Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 102
Phần 102: Hồng Lĩnh Cân

Nụ cười của người trẻ tuổi kia ẩn chứa lòng tin hùng mạnh, mà mắt hắn ẩn chứa vẻ lạnh lẽo, đủ khiến cho song quyền có thể đánh ra một mảnh thiên địa của vị bá chủ hắc đạo này đông cứng xương lại.

Người trẻ tuổi cười híp mắt đi tới bên cạnh bàn.

– Ngươi, ngươi muốn làm gì?

Hồ Cử Nhân ở gần nhất vội vàng đứng lên, lảo đảo nghiêng ngã lui ra hai bước.

Người trẻ tuổi nhìn trên bàn một chút, tự mình động thủ cầm chén rượu uống một hơi cạn sạch, lại cầm lên một miếng thịt bò muối cho vào trong miệng. Sau đó hắn chùi tay vào áo lụa mới tinh của Hồ Cử Nhân sạch sẽ, cuối cùng mới cười hăng hắc xấu xa, ôm lấy kỹ nữ lẳng lơ nhất bên cạnh Kiềm Tam gia vào lòng, không chút kiêng kỵ xoa xoa bộ ngực của nàng.

Bị ác khách này coi rẻ như vậy, Kiều Tam gia chỉ cười khổ, lại không nói được câu nào. Y đã qua rồi cái thời động chút là đánh đánh giết giết, có thể ngồi đến vị trí hiện tại, y cũng không phải loại ngu ngốc đầu óc nóng lên lập tức bất chấp hết thảy. Y có thể hiểu được ý của đối phương, người trẻ tuổi kia dùng phương pháp này bày tỏ rằng, nếu như dám không trả lời, Kiều Tam gia cùng ba vị tân khách của y hết thảy sẽ là người chết!

So với bốn tên kỹ nữ thành thục lẳng lơ ở chỗ này, Tam gia lại thích loại tiểu cô nương mới mười hai mười ba tuổi hơn. Lúc các nàng ở trên giường co co rúc rúc giống như dê con, dáng vẻ nhu nhược không nơi nương tựa như vậy luôn luôn đốt cháy lửa dục của Tam gia trong khoảnh khắc, giúp cho y hưởng thụ niềm vui chinh phục.

Nhưng bây giờ Kiều Tam gia phát hiện, mình ở trước mặt người trẻ tuổi đáng sợ này cũng chẳng khác nào những cô nương đáng thương kia. Y không nghi ngờ chút nào, người này có thể bóp chết mình nhẹ nhàng thoải mái giống như bóp chết một con kiến.

Rốt cục, trong nháy mắt Kiều Tam gia như già đi mười tuổi, thở ra một hơi thật dài:

– Được rồi, ngươi muốn hỏi gì?

Không khí khẩn trương lập tức chùng xuống, bốn tên kỹ nữ cười nịnh hót với người trẻ tuổi. Thậm chí kỹ nữ vừa rồi bị hắn xoa ngực còn lặng lẽ kéo vạt áo trước xuống thấp một chút, lộ ra một mảng trắng phau. Bất kể lúc nào, nụ cười đầy mị lực của nữ nhân cũng là vũ khí hữu hiệu nhất của các nàng.

Bất quá người trẻ tuổi cười đẩy các nàng ra, ba tên tân khách cũng bị đuổi ra ngoài, cả một tầng lầu chỉ để lại Kiều Tam gia.

– Bây giờ ngươi có thể hỏi.

Kiều Tam gia cố gắng hết sức để cho thanh âm của mình lộ vẻ bình tĩnh.

Người trẻ tuổi cười nheo mắt lại, ánh mắt sắc bén như đao lướt qua trên mặt Kiều Tam gia:

– Tên thương khách mấy ngày trước bán keo dán Nam Dương, cho người khác gỡ tiền vàng, lai lịch của y thế nào, hiện tại đang ở nơi nào?

Thương khách bán keo dán kia ban ngày ban mặt đem tiền vàng dán ngoài đường cho người ta gỡ, không bị tam giáo cửu lưu để mắt tới mới là lạ. Công khai làm như vậy mấy ngày liền không bị lưu manh vô lại tới quấy nhiễu sinh sự, tự nhiên sau lưng y có địa đầu xà làm chỗ dựa.

Kiều Tam gia lập tức đứng bật dậy, trợn tròn đôi mắt giận dữ nói:

– Lão tử không thể nói, bởi vì nói cũng phải chết!

Người trẻ tuổi nhẹ nhàng cười, mở đôi tay ra, tựa như đang quan sát chỉ tay mình.

Đôi tay này được bảo dưỡng rất tốt, xương thịt cân bằng, ngón tay thon dài, không có bất kỳ vết chai hay vết sẹo nào, bén nhạy mà có lực, nếu như nắm dao cắt cổ họng người, nhất định hết sức ổn định, sẽ không sai lệch chút nào.

– Nếu như không trả lời câu hỏi của ta, bây giờ ngươi phải chết, hơn nữa đầu mục bang hội ngươi, tiểu lão bà bị ngươi ép mở kỹ viện, cùng với con lớn nhất chuẩn bị thừa kế sự nghiệp ngươi… Phàm là người trên tay có dính máu tươi đều sẽ chết.

Người trẻ tuổi vô cùng bình thản tuyên bố phán quyết tử hình, giống như Diêm La tới từ địa ngục.

Diêm vương bảo người canh ba chết, ai dám lưu người đến canh năm!

Con ngươi Kiều Tam gia lập tức co rút lại, trong khoảnh khắc này y chợt muốn bạo phát chống lại. Nhưng ý niệm này chỉ thoáng qua trong đầu trong nháy mắt, rốt cục dưới uy áp của đối phương đã tan thành tro bụi, sau đó toát mồ hôi lạnh toàn thân.

– Được, được, ngươi giỏi lắm!

Kiều Tam gia chán nản ngồi xuống, ở trước mặt ác ma này, tinh thần y đã hoàn toàn sụp đổ.

Chỉ chốc lát sau, lấy được từ miệng Kiều Tam gia thứ mà mình muốn, người trẻ tuổi lập tức đứng dậy cáo từ.

– Dừng, dừng bước…

Kiều Tam gia trở nên tiều tụy già nua, mang theo tâm trạng căm phẫn pha lẫn kính sợ, không nhịn được hỏi:

– Rốt cục các hạ là ai? Là vị đại Đương Đầu chưởng hình nào của Đông Xưởng, là trưởng quan Cẩm Y Vệ Bắc Trấn Phủ Ty, hay là Ngụy Quốc Công phủ? Không, bên trong những tổ chức này sẽ không có thứ người như các hạ, ngươi là cao thủ trong Xưởng Vệ!

Đi tới cửa thang lầu, người trẻ tuổi dừng bước một chút:

– Nếu như thông minh, ngươi phải hiểu biết quá nhiều không phải là chuyện tốt… Ngươi còn muốn biết tên của ta không?

Kiều Tam gia kiên quyết gật đầu một cái.

– Ta tên là Hồng Lĩnh Cân.

Người trẻ tuổi tiêu sái xuống lầu rời đi, giấu đi tên thật.

Tầng dưới cùng, những thủ hạ Kiều Tam gia diễu võ dương oai như Thập Tam Thái Bảo gì đó thảy đều ôm đầu đứng ở góc tường, ngay cả cái rắm cũng không dám đánh. Bởi vì trên trăm vị Cẩm Y Hiệu Úy hung hăng như hung thần ác sát, cầm trong tay Tú Xuân đao sáng loáng thủ ở bên cạnh. So sánh với lực lượng cơ khí quốc gia, sức chiến đấu của bất kể bang hội hắc đạo nào cũng chỉ là rác rưởi!

– Tần ca, thế nào rồi?

Lục mập nhìn thấy Tần Lâm từ lầu hai đi xuống, vội vàng nghênh đón hỏi.

Hàn Phi Liêm cùng Du Quải Tử cũng chạy tới, Tam gia Nam thành trong truyền thuyết hết sức khó đối phó, trưởng quan chúng ta đi lên lầu một mình không biết có moi được tin tức hữu dụng từ trong miệng y hay không.

Tần Lâm cười cười, vung tay lên:

– Tam gia rất biết chuyện, các huynh đệ đi theo ta!

Đám Cẩm Y Hiệu Úy nối đuôi đi ra.

Đứng ở cửa thang lầu, Tam gia lau mồ hôi lạnh trên trán, thầm nói lần này không oan uổng, thì ra người trẻ tuổi kia chính là Tần Diêm Vương nổi danh Nam Kinh thành, bất quá tại sao hắn lại tự xưng là Hồng Lĩnh Cân gì đó?

Một chỗ dân cư vắng vẻ Nam thành, bởi vì không nằm gần đường lớn cho nên vết chân người rất hiếm. Trong đêm tối mịt mùng, trên một gốc cây khô trong sân, đôi mắt của một con cú mèo giống như hai ngọn đèn sáng choang.

Không có ai biết ngôi nhà này thoạt nhìn đổ nát, thật ra bên trong ẩn chứa huyền cơ. Bên trong cửa đóng chặt của ngôi nhà đang diễn ra một trận tra khảo.

Lý Hỏa Vượng thân đầy vết máu đang bị trói chặt vào cột nhà, trong miệng bị nhét một nắm giẻ. Y phục y đã rách nát không chịu nổi, để lộ thân thể vết roi chằng chịt, đỏ ngầu, giăng mắc khắp nơi, có nhiều chỗ đã chảy ra máu tươi.

Đáng thương Lý Hỏa Vượng bị địch nhân trói bắt tới đây đã hơn một ngày, y vẫn còn cắn răng kiên trì không mở miệng, bất quá còn có thể kiên trì bao lâu, ngay cả chính y cũng không biết.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240