Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 5 - Dịch giả Meode

Phần 94
Phần 94

Chỉ thấy một nữ nhân theo trong bụi cây bạo khởi, một kiếm hướng ngực Ngô Chi Vinh đâm tới.

Ngô Chi Vinh nhìn lại, thấy trước mắt hàn quang một mảnh, lập tức sợ tới mức muốn té xỉu, hắn rơi vào đằng sau đại quân, bản thân lại không biết võ công, đối phương một kiếm này lại là chuẩn bị trước đã lâu, hắn lúc này chạy trời không khỏi nắng, chỉ bất quá hắn nhát như chuột, bị kiêm này đâm tới sợ hãi, hai chân mềm nhũn, đứng không vững té ngã xuống đất, cơ duyên xảo hợp nhờ đó mà tránh thoát được sát chiêu này.

Nữ nhân kia đâm không trúng, thì giật mình, nàng vốn là muốn lấy nhất kích tất sát, sau đó liền tẩu thoát, nào ngờ lại thất thủ, không kịp lui lại, bây giờ chỉ sợ ngay cả mình cũng gặp nguy hiểm.

Bất quá nghĩ đến huyết hải thâm cừu của Trang gia, nàng hàm răng khẽ cắn, liền vung kiếm đuổi theo, nàng thà cùng Ngô Chi Vinh đồng quy vu tận, cũng không muốn để hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Bất quá thời điểm này đám thị vệ gần đó đã phản ứng, đám đông liền bao vây nàng lại, nữ nhân kia tuy rằng thân thủ cao minh, nhưng rõ ràng đám thị vệ của hai nước Kim, Thanh mang theo bên người đều là cao thủ, rất nhanh nàng liền cực kỳ nguy hiểm.

Tống Thanh Thư lúc này đã thấy rõ hình dạng nữ nhân này, trong lòng cả kinh, đây không phải là Song Nhi đã lâu không gặp sao, nàng như thế nào lại chạy đến Dương Châu? Đang muốn mở miệng quát bảo đám thị vệ ngưng tay, thì Tác Ngạch Đồ đã mở miệng trước:

– Không được đả thương nàng kia, phải bắt sống!

Hắn vừa dứt lời, nữ nhân kia đã bị thị vệ từ phía sau phong bế huyệt đạo, sau đó vô số thanh cương đao kê vào trên cổ nàng.

Tống Thanh Thư do dự một chút, Song Nhi lúc này đã bị chế trụ, hắn ngoại trừ công khai ra tay, bằng không thì trước mắt bao nhiêu người, thì tuyệt đối bọn chúng sẽ không thả nàng đi, nhưng nghe Tác Ngạch Đồ lời nói vừa rồi, hắn nhớ lại năm xưa Tác Ngạch Đồ cùng Vi Tiểu Bảo kết làm huynh đệ, Song Nhi trong tay của Tác Ngạch Đồ tạm thời sẽ không có nguy hiểm gì. Đã là như vậy, trước án binh bất động, chờ sau khi quay lại nha môn thì tìm cơ hội cứu nàng.

Tác Ngạch Đồ hắng giọng, chỉ vào tên thị vệ nói:

– Đem nữ nhân này áp tải đi, ta muốn thẩm tra nàng cuối cùng có âm mưu gì?

Vừa nói vừa âm thầm liếc mắt ra hiệu đối với Song Nhi, ý bảo nàng đừng có phản kháng làm gì, Song Nhi thời điểm này cũng nhận ra ý đồ Tác Ngạch Đồ, nàng cực kỳ thông minh, minh bạch đối phương không có ác ý, không lộ dấu vết gật đầu.

Giữa hai người mờ ám nhưng sao có thể giấu giếm được ánh mắt Tống Thanh Thư, hắn mỉm cười, trong lòng tảng đá nặng liền rơi xuống…

Bất quá lúc này quan viên Dương Châu lại thần sắc cổ quái, nghĩ thầm đại nhân Kim quốc kia bắt được một nữ nhân xinh đẹp mang về thẩm tra, đại nhân Thanh quốc của chúng ta cũng bắt được một nữ nhân xinh đẹp cũng mang về thẩm vấn, hắc hắc, cuối cùng hai người này muốn làm cái gì, chúng ta đâu phải là kẻ ngu này?

Trình Dao Già được an bài tại trong kiệu Tống Thanh Thư, Song Nhi cũng được an bài đến trong kiệu Tác Ngạch Đồ, thấy Song Nhi được an trí xong, Tống Thanh Thư lúc này mới yên lòng, đi đến cỗ kiệu của mình.

Nhìn thấy rèm cửa bị vén lên, Trình Dao Già run lên, nói:

– Ngươi… ngươi đừng tới đây…

Tống Thanh Thư cười lên:

– Giữa ban ngày ban mặt, bên ngoài còn có nhiều người như vậy, tại hạ cũng sẽ không đối với phu nhân làm được cái gì.

Trình Dao Già càng run rẩy lợi hại hơn rồi, yếu ớt nói:

– Chẳng lẽ lúc không có người, ngươi sẽ có… mưu đồ làm loạn với ta?

Tống Thanh Thư đặt mông ngồi xuống, hặc hặc cười nói:

– Vấn đề này thì phải xem phu nhân biểu hiện như thế nào.

Trình Dao Già vội nghiêng thân thể né qua, dường như bị hắn ngồi gần kề đó là một tội ác vậy, chỉ là không gian cỗ kiệu thì không lớn, nàng dù muốn tránh cũng rất khó mà không chạm thân thể mình vào người hắn.

– Ta… ta không ngồi.

Trình Dao Già đỏ mặt, không dám nhìn ánh mắt của hắn, cuống quýt đứng lên, nàng huyệt đạo bị phong ấn, chân khí trong cơ thể vận lên không nổi, nhưng lại không ảnh hưởng để chuyển động chân tay.

Nào ngờ thời điểm này kiệu phu vừa vặn xốc kiệu lên, Trình Dao Già trọng tâm bất ổn, liền ngã nhào tới trong lòng của Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư chỉ cảm thấy làn gió thơm xông vào mũi, một thân thể mềm mại ngã vào trong ngực, lập tức nhìn nàng:

– Thì ra phu nhân muốn ngồi ở trong lòng của ta, vậy thì nói sớm đi, làm chi phải mất sức lực như vậy.

Trình Dao Già gấp đến độ sắp khóc đi ra:

– Um… nói bậy, ta không phải…

Tống Thanh Thư duỗi cánh tay ra, ôm nàng:

– Nếu như được phu nhân coi trọng như vậy, ta cũng không khách sáo đâu…

Trình Dao Già kinh hoảng, giằng co:

– Ngươi mau buông ta ra…

Bất quá khí lực nàng yếu ớt, nào động được mảy may, nhìn xem nàng dịu dàng chảy ra nước mắt, Tống Thanh Thư đến lúc nói ra:

– Phu nhân trả lời cho ta một vấn đề, ta sẽ cân nhắc thả phu nhân ra.

Trình Dao Già gấp nói:

– Vậy ngươi hỏi mau đi.

Nghe nàng dù tức giận nhưng giọng nói vẫn là dịu dàng ngọt ngào, Tống Thanh Thư nghĩ thầm như vậy nữ nhân này trời sinh chính là để được nam nhân sủng ái đấy, bất kỳ một nam nhân nào đã gặp bộ dạng nàng ngượng ngùng e thẹn, đều bay lên một dục vọng bảo hộ nàng.

– Phu nhân tên là gì?

Cho dù đoán được thân phận nàng, hắn vẫn cần lại xác nhận một phen.

– Ta họ Trình…

Trình Dao Già cúi đầu nhỏ giọng nói ra.

Tống Thanh Thư chờ nàng nói tiếp, nào ngờ nàng chỉ nói ra họ của mình thì xong, hắn phiền muộn nói:

– Còn tên là gì?

Trình Dao Già lắc đầu, bị hắn truy vấn mấy lần, mới nhỏ giọng nói ra:

– Chúng ta theo quy củ người Hán, khuê danh nữ nhân ngoại trừ phụ mẫu bên ngoài, chỉ có là phu quân mới biết rõ.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219