể nói là không học vấn, bởi vậy Mộ Thiên Nhan liền giải thích nói:

– Hồi lê chính là nói đến hòa thượng đấy.

Tống Thanh Thư quét qua vẻ mặt của mọi người, liền đem tâm tư của bọn họ đoán ra được, các ngươi nghĩ thế thật đúng là oan uổng Đường Quát Biện rồi, đừng nói là Đường Quát Biện, ngay cả tự hắn… cũng không biết.

– Về sau thì thế nào đây?

Tống Thanh Thư hỏi.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219