Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 139
Phần 139

– Nữ nhi Nhạc Phi?

Tống Thanh Thư bỗng nhiên quay người, chăm chú nhìn hắn…

– Cuối cùng là chuyện gì xảy ra?

Thấy đã thành công lời nói hấp dẫn hắn quay trở trở lại, Trương Hoằng Phạm lập tức tinh thần tỉnh táo:

– Năm xưa vụ án Nhạc Phi, Tần tướng gia và bá phụ lo lắng về sau có hậu họa, cho nên bọn họ quyết định trảm thảo trừ căn, đưa trưởng tử Nhạc Vân cũng cùng một chỗ xử tử, lúc ấy thê tử Lý thị của Nhạc Phi cũng vừa sinh tiếp một nữ nhi, Lý thị võ công cao cường, dốc sức liều mạng thoát ra Kinh Thành, mang theo nhi nữ biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Chuyện này đối với bá phụ mà nói một mực nghẹn ở cổ họng, lo lắng nhi nữ Nhạc Phi sau này lớn lên là một mối họa, vì vậy những năm qua một mực tìm kiếm, thẳng đến ngày gần đây bá phụ nhận được tin tức, nguyên lai nhi nữ kia năm đó { bị được Nhạc Bất Quần của phái Hoa Sơn thu dưỡng, đổi tên là Nhạc Linh San. Bởi vì Nhạc Phi tại dân gian danh vọng quá lớn, bá phụ lại thân phận mẫn cảm, bất tiện ra mặt, cho nên mới để cho chúng ta ra tay.

Nghe xong hết thảy, Tống Thanh Thư lập tức trợn tròn mắt, Nhạc Linh San là nhi nữ của Nhạc Phi?

Tống Thanh Thư liền vươn người đứng dậy, mặt lộ vẻ vẻ nghi hoặc, Nhạc Linh San tuy rằng cũng họ Nhạc, bất quá sự tình Nhạc Bất Quần cùng Ninh Trung Tắc có sinh một nhi nữ tất cả người trong giang hồ đều biết, chẳng lẽ bọn họ lâu này qua mặt giang hồ?

Vừa nghĩ tới phu phụ Nhạc Bất Quần vì bảo hộ cốt nhục của Nhạc Phi, cả đời đều không có sinh con của mình, phần trung nghĩa chi tâm này thật là làm cho người bội phục đến cực điểm.

– Không đúng… không đúng!

Tống Thanh Thư chợt nghĩ đến cái gì, trừng mắt hỏi Trương Hoằng Phạm…

– Ngươi nói lúc Nhạc vương gia chết, thì thê tử Lý thị vừa vặn sinh hạ một nhi nữ?
– Đúng vậy a.

Trương Hoằng Phạm không rõ hắn vì sao lại có phản ứng lớn như vậy, hơn nữa hắn một Kim nhân làm sao lại xưng hô Nhạc Phi là Nhạc vương gia chứ?

Tống Thanh Thư đứng lên nhìn qua bầu trời xa xa, trong lòng âm thầm suy nghĩ:

– Không đúng… không đúng, từ lúc Nhạc Phi bị hại đến hôm nay cũng có không sai biệt lắm nhanh trôi qua hai mươi năm rồi, Nhạc Linh San hôm nay niên kỷ bất quá tầm mười bảy tuổi, mười tám tuổi, niên kỷ rõ ràng kém hơn một vài tuổi, chẳng lẽ là Nhạc Bất Quần đã sửa niên kỷ Nhạc Linh San nhỏ lại?

Nghĩ đến không hiểu ra sao, Tống Thanh Thư bỗng nhiên vẻ sợ hãi cả kinh:

“Nếu như đám Trương Nhu tới giết nhi nữ Nhạc Phi, như vậy một đoàn người Hoa Sơn không phải là đang gặp nguy hiểm…”

Cho dù trong lòng có hoài nghi thân phận Nhạc Linh San, thế nhưng Tống Thanh Thư cũng không dám bốc lên mạo hiểm, vạn nhất Nhạc Linh San thật sự là chính là tiểu thư Nhạc Ngân Bình, mình không có bảo vệ tốt nàng, vậy hắn chỉ sợ phải hối hận cả đời.

– Canh chừng thật kỹ lấy hắn!

Tống Thanh Thư phân phó xong thị vệ, liền vội vàng rời đi.

– Ai, thả ta ra đi… nguyên soái, nguyên soái?

Trương Hoằng Phạm ở phía sau hô to, nhưng lúc này Tống Thanh Thư nào có công phu phản ứng đến hắn.

Ra khỏi nhà giam, Tống Thanh Thư đối với tên thị vệ tùy thân phân phó nói:

– Ta phải đi ra ngoài làm chút chuyện, lát nữa vị Mộc cô nương thức lại nói cho nàng biết một chốc nữa ta sẽ quay trở về, còn vị Mộc Cao Phong kia cũng hảo hảo chiêu đãi. Còn nữa… giám sát chặt chẽ vị phu nhân căn phòng cách vách, không cho nàng ly khai khỏi sân nhỏ nửa bước, nếu nàng chạy thoát, các ngươi xách đầu tới gặp ta.

Bọn thị vệ rùng mình, nhao nhao đáp:

– Bẩm vâng!
– Các ngươi cũng không cần theo ta!

Tống Thanh Thư đến chuồng ngựa chọn lấy ngựa của mình, liền ngựa không dừng vó hướng chỗ cửa thành chạy đi.

Ở cửa thành chỗ tìm đến binh sĩ thủ vệ hỏi về phương hướng đoàn người Hoa Sơn rời đi, Tống Thanh Thư liền một đường chạy như bay…

– May mắn đoàn người Hoa Sơn ra khỏi thành cũng không quá lâu, tốc độ khẳng định so ra kém với ta phi ngựa này, hy vọng đuổi theo kịp.

Vỗ vỗ dưới thân ngựa, Tống Thanh Thư lại nghĩ đến cô nương Thủy Sanh kia, con ngựa này là lúc trước nàng tại Kim Xà doanh tiễn đưa cho hắn đấy, nàng lần trước hồi hương, cũng không biết hiện nay trôi qua như thế nào rồi.

Thì cứ như vậy một đường chạy như bay, qua đường nghe ngóng hỏi tìm người, Tống Thanh Thư đuổi đến hơn mười dặm đường, chợt nghe xa từ trong rừng trúc truyền đến thanh âm đánh nhau, nếu không có tu vi đủ cao, chỉ sợ cũng rất khó nghe được…

Vỗ vỗ con ngựa, ý bảo chính nó tại đây ăn cỏ nghỉ ngơi, Tống Thanh Thư liền lặng lẽ theo tiếng vọng đuổi tới.

– Ta phái Hoa Sơn cùng các hạ xưa nay không thù oán, các hạ vì sao cứ lặp đi lặp lại nhiều lần bức bách như vậy?

Nghe được thanh âm Nhạc Bất Quần, Tống Thanh Thư âm thầm thở phào nhẹ nhỏm, xem ra đúng là đã bắt kịp rồi.

Mũi chân khẽ nhún, Tống Thanh Thư liền phóng một cây trúc lớn, thân người treo ở giữa không trung, đánh giá tình thế.

Chỉ thấy trong rừng trúc xếp thành một hàng đội ngũ mười tám kỵ binh, chính là Trương Nhu đám người trước kia trong tửu điếm, đem bốn người phái Hoa Sơn vây quanh ở ở giữa, vừa rồi đúng là Nhạc Bất Quần phát ra chất vấn.

Nghe được Nhạc Bất Quần chất vấn, bọn chúng cười ha ha, Trương Nhu cao giọng nói ra:

– Nghe nói tiểu tử họ Lâm kia của Phúc Uy tiêu cục, đã đầu nhập vào làm môn hạ phái Hoa Sơn, vốn ngưỡng mộ Quân Tử Kiếm Nhạc tiên sinh kiếm thuật thần thông, vượt bậc trong võ lâm, nên đối với Tịch Tà Kiếm Phổ tất nhiên là không đáng chú ý đến, chúng ta là vô danh tiểu tốt trên giang hồ, nên cả gan xin Nhạc tiên sinh ban thưởng Tịch Tà Kiếm Phổ nhìn qua một chút…

Cả bọn mười lăm người tiếng cười ha ha không dứt, hiển nhiên nội lực đều rất cao minh, trong tiếng cười, lúc Trương Nhu nói chuyện vẫn rõ ràng vang dội, không vì ầm ĩ thanh âm mà làm cho ảnh hưởng đến, đủ thấy người này nội công so với những người còn lại không chỉ là hơn một bậc.

Tống Thanh Thư nghe được nhướng mày, như thế nào vì Tịch Tà Kiếm Phổ sao? Bất quá hắn chợt giật mình, Nhạc Phi danh vọng rất cao, Trương Tuấn cũng không dám bốc lên sơ suất lớn mà công nhiên giết hậu nhân Nhạc Phi giữa thiên hạ, nên tìm lý do vừa che giấu, vừa lại hợp lý, mà Tịch Tà Kiếm Phổ chính là một lý do vô cùng thích hợp.

Nhạc Bất Quần thanh âm vang lên:

– Các vị đều là nhân vật thành danh trong chốn võ lâm, như thế nào là nói khiêm tốn là vô danh tiểu tốt? Nhạc mỗ xưa nay không nói dối, Tịch Tà Kiếm Phổ của Lâm gia, cũng không có tại nơi của chúng ta…

Lão nói mấy câu nói đó cùng lúc vận lên Tử Hà Thần Công…

Trương Nhu âm thầm gật đầu, vốn đã nghe Tử Hà Thần Công của Hoa Sơn không giống bình thường, hôm nay vừa thấy quả nhiên danh bất hư truyền.

Lúc này dưới tay hắn một người chợt lên tiếng nói:

– Ngươi nói không có ở đây, vậy hiện giờ Tịch Tà Kiếm Phổ đang nơi nào?

Nhạc Bất Quần nói:

– Các hạ dựa vào cái gì mà hỏi câu này?

Người kia nói:

– Sự tình thiên hạ, thì người trong thiên hạ đều quản được.

Nhạc Bất Quần cười lạnh, cũng không đáp lời nói.

Người nọ lớn tiếng nói:

– Họ Nhạc kia, ngươi đến cùng có giao Tịch Tà Kiếm Phổ ra không? Đừng có rượu mời không uống, chỉ muốn uống rượu phạt, ngươi không giao ra, chúng ta đành phải đánh, rồi động thủ lục soát.

Nhạc Linh San kiều hừ:

– Vừa rồi các ngươi tại trong tửu điếm bị tên râu quặm kia đánh cho hoảng hồn chạy té, ngay cả nhi tử của mình cũng đều ném đi, không dám nghĩ đến biện pháp cứu hắn, rồi lại tới chỗ này tìm chúng ta gây phiền toái…

Kể từ khi biết nàng có thể là nhi nữ của Nhạc Phi, Tống Thanh Thư liền đối với nàng hảo cảm nhiều hơn, bình thường thì có chút chịu không nổi nàng tính cách không đủ ôn nhu, hôm nay xem ra g là dám yêu dám hận, ngược lại cũng có vài phần đáng yêu.

– Ngươi chính là Nhạc Gia tiểu thư?

Trương Nhu cũng là không tức giận, có chút nghiền ngẫm quan sát nàng…

– Quả nhiên là hổ phụ sinh hổ tử, có phong phạm giống như phụ thân của ngươi.

Người Hoa Sơn nghe Trương Nhu mà chẳng hiểu ra sao cả, chỉ có Tống Thanh Thư biết rõ trong miệng Trương Nhu ám chỉ cha nàng là Nhạc Phi, chứ không phải là Nhạc Bất Quần trước mắt.

– Tiểu thư thì ta không dám nhận, ta chỉ là một nữ tử trong giang hồ mà thôi.

Nhạc Linh San không biết hắn vì sao đối với mình có vài phần kính trọng, trong lòng có chút sợ hãi, liền lui về phía sau mấy bước, Lâm Bình Chi liền đứng chắn trước người của nàng.

– Tốt cho một giang hồ nữ tử…

Trương Nhu nói…

– Cũng không ngại nói cho ngươi biết, khuyển tử ta tuy rằng vô năng, nhưng chắc hẳn trong thời gian ngắn không có gặp nguy hiểm gì, bất quá Tịch Tà Kiếm Phổ thì chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu, chờ chúng ta lấy được kiếm phổ rồi, lúc đó thì đi cứu khuyển tử cũng không muộn.

Lâm Bình Chi cả giận nói:

– Đã nói rồi, chúng ta không có cái gì Tịch Tà Kiếm Phổ!

Trương Nhu cười lạnh:

– Vậy cũng không nhất định, phải lục soát thì mới biết được.

Hắn vung tay lên, đám người đi theo liền xuống ngựa vọt tới.

Nhạc Bất Quần vội hô:

– Mọi người phải tự bảo vệ môn hộ!

Vừa dứt lời liền tiến lên cản lại tám tên thủ hạ Trương Nhu, bao gồm cả huynh đệ Lý thị.

Lúc trước trong tửu điếm địa hình chật hẹp, Nhạc Bất Quần một thân võ nghệ không cách nào thi triển ra mới, nên mới bị huynh đệ Lý thị ngăn chặn, lúc này địa thế trống trải, chỉ thấy lão vung kiếm giữ vững vị trí môn hộ, khí lực kéo dài, kiếm pháp tinh nghiêm, lấy một địch tám rõ ràng không rơi vào thế hạ phong.

Ninh Trung Tắc cũng là trường kiếm rút ra khỏi vỏ, chống đỡ ba người công kích.

Nhạc Linh San cùng Lâm Bình Chi thì kề vai sát cánh cùng ba địch nhân đánh nhau, Trương Nhu vẫn ngồi trên lưng ngựa, tựa hồ không có ý xuất thủ.

Lâm Bình Chi hôm nay kiếm pháp mặc dù cao, nhưng dù sao nội lực vẫn là chưa đủ, hơn nữa phương hướng mấy người kia toàn bộ sử dụng chính là binh khí dài, làm cho hắn dù tinh diệu kiếm pháp cũng không thể nào triển khai, không lâu lắm tay phải liền bị địch nhân gây nên thương tích, chỉ có thể cải thành cầm kiếm tay trái.

Trong tay địch nhân sử dụng thương pháp trường thương, Lâm Bình Chi liền sử dụng ba chiêu “Thương Tùng Nghênh Khách”, mới chặn lại được thế công, chỉ là đối phương nhiều người, hắn khó tránh khỏi được cái này thì mất cái khác, xoạt một tiếng, vai phải liền đã trúng thương.

Nhạc Linh San dùng kiếm, dồn ép địch nhân thối lui một bước, kêu lên:

– Tiểu Lâm Tử, nhanh đi trị thương.

Lâm Bình Chi nói:

– Không sao!

Vừa nói vừa đâm ra một kiếm, thì bước chân lảo đảo.

Địch nhân cười dài, quét ngang cái chuôi thương, bịch một tiếng vang, đánh vào bên hông Nhạc Linh San, nàng tay phải vung kiếm, rồi đau đến ngồi xổm người xuống.

Tống Thanh Thư nhướng mày, đang muốn ra tay cứu giúp, chợt phát hiện từ xa xa phía rừng trúc, trên đỉnh ngọn một cây trúc không biết lúc nào đang đứng một nữ nhân tư thái yểu điệu, cho dù trên mặt che tấm lụa mỏng nhìn thấy không rõ lắm diện mạo, thế nhưng là gót sen điểm nhẹ, tóc xanh bay múa, lại làm cho người không chút nghi ngờ dưới tấm khăn che mặt của nàng là một dung nhan tuyệt thế.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219