Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 208
Phần 208

Lệnh Hồ Xung giận quá cười lớn:

– Thật sự là kỳ quái, bởi vì cái gọi là sát phụ chi cừu, đoạt thê chi hận bất cộng đái thiên, ngươi tranh đoạt Doanh Doanh của ta, lại còn nói chắc chắn ta không dám giết ngươi ư?

Tống Thanh Thư nhàn nhạt đáp nói:

– Lệnh Hồ huynh nói đoạt thê chi hận, đúng là không có đạo lý, ngươi Doanh Doanh đã có giao ước chưa? Có phụ mẫu chi mệnh hoặc các ngươi đã bái thiên địa sao?
– Ta…

Lệnh Hồ Xung bị hắn liên tiếp truy vấn khiến cho á khẩu không trả lời được, trong lúc nhất thời không biết nói như thế nào.

– Thật đáng tiếc, những thứ này ta lại đều có.

Lời của Tống Thanh Thư tựa như sấm sét giữa trời quang, làm chấn động Lệnh Hồ Xung, khiên cho hắn thoáng cái nhảy dựng lên.

– Ngươi… các ngươi đã bái thiên địa rồi sao?

Lệnh Hồ Xung bờ môi phát run, lời nói có chút không lưu loát rồi.

– Xem ra tin tức của Lệnh Hồ huynh không được linh thông a, mấy tháng trước tại Kim Xà doanh, thái sư phụ Trương chân nhân Võ Đang đã chủ trì hôn lễ, Doanh Doanh đã cùng ta bái đường thành hôn rồi.

Tống Thanh Thư âm thầm cảm thán, quân tử có thể bị lừa gạt mất phương hướng, Lệnh Hồ Xung là một quân tử, vì vậy hắn mới dám cố ý nói như vậy, nếu là đụng phải một kẻ tiểu nhân hèn hạ, chính mình nói ra như thế này liền sẽ bị giết chết ngay…

– Không, ta không tin, đây là ngươi nhất định bắt buộc Doanh Doanh cùng ngươi kết hôn đấy.

Lệnh Hồ Xung cảm thấy trong lòng kịch liệt đau nhức…

– Ta có thể thề, Doanh Doanh tuyệt đối là tự nguyện cùng ta bái đường thành thân, bằng không thì trời giáng ngũ lôi đánh chết ta đi…

Tống Thanh Thư nghiêm mặt nói ra, hắn sở dĩ dám phát loại thề độc này, là vì Nhậm Doanh Doanh chính xác tự nguyện cùng hắn bái đường, chỉ bất quá lúc đó nàng không biết bên thân phận chân thật bên trong cái mặt nạ mà thôi.

– Hơn nữa hôn lễ ta là do thái sư phụ chủ trì, ngươi cảm thấy lấy lão nhân gia dễ dàng bỏ qua cho ta nếu cưỡng bách người hay sao?

Tống Thanh Thư tiếp tục nói.

Lúc trước nghe được Tống Thanh Thư thề độc không chút do dự, Lệnh Hồ Xung trong lòng đã tin đến bảy, tám phần, lại nghe hôn lễ là do Trương Tam Phong chủ trì, hắn rốt cuộc triệt để hết hy vọng rồi, Trương Tam Phong là truyền thuyết trong chốn võ lâm, là điển hình cho người đức cao vọng trọng, Lệnh Hồ Xung có thể không tin Tống Thanh Thư, nhưng lại không thể không tin Trương Tam Phong.

– Hiện nay Doanh Doanh đã là thê tử của ta, Lệnh Hồ huynh một mực dây dưa không rõ, chỉ sợ không phải là điều quân tử nên làm.

Biết mình đã tự tô đậm không sai biệt lắm, Tống Thanh Thư rút cuộc buông lời cuối cùng tàn nhẫn đấy.

– Ta…

Lệnh Hồ Xung há to miệng, nhưng lại không biết giải thích như thế nào, hắn thấy trong lòng biệt khuất vô cùng, bất quá hắn cũng đồng ý loại thuyết pháp này, Nhậm Doanh Doanh hoàn toàn chính xác đã là thê tử đối phương.

– Ta kính trọng Lệnh Hồ huynh là quân tử, vì vậy cũng không sợ đem những chuyện này cùng ngươi nói thẳng ra…
– Bởi vì trong khoảng thời gian này không có cùng địch nhân động thủ, Tống Thanh Thư thừa cơ hội chậm rãi thu nạp chân khí trong cơ thể, đem Kim Ba Tuần Hoa chi độc một lần nữa áp chế được vài phần…
– Nếu như Lệnh Hồ huynh trong lòng vẫn còn ưa thích Nhạc cô nương, sao không nhân cơ hội này, triệt để nhận rõ trọng tâm của mình? Lệnh Hồ huynh muốn quay về với Nhạc cô nương thì cũng không phải là việc khó gì.

Lệnh Hồ Xung trầm mặc không nói, trong đầu liên tục hiện ra hình ảnh ngày trước cùng Nhậm Doanh Doanh đủ loại chỗ tốt, một lòng xoắn đau, nhịn không được cả giận nói:

– Mặc ngươi khua môi múa mép như thế nào, ta hôm nay không giết ngươi thì không thể!
– Lệnh Hồ huynh xác định?

Tống Thanh Thư điềm tĩnh…

– Hôm nay ta là phu quân của Doanh Doanh, nếu như ngươi là giết ta, khiến cho Doanh Doanh cùng ngươi trở mặt thành thù sao? Huống chi ta còn mấy lần đã cứu tính mạng Nhạc cô nương, đến lúc đó Nhạc cô nương há lại sẽ gả cho một kẻ giết chết ân nhân cứu mạng nàng?
– Ngươi…

Lệnh Hồ Xung âm tình bất định, thời điểm này từ xa xa mơ hồ truyền đến tiếng động lớn náo loạn, một đoàn người giơ đuốc chính hướng vị trí này tiếp cận, hiển nhiên đó là truy binh của Vạn Sĩ Tiết cùng Lý Khả Tú một đường lục soát tìm kiếm người…

– Ngươi nói không sai, ta giết ngươi sẽ làm cho các nàng thương tâm…

Lệnh Hồ Xung trầm ngâm một lát, nói.

– Dù sao ngươi bây giờ thân trúng Kim Ba Tuần Hoa chi độc, cũng sống không được bao lâu nữa, ta giết hay không giết ngươi cũng không có gì khác nhau. Bất quá vẫn đúng là ngươi cướp đi Doanh Doanh, hiện tại truy binh đã tới, ta cũng không có khả năng rộng lượng cứu ngươi, chính ngươi mặc cho số phận của mình đi.

Nói xong liền quay người bỏ đi.

Tống Thanh Thư bỗng nhiên cười nói:

– Lệnh Hồ huynh đem ta từ trong thành Dương Châu mang đi ra ngoài, đó là đã giúp ta rất nhiều rồi, bất quá vừa rồi ta đã truyền thụ cho ngươi bí tịch phao nữ (tán gái), vì vậy chúng ta có thể nói là không ai thiếu nợ ai…

Nghe được hắn nói, Lệnh Hồ Xung thân ảnh rời đi có chút lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ:

– Hừ, nếu ngươi lần này may mắn không chết, ta sẽ còn tìm ngươi tính sổ đấy.

Vừa dứt lời liền phóng đi, rất nhanh biến mất ở bên trong sơn dã.

– Chúc ngươi may mắn…

Tống Thanh Thư cũng phải cảm thán Lệnh Hồ Xung đúng là một quân tử, khinh thường việc lợi dụng lúc người gặp khó khăn, nếu là địa vị hai người trao đổi, hắn tự hỏi mình làm không được như là Lệnh Hồ Xung rộng rãi như vậy…

Những bó đuốc đến càng lúc càng gần, Tống Thanh Thư không dám trì hoãn, đứng dậy loạng choạng hướng ở chỗ sâu trong núi lớn đi đến.

Lý Khả Tú phái ma ma đến trong phủ kiểm tra thân thể Lý Nguyên Chỉ, biết rõ nàng vẫn còn là hoa cúc khuê nữ chi thân, trong lòng một khối đá lớn lập tức rơi xuống. Thời điểm này lại truyền đến tin tức Tống Thanh Thư được người cứu ra khỏi thành, Lý Khả Tú lập tức đứng ngồi không yên, nhiều năm chinh chiến sa trường làm cho lão hiểu được sự tình, đã làm thì phải làm cho tuyệt, bằng không thì về sau hậu quả địch nhân cắn trả sẽ là cực lớn.

Vì vậy lão lập tức triệu tập binh mã lục doanh, phối hợp với thủ hạ Vạn Sĩ Tiết, lấy Dương Châu làm trung tâm phát tán ra bên ngoài, cho dù lục núi kiểm biển cũng phải đem Tống Thanh Thư tìm cho ra…

Trong quân bính, lực lượng xích hậu (trinh sát) vốn là am hiểu truy tung chi thuật, rất nhanh đã có một đội ngũ men theo dấu vết mà Lệnh Hồ Xung lúc mang Tống Thanh Thư ra ngoài để lại, đuổi theo.

Tống Thanh Thư tại bên trong sơn dã mệt mỏi hành tẩu, thì trong đám truy binh đứng trên tầm cao có ống nhìn, chỉ phía xa xa bóng lưng của hắn kêu to lên:

– Bên kia!

Đám quân binh liền phái người truyền tin cho mấy đội quân phụ cận, hướng về phía Tống Thanh Thư đuổi tới.

“Thật sự là xui xẻo đêm tối như vậy mà cũng bị nhìn thấy.” Tống Thanh Thư cười khổ một tiếng, đêm hôm khuya khoắt cách xa như vậy mà vẫn bị phát hiện, bọn chúng đều có mắt thần hay sao đây? Than thở thì than thở, hắn cũng chỉ có thể cố gắng nhanh hơn bộ pháp hướng phía trên núi ẩn núp.

May mắn song phương còn cách một khoảng cách, trên núi lại bất tiện cưỡi ngựa chạy nước rút, bởi vậy đám quân binh kia trong phút chốc vẫn chưa đuổi kịp hắn, chỉ là hắn bị bại lộ, đối phương lại có truy tung cao thủ, kịch độc thì quấn thân nên Tống Thanh Thư cũng không cách nào thoát ra khỏi đám quân binh này…

Ngoài thành cuộc truy đuổi và trốn chết đang xảy ra, bên trong nội thành đô đốc phủ, một thiếu phụ đang trổ hoa đang cẩn thận thay Vạn Sĩ Khuê băng bó vết thương trước ngực hắn, mỹ phụ kiều mị diễm lệ, mỗi cái giơ tay, nhấc chân đều tản ra một loại thành thục mị lực vẫn không thiếu cao nhã đoan trang khí chất. Đôi mắt đẹp vừa sâu vừa đen, mày liễu đậm nhạt thỏa đáng, xuyên thấu qua bộ xiêm y Đào Hồng một đôi bầu vú sung mãn no đủ theo động tác của nàng như ẩn như hiện, tại dưới ánh nến càng thêm yểu điệu động lòng người.

Chỉ nghe nàng âm u thở dài một hơi:

– Tướng công, có phải hay không lại đi hại người rồi?

Thiếu phụ này chính là để nhất mỹ nhân Kinh Châu thành, Thích Phương sư muội Địch Vân, sau khi bị trúng kế gả cho Vạn Sĩ Khuê…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219