Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 174
Phần 174

Mây xanh mưa tễ, Tống Thanh Thư tỉnh táo lại, nhìn xem trên cái âm hộ non nớt của nàng của nàng lưu lại đỏ ửng, trong lòng áy náy:

– Nam Tiên muội, ta…

Hắn còn chưa nói xong, Gia Luật Nam Tiên lạnh lùng đã cắt đứt lời hắn:

– Đi ra ngoài!
– Chuyện tối nay là do ta không tốt, ta sẽ đối với muội phụ trách.

Tống Thanh Thư tiếp tục nói.

– Đi ra ngoài!

Gia Luật Nam Tiên nhặt lên y phục bên cạnh, yên lặng mặc vào người, sắc mặt vẫn là rét lạnh như băng.

Tống Thanh Thư biết rõ nàng vừa nhận kích thích có chút lớn, bây giờ có nói bất luận cái gì cũng không có hữu dụng, chỉ đành đợi nàng qua cơn tức giận thì mới lại chậm rãi cùng nàng giải thích.

– Vậy muội cứ nghỉ ngơi trước đi, ta sẽ không quấy rầy muội nữa…

Thấy nàng một chút phản ứng cũng không có, Tống Thanh Thư cười khổ, từ trong phòng đi ra ngoài, thuận tay đem cánh cửa đóng lại.

Bước chậm tại trong hoa viên, Tống Thanh Thư có chút hối hận, hắn cùng với Gia Luật Nam Tiên chỉ là qua loa thưởng thức lẫn nhau, thậm chí có một loại quân tử chi giao nhạt như nước, kết quả chuyện xảy ra tối nay đem toàn bộ chuyện giao hảo lúc trước toàn bộ bị hủy.

Hắn mặc dù cho là mình có mị lực, nhưng hắn cùng Gia Luật Nam Tiên tiếp xúc trong thời gian quá ngắn, vẫn chưa đủ để lấy lấy thắng trái tim của nàng, vì thế đối phương làm sao có thể cam tâm tình nguyện đem thân thể nàng giao cho mình?

– Đêm dài tình ngắn, công tử không có ở trong phòng ôn nhu hương cùng mỹ nhân, sao lại ra đây một mình ở trong viện than thở vậy?

Cách đó không xa, trong hoa viên vắng lặng không một bóng người, bỗng nhiên truyền tới một giọng nữ nhân mềm mại.

Tống Thanh Thư vừa nghe được thanh âm này, lập tức nổi trận lôi đình, bước chân khẽ động, liền xuất hiện ở bên cạnh người nàng, một tay quật ngã, hắn ngồi xuống để nàng nằm úp ngang tại trên cặp đùi mình, trong tiếng kinh hô của nàng, đối với cặp mông đẫy đà to lớn, bàn tay hắn hung hăng quất xuống hai mảnh mông thịt nàng…

– A…

Một tiếng thét kinh hãi, tới cùng chính là từ trên cái mông nảy nở của Trình Giao Già truyền đến một cỗ va chạm lực đạo, lực đạo càng lúc càng không giảm chút nào, ngược lại có loại tăng thêm xu thế, liền tục vang lên tiếng “bạch… bạch”.

– A… nhẹ chút…

Trình Giao Già cái trán giơ lên, đôi mi xinh đẹp tuyệt trần nhíu chặt, thân thể cứ như vậy thô bạo lôi kéo, chỉ cảm thấy một cỗ toàn tâm đau đớn truyền đến.

Tống Thanh Thư giống như nghe không được, vẫn như trước có tiết tấu bàn tay chấn động, Trình Giao Già chỉ có thể cắn răng kiên trì, cũng không quá vài khắc, gương mặt xinh đẹp nàng lại càng lúc càng đỏ hồng, nguyên lai là bởi vì vừa rồi cái mông nàng nâng lên, làm hai chân phân càng mở, mấy đầu ngón tay của hắn đánh xuống có chút va chạm đến trong khe mông của nàng, thỉnh thoảng còn chạm đến phía dưới cái âm hộ…

– Chậm… chút…

Trình Giao Già cũng không nhịn được nữa lại mở miệng, chỉ cảm thấy nơi riêng tư đau đớn run lên, Tống Thanh Thư nhìn xem trước mắt cái mông lớn tròn trịa của nàng, lực đạo bàn tay đột nhiên gia tăng…

Phía sau cái mông thịt chấn động liên tục không ngừng, hơn nữa những đầu ngón tay của hắn cùng nơi riêng tư tiếp xúc càng thêm thường xuyên, điều này làm cho nàng lâm vào tình cảnh lưỡng nan, rõ ràng lại làm cho nàng cảm thấy có chút nóng người.

“Bạch… bạch…”

Đã đánh mông mình lâu như vậy, còn không dừng lại sao?

Trình Giao Già đỏ mặt, trong lòng kịch liệt giãy giụa, phàm loại này loại, vừa ngượng ngùng không muốn, lại ẩn ẩn mong chờ phía sau hắn đừng có ngừng tay, ở giữa tình dục kích động, âm động của nàng đã rỉ ra nước, lúc này đôi mắt sáng của nàng có một chút mê ly, kìm lòng không được thuận theo lực đạo phía sau, làm cho cái mông bự ngạo nghễ vểnh lên chấn động, lấy thuận tiện để nơi riêng tư dễ hơn ma sát với bàn tay hắn vỗ xuống, mỗi khi bàn tay hắn chạm đến, khi thì chèn ép đến ở giữa hai mép ngoài, cái loại này trở nên càng thêm khát vọng…

Nơi riêng tư làm nàng ngứa ngáy, làm cho đôi chân Trình Giao Già có chút như nhũn ra, nàng cố gắng khép chặt môi hồng, không cho tiếng rên phát ra, vậy có vẫn không nén được tiếng thở gấp, khiến cho Tống Thanh Thư nghe được.

Chẳng biết lúc nào, Tống Thanh Thư đã buông Trình Giao Già ra, đanh xuống một lúc trên mông nàng, Tống Thanh Thư tà hỏa trong lòng mới dần dần nhạt đi, hung hăng trừng mắt nhìn nàng:

– Còn không phải là phu nhân làm chuyện tốt!

Trình Dao Già đau đến hai mắt đẫm lệ uông uông, giữ lấy bờ mông:

– Ai bảo phụ thân nàng đem trượng phu của ta biến thành như vậy…

Tống Thanh Thư phiền muộn hừ:

– Phụ thân nàng là phụ thân nàng, nàng là nàng, oan có đầu nợ có chủ, cũng không phải nàng làm hỏng Lục thiếu trang chủ, phu nhân tìm nàng tính toán làm gì?
– Khoản nợ phụ làm trái, tử phải thường đó là đạo lý hiển nhiên!

Trình Dao Già cắn môi, khác trước thẹn thùng ngượng ngùng, thần tình lúc này trở nên cực kỳ quật cường.

Tống Thanh Thư kinh ngạc nhìn nàng, có chút ngoài ý muốn nói ra:

– Không nghĩ tới phu nhân đối với Lục thiếu trang chủ vẫn còn tình sâu vậy a.
– Không phải như ngươi nghĩ!

Trình Dao Già vội vàng khoát tay giải thích nói…

– Kỳ thật ta đối với hắn vẫn còn có chút tình cảnh phu thê, dù sao… dù sao…

Nàng ngẩng đầu nhìn chung quanh, vẫn thấy vắng lặng không có một bóng người nhỏ giọng nói ra:

– Dù sao ta đã làm chuyện có lỗi chuyện với hắn, bất quá lần này, lại nghe được hắn lại đem ta dâng đưa cho ngươi, một chút tình cảnh áy náy cuối cùng cũng đã tan thành mây khói. Ta hiện tại đã nghĩ thông suốt, về sau sẽ an tâm tâm cùng… cùng… với ngươi…

Trình Dao Già ngẩng đầu liếc nhìn Tống Thanh Thư, chợt lại đem đầu hạ thấp xuống dưới, gương mặt thẹn thùng…

– An tâm cùng… ngươi… chung giường, ta chỉ là vì hắn mà làm một việc cuối cùng…

Tống Thanh Thư nghe xong, thở dài một hơi:

– Chỉ tiếc là lại làm khổ Gia Luật Nam Tiên.
– Ai nói làm khổ nàng…

Trình Dao Già kiều hừ một tiếng…

– Về sau nàng sẽ minh bạch, có thể cùng một nam nhân như ngươi… hoan ái, đối với nữ nhân mà nói là cỡ nào là… sung sướng may mắn…

Tống Thanh Thư liền nghiêm mặt nói ra:

– Phu nhân cho rằng vuốt mông ngựa ta sẽ không truy cứu đến chuyện này nữa sao này?

Trình Dao Già điềm đạm đáng yêu nhìn qua hắn:

– Ngươi không phải mới vừa trừng phạt nhân gia sao này?

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219