Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 198
Phần 198

Kế tiếp Lý Khả Tú xếp đặt buổi tiệc, thay đoàn người Nam Tống mời khách từ phương xa đến dùng cơm tẩy trần, tất cả mọi người ăn uống linh đình, cũng coi là khách chủ toàn bộ đều vui mừng.

Trong bữa tiệc Hàn Thác Trụ đối với Tống Thanh Thư viện thủ biểu đạt chân thành lòng biết ơn, Tống Thanh Thư khiêm nhượng, lại đem Lục Quán Anh đẩy ra, giảng thuật Lục Quán Anh trong khoảng thời gian này trung thành và tận tâm, bốn phía bôn tẩu tìm cách cứu bọn họ, làm cho Hàn Thác Trụ cũng động dung thật sâu, tự mình đứng dậy hướng phía Lục Quán Anh mời rượu, làm cho Lục Quán Anh được sủng ái mà lo sợ, đồng thời trong lòng cảm kích Tống Thanh Thư quả nhiên là phúc hậu.

Sau đó Tống Thanh Thư tận lực lôi kéo Tân Khí Tật, Lục Du kính rượu, Hàn Thác Trụ cũng vui vẻ nhìn thấy bọn thủ hạ cùng Tống Thanh Thư mối quan hệ đã tốt, như vậy đối với sự hợp tác trợ giúp về sau sẽ càng phát triển…

Ở giữa sân chỉ có Trình Dao Già trong lòng vô cùng ngũ vị tạp trần hỗn tạp, Tống Thanh Thư cùng Tân Khí Tật giao hảo thì cũng thì thôi, nhìn xem hắn cùng với Lục Du cũng là xưng huynh gọi đệ vui vẻ, trong nội tâm nàng âm thầm hừ gắt: “Hừ, ngươi muốn thật sự là kính ngưỡng lão như vậy, như thế nào lại đem chất nhi tức phụ (cháu dâu) đè ra mà giao cấu chứ?”

Nghĩ đến đối phương có tầng tầng lớp lớp thủ đoạn làm cho mình sung sướng lúc hoan ái, Trình Dao Già có chút mặt đỏ tim đập, vội vàng mượn rượu uống để che dấu sắc mặt mất tự nhiên.

Đinh Đang thì là một mực âm thầm quan sát Trình Dao Già, phát hiện nàng thỉnh thoảng ôn nhu đem khói sóng đặt ở trên thân Tống Thanh Thư, khóe môi nổi lên nghiền ngẫm thập phần vui vẻ.

Trận yến hội này một mực giằng co long trọng suốt mấy canh giờ, cuối cùng đến khi đàn người tản ra, Tống Thanh Thư mới có cơ hội gặp được Lý Khả Tú nói ra:

– Lý thúc đang mưu đồ mấy chuyện gì vậy?

Lý Khả Tú cả kinh, có chút mất tự nhiên nói:

– Ta bây giờ còn có thể mưu đồ chuyện gì nữa đây?

Trong lòng lão sợ hãi, chẳng lẽ hắn thần thông quảng đại như vậy, liền kế hoạch của chúng ta cũng biết rồi sao?

Tống Thanh Thư lại cười nói:

– Lý thúc chẳng lẽ không có dự tính đến chuyện cùng Kim Xà doanh hợp nhất như thế nào sao?

Lý Khả Tú Nhất giật mình, trong lòng thở phào ra một hơi, tiếp theo mỉm cười:

– Đó là đương nhiên… đó là đương nhiên.

Tống Thanh Thư nhìn qua vị trí phương hướng sứ đoàn Nam Tống, thần thái thoải mái mà nói ra:

– Lúc trước Lý thúc lo lắng nếu lựa chọn đứng về phía Kim Xà doanh, khiến cho Nam Tống bên kia phản ứng mãnh liệt, hôm nay vãn bối đã xử lý tốt hết thảy, không chỉ là đã được Nam Tống thừa nhận, còn chiếm được sự ủng hộ Mông Cổ, hơn nữa vãn bối lại có ảnh hưởng nhất định đến triều đình Kim, Thanh hai nước, vì vậy tình thế chúng ta bây giờ rất tốt, chỉ cần thừa cơ hội tốt này đem Kim Xà doanh cùng lục doanh Lý thúc chỉnh hợp thành một chỉnh thể, để về sau nếu thiên hạ có biến, chúng ta có thể thuận thế tạo dựng lên.

Lý Khả Tú trong mắt hiện lên một tia vẻ áy náy, bất quá rất nhanh che giấu qua:

– Hiền chất nói cực đúng…

Tống Thanh Thư thấy bốn bề đã vắng lặng, mở miệng nói ra:

– Dù sao hai nhà chúng ta đã liên hợp, có một số việc mang tính cơ mật cần phải trao đổi thêm a…
– Đương nhiên… đương nhiên…

Lý Khả Tú đứng dậy nói…

– Hiền chất đi theo ta.

Tống Thanh Thư cùng theo Lý Khả Tú đến trong thư phòng của lão, hai người liền sau đó bắt đầu nói chuyện chi tiết song phương hợp tác.

Trong lúc nói chuyện, Tống Thanh Thư trong lòng cũng có hoài nghi, hôm nay Lý Khả Tú phản ứng có chút khác thường, không giống như tính tình thường ngày là một lão hồ ly.

Bất quá hắn rất nhanh liền bình thường trở lại, dù sao song phương đã quyết định quan hệ thông gia, cũng coi như là người một nhà, song phương căn bản lợi ích là nhất trí đấy, Tống Thanh Thư thậm chí có chút ít cảm giác mình lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử…

Trải qua mấy canh giờ mật đàm, song phương hầu như các phương diện đều đã đạt thành ý kiến nhất trí sơ bộ, tiến độ làm cho Tống Thanh Thư rất vui mừng…

Bất tri bất giác lại đến thời gian bữa tối, Lý Khả Tú tiếp tục dẫn Tống Thanh Thư đi mở tiệc chiêu đãi đoàn người Hàn Thác Trụ, chứng kiến bọn họ cùng chung xuất hiện, Hàn Thác Trụ thấy cũng bình thường, dù sao dựa theo ước định, bọn họ đã coi như là nhạc phụ người một nhà, Tống Thanh Thư ở chỗ này tự nhiên coi như là có một nửa phần chủ nhân.

Rất nhanh trong bữa tiệc bầu không khí lại náo nhiệt, Tống Thanh Thư ngồi ở bên cạnh Lý Khả Tú, bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, tiếp cận qua hỏi:

– Lý thúc, Nguyên Chỉ đâu rồi, như thế nào lại không nhìn thấy nàng?

Lúc trước Lý Khả Tú vì tránh né sứ giả Kim, Thanh, đem người trong phủ toàn bộ dời đến trong quân doanh, vì vậy Tống Thanh Thư không có gặp được Lý Nguyên Chỉ…

Hôm nay đại cục đã định, Tống Thanh Thư liền nghĩ đến vị cô nương tinh quái này, lúc trước tại hoàng cung Yên Kinh trong Thịnh Kinh thành, quan hệ của hai người một mực cũng rất tốt, không biết hôm nay khi nàng biết được sắp gả cho mình thì sẽ có suy nghĩ như thế nào đây?

Tống Thanh Thư cũng rõ ràng Lý Nguyên Chỉ kia trong lòng một mực ưa thích Dư Ngư Đồng của Hồng Hoa hội, bất quá Dư Ngư Đồng lại ưa thích Tứ tẩu Lạc Băng, thê tử của Bôn Lôi thủ Văn Thái Lai, cho nên đối với Lý Nguyên Chỉ kiều diễm xinh đẹp thì Dư Ngư Đồng làm như không thấy, trong lòng chỉ là xem nàng như là muội muội đối đãi.

Biết rõ là như thế, Lý Nguyên Chỉ vẫn không oán không hối mà ưa thích Dư Ngư Đồng, nào ngờ ở bên trong Thịnh Kinh thành, Dư Ngư Đồng phá vỡ bí mật tại Vạn Đình, nên đã bị chết ở tại trong tay đối phương.

Tống Thanh Thư thở dài một hơi, Lý Nguyên Chỉ tuy rằng tinh quái nhưng nàng vô cùng có mị lực, hắn không muốn chứng kiến đối phương bởi vì chuyện của Dư Ngư Đồng, mà trở nên u buồn, đánh mất đi bản tính của mình.

Nghe được Tống Thanh Thư hỏi đến nhi nữ, Lý Khả Tú mất tự nhiên:

– Hiền chất, các ngươi dù sao cũng đã có hôn ước, thời điểm này gặp mặt có chút không thỏa đáng…

Thật ra thì trong tâm Lý Khả Tú không muốn nhi nữ mình cùng hắn gặp mặt, dù sao lão đã có ý định đem nhi nữ đưa đến trong hoàng cung Nam Tống làm hoàng hậu đấy, lúc này đang ngồi nhiều người của triều đình Nam Tống, nếu như Lý Nguyên Chỉ xuất hiện cùng nam nhân khác không minh bạch, về sau bị lan truyền đến Nam Tống bên kia, chỉ sợ sẽ hủy đi tiền đồ của nàng.

Tống Thanh Thư nhướng mày, trong lòng có chút phiền muộn, đây chẳng phải là có một đoạn thời gian rất dài không có cách nào gặp được Lý Nguyên Chỉ.

Rầu rĩ không vui uống rượu cả đêm, yến hội chấm dứt, sau đó Tống Thanh Thư hướng đi đến, trên đường về biệt phủ, trong lòng buồn bực không thôi, mỗi ngày một mình độc thủ trên giường, thật sự là cô đơn lạnh lẽo đến nhanh.

Đáng tiếc Trình Dao Già mặt mỏng, còn đang còn có những người khác trước mặt, nên không dám tìm đến hắn, Tống Thanh Thư cũng đã có nói bóng nói gió hỏi Lý Khả Tú, ngoại trừ quan tâm đến Lý Nguyên Chỉ, hắn còn tưởng nhớ đến thân thể uyển chuyển của Lạc Băng lúc hầu hạ dưới thân hắn rồi, lần trước tại Thịnh Kinh thành chia tay về sau, Lạc Băng có thể là theo chân Lý Nguyên Chỉ cùng một chỗ đến Giang Nam giải khuây rồi.

Lại nghĩ đến Lạc Băng thân thể mềm mại thành thục xinh đẹp cong người mỗi khi khoái lạc, Tống Thanh Thư lập tức lại miệng đắng lưỡi khô… bắt đầu.

Chỉ tiếc Lý Khả Tú không cho hắn và Lý Nguyên Chỉ gặp mặt, đương nhiên cũng không thể nào có được tin tức Lạc Băng, Tống Thanh Thư chỉ có thể hậm hực trở về.

Vậy thì bây giờ chỉ có đi đến tìm gặp Tiêu Uyển Nhi là tốt nhất…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219