Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 216
Phần 216

– Hừ… miệng ngươi thối lắm…

Tên kia nhất thời giận dữ…

– Lão tử là hàng thứ ba, đương nhiên là kêu Hùng Tam…

Tống Thanh Thư sắc mặt phát lạnh:

– Miệng của ngươi tốt nhất thả ra sạch sẽ chút đi…

Tên Hùng Tam nghe vậy giận dữ, đang muốn tức giận mắng, nào ngờ tiếp xúc đến ánh mắt Tống Thanh Thư, trong lòng liền phát lạnh, không tự chủ rụt cổ lại…

– Hắn thân đã trúng kịch độc rồi, ngươi còn sợ cái gì a…

Hoàng Nhị nhịn không được hô lên.

– Ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng khi chứng kiến ánh mắt của hắn liền cảm thấy hãi sợ.

Hùng Tam lúng túng, lầu bầu nói ra.

Hùng Đại ngoài ý muốn liếc nhìn Tống Thanh Thư:

– Kim Xà vương không hổ là Kim Xà vương, chuyện cho tới bây giờ, ánh mắt vẫn là ác liệt uy nghiêm như vậy…

Tống Thanh Thư cười nhạt:

– Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh nhờn, nhưng hổ cuối cùng vẫn là hổ.

Tam huynh đệ lập tức giận dữ, Hùng Đại cũng cười lạnh:

– Chúng ta sẽ chém đầu của ngươi, đến lúc đó nhìn xem ngươi có còn đắc ý như vậy hay không.
– Ai giết ai còn chưa nhất định đây?

Tống Thanh Thư bình tĩnh nói.

Tam huynh đệ nhìn nhau, trong lòng kinh nghi bất định, chẳng lẽ đối phương đã khôi phục võ công? Lấy tu vi Kim Xà vương, dù là chỉ khôi phục hai hay ba thành, thì bọn hắn ba người cũng không có thể đối phó đấy.

Hùng Đại khôi ngô hùng tráng, tâm tư lại cực kỳ tinh tế tỉ mỉ, thoáng một chút suy nghĩ liền cười ha hả…

– : Họ Tống kia, ngươi cần gì phải phô trương thanh thế, nếu như ngươi thật sự khôi phục công lực, vừa rồi há lại bày ra chuyện tại cửa động thiết lập cạm bẫy.

Tống Thanh Thư quả nhiên biến sắc, thấy thế Hùng Đại càng thêm chắc chắn, kêu gọi hai huynh đệ còn lại xếp theo hình tam giác chậm rãi hướng phía Tống Thanh Thư đi tới.

– Không cùng hắn nói nhảm, cứ loạn đao chém chết, nhớ kỹ đừng chém trên mặt là được, đến lúc đó còn lấy thủ cấp của hắn mang đi lĩnh thưởng đấy.

Xác định Tống Thanh Thư không còn sức phản kháng, trong ánh mắt Hùng Đại lóe ra hào quang tham lam.

Vừa nghĩ tới chỉ cần giết chết người này, nửa đời sau liền sống trong vinh hoa phú quý, Hùng Nhị cùng Hùng Tam cũng là hai mắt sáng lên, giơ đao liền hướng trên người Tống Thanh Thư chém tới.

Bỗng nhiên trước mắt hàn quang lóe lên, ba người vội vàng nhanh lùi lại, chỉ thấy Hùng Nhị cùng Hùng Tam bụm lấy trên cổ tay vết thương, kinh hãi gần chết nói:

– Đại ca, võ công của hắn vẫn còn, chúng ta chạy mau.

Hùng Đại chạy tới tát mỗi người một bạt tai, cười hắc hắc nói:

– Hai ngươi thật sự là bị tên tuổi Kim Xà vương dọa cho phá mật, nếu hắn thật sự khôi phục võ công, tay của các ngươi giờ đã đã đứt gãy, há lại sẽ giống như bây giờ đầu chỉ là vết thương ngoài da?

Hùng Nhị, Hùng Tam rốt cuộc chậm rãi trấn định lại, cẩn thận kiểm tra một chút vết thương cổ tay, vui mừng nói:

– À đúng… gân tay không đứt gãy, chỉ là vết thương nhỏ…

Hùng Đại hướng phía Tống Thanh Thư:

– Các ngươi mắt mù hay sao, kiếm trong tay hắn đã bị ta đánh văng mất rồi, ta xác định hắn hiện giờ một chút nội lực cũng không có.

Nguyên lai vừa rồi, Tống Thanh Thư xuất kiếm đã đâm trúng cổ tay Hùng Nhị, Hùng Tam, chỉ là hắn không có cách nào vận dụng nội lực, cho nên ra tay tốc độ lực đạo đều quá mức khiếm khuyết, Hùng Đại vội vàng một đao bổ tại trên thân kiếm của Tống Thanh Thư, trường kiếm trong tay Tống Thanh Thư liền văng ra rơi xuống ngoài mấy trượng trên đất.

– Đồ chó hoang, dọa cho lão tử nhảy dựng, đợi lát nữa lão tử sẽ hảo hảo băm trên người hắn mấy đao.

Hùng Nhị, Hùng Tam kịp phản ứng, nhao nhao phẫn nộ quát lên.

Tống Thanh Thư trên mặt không chút bối rối, ngược lại nổi lên một tia cao thâm mạt trắc:

– Truyền thuyết của ta, có lẽ các ngươi đều có nghe thấy, các ngươi chắc biết ngày trước, ta có thể hô phong hoán vũ đánh bại quân Thanh chứ?

Hùng Đại xùy cười:

– Những cái trò đó chỉ lừa gạt được hương dã thảo phu, ngươi nếu là thật có thể thông quỷ thần, nếu có bản lĩnh thì một câu nói để cho Diêm Vương lấy mạng của chúng ta đi, chẳng phải ngươi có thể bảo toàn được mạng sống sao?

Nào ngờ Tống Thanh Thư trịnh trọng đáp nói:

– Vậy ta không khách sáo nữa…

Hùng Đại mặt khinh thường, nghĩ thầm chẳng lẽ đại danh đỉnh đỉnh Kim Xà vương đã trở thành người điên hay sao này?

Tống Thanh Thư cũng không quản tới hắn, liền quay nhìn về phía Hùng Tam, rồi hờ hững nói ra:

– Ngươi có thể đi gặp Diêm Vương được rồi.

Hùng Tam lập tức đột giận dữ:

– Lão tử…

Chưa nói hết câu, bỗng nhiên hắn trợn mắt, cả người liền mềm nhũn ngã lăn trên mặt đất.

Hùng Đại cùng Hùng Nhị vội vàng chạy tới, chỉ thấy Hùng Tam rõ ràng trong nháy mắt không còn hơi thở, liền nhao nhao hoảng hốt.

– Hùng Nhị, ngươi cũng có thể chết rồi.

Tống Thanh Thư thanh âm lần nữa vang lên.

Hùng Nhị vẻ mặt hoảng sợ, vội vàng hướng bên ngoài sơn động bỏ chạy, nào ngờ vừa mới nhuốm chân, cả người liền ngã xuống đất.

Hùng Đại run rẩy đưa tay thăm dò hơi thở Hùng Nhị, sợ tới mức can đảm đều nứt, hết thảy trước mắt thật sự vượt xa phạm vi nhận thức của hắn, hai huynh đệ trước đó một khắc còn sinh khí dồi dào, kết quả Tống Thanh Thư vừa nói một câu, hai người liền lần lượt tử vong.

Nghĩ đến truyền thuyết nghe kể về Kim Xà vương, Hùng Đại tâm trí rốt cuộc hỏng mất, đối phương đến tột cùng là thần tiên hay là ma quỷ?

– Hùng Đại, bây giờ tới phiên ngươi.

Tống Thanh Thư thanh âm lại vang lên.

– Tới phiên ta? Không, ta không muốn chết…

Hùng Đại lúc này đã tứ chi đã nhũn ra, đứng không nổi nữa, chỉ có thể dốc sức liều mạng hướng mặt ngoài sơn động dịch chuyển thân thể, bất quá càng về sau ánh mắt càng ngày càng buông lỏng, cuối cùng hắn cũng trợn mắt nằm chết trên đất, trong sơn động dần dần quy về yên tĩnh.

Tống Thanh Thư lúc này mới thở phào xuống, tóc mai đổ mồ hôi, hắn làm gì mà có thuật thông quỷ thần, Hùng Nhị, Hùng Tam sở dĩ lần lượt chết bất đắc kỳ tử, là bởi vì trên thân kiếm lây dính độc máu Kim Ba Tuần Hoa, bọn hắn cổ tay bị đâm trúng tạo ra vết thương, kịch độc đã nhập vào cơ thể, Tống Thanh Thư xem chừng thời gian không sai biệt lắm, mới giở trò lừa thần gạt quỷ như vậy mà thôi.

Từ lúc vừa mới bắt đầu Tống Thanh Thư liền minh bạch, lấy hắn trạng thái lúc này thì rất khó đối phó với ba người này, vì vậy hắn tại cửa động bố trí Ngọc Phong Châm, lại bôi trên thân kiếm dính đầy độc máu.

Bởi vì không cách nào điều động nội lực, vì vậy lực công kích của hắn có hạn, bất quá nếu chỉ cần làm cho trên thân đối phương lưu lại một chút vết thương nhỏ là đủ, việc này hắn biết là mình có thể làm được đấy.

Cuối cùng quả nhiên không ngoài sở liệu, hắn xuất kiếm làm bị thương Hùng Nhị, Hùng Tam, còn Hùng Đại thì một mực vô cùng cẩn thận, thấy thế cục không đúng, liền lui bước, khiến cho một kiếm Tống Thanh Thư đâm vào khoảng không, thanh kiếm va chạm cùng đao đối phương nên bị văng kiếm rơi xuống đất…

Hùng Đại bởi vì cẩn thận nên đã tránh được nhát kiếm vận mệnh này, nhưng hắn lại vô cùng cẩn thận, nên đã bỏ qua thời cơ tốt thừa thắng xông lên.

Cho dù không có đâm trúng ba người, Tống Thanh Thư cũng đã đạt được mục đích, bởi vì hắn còn có Di Hồn Đại Pháp đòn sát thủ này.

Do trúng độc rồi lại bức độc dẫn đến tâm trí hắn hao tổn rất lớn, cho nên không có nắm chắc cùng lúc đối với ba người thi triển Di Hồn Đại Pháp, vì thế trước dùng Kim Ba Tuần Hoa chi độc diệt trừ hai người, phần còn lại đối phó với một Hùng Đại, thì dễ dàng hơn nhiều.

Mặc dù như thế, Tống Thanh Thư cũng cực kỳ tính toán tỉ mỉ, hắn gieo xuống sự hoang mang trong tâm trí ba người kia, sau đó dùng thủ thuật hù dọa khi Hùng Nhị, Hùng Tam bị chết triệt để phá hủy phòng tuyến tinh thần của Hùng Đại, rồi mới thi triển Di Hồn Đại Pháp, lần này là sống còn, Tống Thanh Thư không giống như trước kia lưu thủ, trong nháy mắt liền phá nát tâm trí Hùng Đại…

Xa xa lại truyền đến thanh âm quân binh lục soát núi, Tống Thanh Thư nhướng mày, biết rõ nếu còn có người tìm đến, chỉ sợ lần này không có may mắn như thế, quan sát Hùng Đại nằm chết trên đất, hắn liền nảy ra ý…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219