Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 181
Phần 181: Trưởng Công Chúa Đáng Thương

Mặt khác, Trương Cư Chính yêu cầu đem vật phẩm trong cung tích tồn nhiều năm không tác dụng gì sửa sang lại bán ra, ở chỗ của tiểu Hoàng đế cùng Lý Thái hậu cũng không gặp phải bất kỳ trở lực nào.

Lý Thái hậu xuất thân thấp hèn, nhà mẹ nguyên là thợ làm gạch ngói, trên người nàng cũng không có tế bào nghệ thuật gì. Vạn Lịch Hoàng đế cũng không thích thư họa, Trương Cư Chính đáp ứng bạc thu được từ việc buôn bán này chia hai ra do Hộ bộ cùng nội khố chia nhau năm năm. Hai mẹ con này mừng rỡ, lập tức hạ lệnh lục soát thư họa truyền đời bên trong hoàng cung, toàn bộ bán đi.

Trương Cư Chính làm việc rất hiệu quả và tích cực, hiểu được trong hoàng cung Phùng Bảo có thể làm chủ được một nửa, liền hứa cho y nửa thành hối lộ riêng tư. Phùng Bảo là người tham tiền nhất, liền lệnh cho thái giám ở trong cung lập tức thu tập thư họa trân quý, giao cho Hộ bộ mang đi bán.

Vật trong cung tiêu thụ được hưởng ứng cực tốt, mặc dù không phải là ngự tứ, dù sao cũng đã ở qua bên trong Tử Cấm thành, dính mấy phần khí tức của Thiên gia, phú thương hiển quý đều tranh nhau mua. Ngay cả trước đó một khoảng thời gian các huân thần quý thích lĩnh chút chiết bổng mà kêu khổ cả ngày, ngay bây giờ đều là những kẻ ném một cái cả ngàn lạng vàng, tranh nhau mua thư họa truyền đời mà mình yêu thích, nhất là những thư họa có kèm theo lời đề bạt của Hoàng đế đời trước thì càng cung không đủ cầu.

Bạc trắng ngời ngời chảy vào ngân khố của Hộ bộ cùng nội khố của Hoàng gia. Áp lực tài chính trên vai của Trương Cư Chính được giảm bớt. Lý Thái hậu cùng Vạn Lịch đế cũng là loại người yêu bạc không yêu nghệ thuật, nhìn thấy bạc bên trong kho đầy lên, mọi thứ đều tốt đẹp dễ dàng hơn.

Túi riêng của Phùng Bảo cũng phong phú không ít, càng lúc càng ra sức lục soát tự họa trong cung, ỷ vào quyền thế huân thiên, sau lưng có chỗ dựa là hai vị chủ tử Hoàng đế cùng Thái hậu, nên ngay cả tần phi Công chúa cũng chú ý tới…

Nửa phần phía Đông Tử Cấm thành thuộc về điện vũ để hoàng tử, Công chúa ở, kích thước so với Hoàng Cực điện, Trung Cực điện, Càn Thanh cung không thể bằng, nhưng so với tứ hợp viện của dân gian tại kinh sư lớn hơn một chút. Hơn nữa, chúng không có cái gì là nước chảy qua cầu nhỏ, cây xanh hoa mộc trang điểm, khắp nơi đều là tường đỏ rực, cao vót che kín hơn phân nửa bầu trời, thực là hết sức khô khan nhàm chán.

Trong cung điện của Trưởng Công chúa Chu Nghiêu Anh, truyền đến thanh âm nổi giận đùng đùng của Từ Tân Di:

– Bọn họ làm sao có thể như vậy? Biểu muội ngươi cũng quá hèn yếu rồi, trơ mắt nhìn người khác lấy đi vật trong lòng ưa thích, ngay cả nói một tiếng cũng không dám, ngươi làm Công chúa này thế nào vậy?

Từ Đại tiểu thư hai tay chống eo, trợn tròn mắt hạnh, nhướng chân mày lá liễu, bước chân dài giận đùng đùng đi tới đi lui, còn không ngừng múa may cánh tay, nhìn dáng dấp quả thật muốn xông ra đánh nhau cùng người.

Một vị tiểu cô nương thanh thanh tú tú ngồi ở đầu giường, vóc người thiếu nữ có chút gầy gò, bộ dáng lại hết sức xinh đẹp, càm nhọn, sống mũi xinh, da trắng nõn thiếu chút huyết sắc, mở hai mắt thật to, nhút nhát nhìn Từ Tân Di, vừa hâm mộ lại sùng bái đối với vị biểu tỷ dám làm dám chịu này.

Nàng chính là Trưởng Công chúa Chu Nghiêu Anh mười bốn tuổi, em ruột cùng cha cùng mẹ của đương kim Vạn Lịch Hoàng đế.

Nhà mẹ Lý Thái hậu căn cơ nông cạn, chế độ triều Minh cũng không cho phép thân thích bên ngoại tham gia triều chính, cho nên nhà Vũ Thanh Bá Lý Hoàng thân cũng chỉ có thể ở trong lúc Thái hậu còn sống hưởng một đời vinh hoa phú quý, nhưng không thể vĩnh viễn giữ vững sự vinh hiển hay tước vị của mình.

Giống như Trương Hoàng hậu của Hiếu Tông Hoàng đế, cũng chính là Trương Thái hậu thời Vũ Tông, Trương gia hoành hành ngang ngược đến bực nào, nhưng Gia Tĩnh Hoàng đế vừa đăng cơ, đệ đệ của Trương Thái hậu phạm một tội nhỏ liền bị Gia Tĩnh chuyện bé xé ra to xử tử, tiền lệ đó đủ khiến cho Lý Thái hậu lạnh lòng.

Mà loại vũ thần huân quý thế tập nhiều đời như Anh Quốc Công Trương gia, Kiềm Quốc Công Mộc gia, đời đời nắm binh quyền, chân chính thăng trầm với nước, trong đó có con cháu của Trung Sơn vương Từ Đạt là hiển diệu nhất. Trong triều Minh, gia tộc duy nhất được phong Quốc Công hai thế hệ chính là nhà họ Từ. Con trai lớn của Từ Đạt là Từ Huy Tổ được phong Ngụy Quốc Công, đời đời trấn Nam Kinh, con thứ Từ Tăng Thọ được phong Định Quốc Công, đời đời ở kinh sư làm vây cánh của triều đình, chấp chưởng binh quyền.

Cho nên vì nhà mẹ ở trong tương lai có thể vĩnh viễn giữ được vinh hoa phú quý, Lý Thái hậu thụ ý nhà mẹ kết thân cùng Từ gia, từ đó kết hợp lại hoàng thân ngoại thích cùng vũ công huân quý.

Một đứa con trai của Vũ Thanh Bá Lý Vĩ cũng tức là đệ đệ của Lý Thái hậu, cưới con gái dòng thứ của Định Quốc Công. Con gái của ca ca của Lý Thái hậu, gả cho một vị đường huynh của Từ Tân Di. Bàn về quan hệ nhân thân thì Từ Tân Di chính là biểu tỷ của Chu Nghiêu Anh.

Tám năm trước Vạn Lịch đế lên ngôi, công huân quyền quý cùng mệnh phụ vào cung triều cận, Từ Tân Di mười tuổi cũng theo phụ mẫu đến kinh sư. Vị Đại tiểu thư này nhân duyên so với Tần Lâm còn lợi hại hơn, vừa vào cung liền hù dọa biểu muội Chu Nghiêu Anh sáu tuổi xấu hổ này quay mòng mòng, rồi giống như con giun bám sau đuôi bám riết lấy nàng.

Từ Thánh Lý Thái hậu có lẽ là trọng nam khinh nữ, có lẽ là biết hết thảy vinh hoa phú quý đều đến từ con trai, nên nàng làm mẫu thân mà đem tất cả lòng yêu thương đều đặt trên người Vạn Lịch đế Chu Dực Quân cùng con thứ hai Lộ Vương Chu Dực Lưu, cơ hồ đối với con gái duy nhất Chu Nghiêu Anh không nghe không hỏi tới, bởi vậy nàng cô đơn tịch mịch lớn lên trong thâm cung.

Cho nên, thế giới Từ Tân Di chạy loạn khắp đối với Chu Nghiêu Anh mà nói chính là thế giới thần tiên bên ngoài, mở cho nàng một cánh cửa sổ, chỉ có thời điểm vị biểu tỷ này đến thăm, nàng mới có mấy ngày vui vẻ ngắn ngủi.

Sinh nhật ba mươi tuổi của Lý Thái hậu, con gái Lý gia cùng đường huynh của Từ Tân Di kết thân, Từ Tân Di lại theo mẫu thân hai lần đến kinh. Mỗi lần biểu tỷ đến, đều là những ngày cao hứng nhất trong cuộc sống của Chu Nghiêu Anh.

Lần gần đây nhất Từ Tân Di tới chơi, Chu Nghiêu Anh vui vẻ nhưng không kéo dài giống như trước vậy, bởi vì biểu tỷ mà nàng sùng bái đã lập gia đình rồi. Vị hôn phu chỉ là quan võ Cẩm Y thô bỉ bất văn. Vị biểu tỷ anh tư bừng bừng, hoa nhường nguyệt thẹn như vậy không ngờ lại phải làm bình thê!

– Quan võ đó gọi là Tần Lâm, nhất định là kẻ rất hung ác, độc lạt…

Trưởng Công chúa nghĩ như vậy, nàng đã từng từ trong miệng cung nữ nghe nói rất nhiều truyền thuyết đáng sợ. Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ tuy là cơ quan đặc vụ duy trì hoàng quyền cùng sự thống trị của triều đình, nhưng tiểu cung nữ tiểu thái giám bình thường lại không có nhận thức cao quý như vậy. Vì vậy nàng nghe được những chuyện tràn đầy kinh khủng, làm cho người ta không rét mà run.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240