Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 97
Phần 97: Thi Thể Kỳ Dị

Tần Lâm cười khan hai tiếng cũng không trả lời, suy nghĩ một chút, chỉ mặt đất phế tích nói:

– Còn phải đa tạ lệnh tôn Quốc Công gia hứa bảo cử cho ta, bất quá trước tiên phải phá xong vụ án.

Ừm, Từ Tân Di gật đầu một cái, xoa tay xoa chân chuẩn bị ra tay một phen. Nghe phụ thân nói Tần Lâm phá án là có thể phục hồi chức quan, nàng thật sự còn tích cực hơn cả Tần Lâm.

– Mã Tham Tướng, bây giờ cần phải mượn nhân mã của ngươi.

Tần Lâm cười híp mắt nhìn Mã Đức Bảo.

Thức thời vụ mới là tuấn kiệt, Mã Đức Bảo đã sớm có lòng muốn kết giao với hai vị này, lập tức nghe theo răm rắp.

Tần Lâm lập tức bảo y phái người phi ngựa vào thành, đi tới nhà hắn ở Văn Đức kiều, gọi Lục Viễn Chí mang theo công cụ pháp y chạy tới nơi đây.

Pháp y? Từ Tân Di trợn to hai mắt, hết sức không hiểu:

– Nơi này cần khám nghiệm thi thể sao?

Tần Lâm gật đầu một cái, cầm trong tay một cục gạch vỡ quay lại, có một góc trên đó dính máu tươi đầm đìa.

Đây, đây là? Từ Tân Di cùng Mã Đức Bảo đều hết sức giật mình, bên trong kho thuốc súng hẳn không có người mới phải. Vì sao gạch mà Tần Lâm nhặt được bên trong trung tâm vụ nổ lại dính máu tươi, chẳng lẽ trong lúc vụ nổ xảy ra còn có người trong kho sao?

Đã xuất hiện dấu vết dây dẫn hỏa cháy, là tội phạm sau khi đốt lửa lợi dụng thời gian dây dẫn hỏa cháy chạy trốn, hiện trường lại phát hiện vết máu, nói rõ lúc vụ nổ xảy ra còn có người ở trong kho, chẳng phải hai điều này tự mâu thuẫn với nhau sao?

Cái này thật là kỳ quái… Từ Tân Di không nhịn được gãi gãi đầu.

Trước khi tìm được chứng cứ xác thực, tất cả suy đoán đều là lâu đài trên cát, Tần Lâm bảo Mã Đức Bảo làm tiếp hai chuyện: Đầu tiên lệnh cho binh sĩ cẩn thận đào bới hiện trường, tìm tất cả cơ quan thi thể, chú ý không nên để trong lúc đào bới làm hỏng mất. Tiếp theo thống kê người mất tích toàn doanh, trừ những kẻ bị thương, bị chôn ở xưởng ra, còn có ai tung tích không rõ. Cuối cùng gọi quan quân quản lý kho thuốc súng cùng quan quân phụ trách tuần tra tới hỏi.

Mã Đức Bảo nhất nhất làm theo, lập tức phái nhân viên văn thư kiểm lại người mất tích, lại gọi Bả Tổng coi kho và Bả Tổng phụ trách tuần tra khu vực này tới. Bản thân y dẫn dắt quan binh, cũng không cần cuốc xẻng, dùng tay không đào bới dọn dẹp phế tích.

Hai vị Bả Tổng bị dẫn tới trước mặt Tần Lâm, một Bả Tổng phụ trách kho thuốc súng họ Hoàng, một Bả Tổng tuần tra họ Bạch, bị ánh mắt sắc bén như đao của Tần Lâm quét qua trên mặt, cả hai người đều nơm nớp sợ hãi.

Tần Lâm tra hỏi Hoàng Bả Tổng trước:

– Bình thường canh giữ kho thuốc súng này thế nào, bên trong có quan binh trực hay không, có đốt đèn lửa gì không?

Hoàng Bả Tổng gật đầu khom người nói:

– Hồi bẩm trưởng quan, bởi vì kho thuốc súng ở bên trong đại doanh, quan binh tuần tra rất nhiều, bản thân kho thuốc súng canh phòng không phải là sâm nghiêm, cũng chỉ có hai tên lão binh canh giữ đại môn. Bên trong kho cũng không có quan binh trực, cũng quyết không cho phép đốt đèn dầu hay nến các loại, để ngừa sơ suất cháy nổ.

Ừm… Từ Tân Di sờ cằm, thấp giọng lẩm bẩm: Như vậy xem ra, vết máu không hiểu vì sao xuất hiện ở trong kho hết sức kỳ quái, bên trong kho vốn không nên có người mới phải.

– Vậy hai tên lão binh coi kho đâu?

Tần Lâm khẽ nhíu mày, theo lời của Hoàng Bả Tổng tiếp tục hỏi tới.

Hoàng Bả Tổng vẻ mặt ảm đạm:

– Đã, đã tuẫn chức rồi, bọn họ canh giữ ở lều cỏ bên ngoài cách đại môn kho hai trượng, cả người lẫn lều cỏ đều bị thổi bay, vô cùng thê thảm. Trưởng quan, ngài nhất định phải tìm được hung thủ, báo thù cho các huynh đệ!

Tần Lâm gật đầu một cái, trấn an y mấy câu, lại tra hỏi Bạch Bả Tổng:

– Mới vừa rồi có phát hiện người khả nghi hay không?
– Không có…

Bạch Bả Tổng không chậm trễ chút nào lắc đầu:

– Mặc dù trưởng quan cùng Đại tiểu thư thi bắn ở diễn võ trường, các huynh đệ rất muốn tới xem, nhưng hạ quan đốc thúc bộ chúng tuần tra bình thường, còn đang tuần tra phụ cận kho thuốc súng. Nếu không phải may mắn đang tuần tra đến địa phương hơi xa, hạ quan cùng toàn bộ binh sĩ tuần phòng đều đã bị vụ nổ lấy mạng.

Mắt hạnh thật to của Từ Tân Di đột nhiên sáng lên, ghé vào tai Tần Lâm nói nhỏ:

– Này, chẳng lẽ là do y gây án, vừa đúng lúc nổ lại đi ra ngoài xa, không phải là quá mức trùng hợp sao?

Chuyện này chưa chắc, Tần Lâm lắc đầu một cái, có lúc trong vụ án có rất nhiều điểm trùng hợp ngẫu nhiên, không thể chỉ bởi vì Bạch Bả Tổng không có bị thương mà nghi ngờ y. Kẻ không bị thương có rất nhiều, cho dù là kẻ phá hoại cũng hoàn toàn có thể đốt dây dẫn hỏa xong, lấy cớ đi xem Tần Lâm và Từ Tân Di thi bắn mà chạy tới diễn võ trường, chạy xa khỏi phạm vi vụ nổ liên lụy.

Bất quá Bạch Bả Tổng tạm thời không thể rửa sạch hiềm nghi, nhất định phải đặt bên trong danh sách hiềm nghi.

Lúc này nghe bên trong phế tích truyền tới mấy tiếng kêu, Tần Lâm giương mắt nhìn, là mấy binh sĩ moi ra được một cỗ thi thể từ dưới đống đất đá.

Nói chuẩn xác là phần thân thể của một thi thể, đầu cùng tứ chi cũng không biết nổ bay đi đâu mất. Một người sống hiện tại chỉ còn lại phần thân giống như cây cột trơ trọi, không chỉ có khói hun đen nhánh, da thịt cháy khét, còn bị sóng xung kích vụ nổ làm cho ngực bụng rách toang, lòi ra một đoạn ruột mềm nhũn nửa đen nửa đỏ.

Đến gần một chút bại lộ chất dơ trong nội tạng, ngửi thấy mùi cháy khét do protein trong da thịt bị cháy theo gió xông vào mũi, mùi khói thuốc súng nồng nặc.

Cho dù là Từ Tân Di thường săn thú, thường thấy cảnh tượng tương đối đẫm máu, lúc này cũng quay đầu không dám nhìn, một tay ôm bụng, dạ dày quay cuồng đảo lộn, có vẻ rất không thoải mái.

Dưới quyền Mã Đức Bảo có nhiều lão binh đã tham gia chiến tranh chống Oa, thường thấy tay đứt chân gãy, nhưng nhìn thấy một đoạn thi thể da thịt cháy khét, rách bụng đổ ruột, nám đen như vậy cũng cảm thấy nước chua ứa ra trong cổ. Ngặt vì quân lệnh khó vi phạm, bọn họ vừa dùng sào trúc kéo đoạn thi thể ra ngoài vừa nghiêng đầu bịt mũi, tỏ vẻ ghê tởm.

Đồng thời mọi người đều đang suy đoán lai lịch cỗ thi thể này, rốt cục đây chính là tên tội phạm đốt kho thuốc súng, hay người vô can bị cuốn vào hy sinh oan uổng?

Từ Tân Di nhìn Tần Lâm cau mày, tỏ vẻ khổ sở:

– Cái này, ngươi sẽ không…

Tần Lâm lắc đầu một cái, thứ này nặng khẩu vị như vậy, nên giao cho tên thần kinh chai sạn vô tư kia, vì vậy hắn ra hiệu cho Mã Đức Bảo.

– Nếu tìm được thân thể, ắt sẽ có tứ chi cùng đầu, các huynh đệ tiếp tục tìm, Chiết binh chúng ta từng đi theo Thích gia gia đánh với giặc Oa tiểu quỷ tử, cũng không phải là những kẻ nhát gan kém cỏi.

Mã Đức Bảo động viên binh lính, mình cũng dùng hai tay không đào bới đất đá, vẫn không cho sử dụng công cụ cuốc xẻng, sợ làm hư thi thể.

Bên này tiếp tục tìm kiếm thi thể, bên kia công việc lục soát cứu nạn cũng đã hoàn thành.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240