Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 212
Phần 212: Bước Ngoặt Của Vụ Án

Tần Lâm cười chắp tay một cái:

– Du tướng quân kiếm thuật vô song, nếu Ngưu huynh đệ được ba phần chân truyền, tương lai tất thành dũng tướng tung hoành chốn sa trường, hạ quan xin thay Ngưu huynh đệ đa tạ Du tướng quân.

Du Đại Du lắc đầu một cái, ngược lại đứng dậy, đột ngột cung kính vái chào Tần Lâm thật sâu:

– Tần trưởng quan nói quá lời rồi. Bản tướng truyền cho Ngưu Đại Lực công phu, bất quá có thể địch trăm người mà thôi, ngài cùng lệnh nhạc cải tiến súng ống, thuốc súng, chính là pháp môn sa trường địch hơn vạn người. Hiền nhạc tế truyền Đồ Long thuật, bản tướng truyền chút tài mọn, không thể so sánh với nhau được.

Lục mập cùng Ngưu Đại Lực nhìn nhau mà cười: Tần trưởng quan chúng ta chiếm tiện nghi khắp nơi, cho tới bây giờ không làm ăn thua thiệt, vừa rồi ăn canh bế môn, hiện tại đã lấy được bồi thường nhanh như vậy.

Thủ Bị, Thiên Tổng, Bả Tổng, Kỳ Bài quan, Trung Quân quan… xung quanh ai nấy ngơ ngác nhìn nhau. Du tướng quân của bọn họ từ trước tới nay hết sức uy nghiêm, cho dù là quan lớn tới mức nào tới doanh cũng chưa từng tỏ ra khách sáo như vậy, cẩm y quan tuổi trẻ này quả thật cũng không phải là đơn giản.

Bàn về quan hàm, Tần Lâm chính tứ phẩm Chỉ Huy Thiêm Sự, Du Đại Du lại là chính nhị phẩm Đô Đốc Thiêm Sự, lớn hơn xa. Nhưng bàn về chức vị, quyền lực chưởng Nam Trấn Phủ Ty lại lợi hại hơn Tham Tướng xa doanh không ít.

Mấu chốt Du Đại Du là danh tướng chống Oa đã mấy chục năm, chiến công lừng lẫy. Mặc dù Tần Lâm cũng phá án tập hung, ra hải ngoại chiêu an, lập không ít công lao, nhưng nếu so với chiến công Du Đại Du huyết chiến mấy chục trận lớn nhỏ, san bằng loạn Oa, lại ra Sơn Tây Đại Đồng chống giặc Mông Cổ xâm lăng, vậy vẫn còn hơi ít.

Tần Lâm được quá yêu mà kinh sợ, vội vàng hai tay đỡ Du Đại Du:

– Lão tướng quân quá khen, hạ quan thẹn không dám nhận.

Trong lòng thầm nghĩ lão nhi này cũng không tới nỗi bất cận nhân tình, luôn luôn đắc tội cấp trên, không ngừng mất chức oan uổng, cả đời lập vô số công lớn vẫn còn làm Tham Tướng xa doanh giống như lời đồn đãi.

Nói chưa dứt lời, Du Đại Du đứng thẳng người ho khan hai tiếng, ngắm nhìn bốn phía, lại cất giọng sang sảng như hồng chung nói:

– Mới vừa rồi bản tướng vái chào là kính Tần Chỉ Huy cùng lệnh nhạc thông minh tài trí cải tiến hỏa khí, không phải là kính Tần Chỉ Huy tuổi còn trẻ đã làm đến chưởng Nam Nha Cẩm Y Vệ, càng không phải là kính lệnh nhạc Ngụy Quốc Công quyền thế hiển hách.

Chúng ta đã hiểu, chư vị quan quân xa doanh trong trung quân trướng ai nấy đều ưỡn ngực ngẩng đầu, có một vị tướng quân có thể so với Chu Á Phu Hán triều như vậy, bọn họ rất kiêu ngạo.

Ta cũng đã hiểu, Tần Lâm dở khóc dở cười, rốt cuộc minh bạch tại sao Du Đại Du cả đời không thăng nổi, nói cách khác lão đầu này có thể làm được Tham Tướng xa doanh, cũng đã coi là một kỳ tích. Nếu không phải Trương Cư Chính cùng Binh bộ Thượng Thư Phương Phùng Thời yêu tài, sợ rằng với tính tình Du Đại Du đã sớm vào ngục từ lâu.

Quyết định sang năm mới Ngưu Đại Lực sẽ đến xa doanh theo Du Đại Du tập võ, sau đó chuyển tới chính đề, Trung Quân quan đi gọi ba tên quân sĩ mắt thấy Trần Minh Hào cùng Ma Sư Gia đánh nhau tới, nghe Tần Lâm tra hỏi.

Ba tên binh sĩ này theo Trung Quân quan đi tới, vừa nói vừa cười, trên người y phục ấm áp, trên mặt sạch sẽ, hoàn toàn không có vẻ gì là suy sụp tinh thần. Người khác nhìn qua lập tức biết không phải là cấm trại bắt bớ gì, mà là Du Đại Du bao che con cái, bảo vệ bọn họ.

Trung Quân quan đã sớm nói qua nguồn cơn, ba tên binh sĩ thấy Tần Lâm đang ngồi trước hết hành quân lễ với Du Đại Du, sau đó nhìn về phía hắn ôm quyền.

Thái độ Tần Lâm cực kỳ hòa hoãn:

– Các vị không cần sợ, bản quan ở Cẩm Y Vệ chấp chưởng Nam Trấn Phủ Ty, Hiệu Úy, Lực Sĩ, Đại Hán tướng quân phạm pháp tất cả thuộc về ta quản, là vì án Trần Minh Hào đến chỗ này hỏi các ngươi một chút.

Ba người không lên tiếng nói, đều nhìn Du Đại Du.

– Nhìn bản tướng làm cái gì? Tần trưởng quan hỏi, các ngươi cứ đáp đúng theo sự thật, không cho nói láo, có bản tướng ở đây, không ai có thể làm gì được các ngươi.

Du Đại Du nghiêm mặt hổ, nhìn như hù dọa người, trên thực tế trấn an cho binh sĩ thủ hạ của mình.

Du lão tướng quân bao che con cái quả nhiên danh bất hư truyền.

Tần Lâm cũng không vạch trần chuyện này, Du Đại Du chịu dạy Ngưu Đại Lực võ công đã là vô cùng may mắn, không có khả năng ai ai cũng dễ nói chuyện như Mã Đức Bảo Mã Tham Tướng đại doanh Chiết binh ở Nam Kinh.

Ba tên binh sĩ lại càng yên tâm, lúc này mới nhìn Tần Lâm ôm quyền:

– Không biết Tần trưởng quan muốn hỏi gì, thuộc hạ thành thật trả lời là được.

Tần Lâm liền hỏi thăm tình huống cụ thể ngày đó đánh nhau, nhất là quá trình Ma Sư Gia gia nhập xung đột, cùng với rốt cuộc trên đầu y là bị ai đánh trúng, có thấy rõ xác thực hay không.

– Ôi, quả thật Trần lão ca vô cùng xui xẻo…

Tên quân sĩ đầu tiên thở dài, lắc đầu liên tục:

– Vốn là Ma Sư Gia không có động thủ, chỉ có năm sáu tráng đinh trẻ tuổi vây quanh Trần lão ca đánh. Mới đầu y còn chịu đựng, đến khi bị đánh nóng nảy mới hoàn thủ, cũng không biết chuyện gì xảy ra lại đánh tới trên đầu Ma Sư Gia, lập tức đánh y ngã lộn nhào ngay tại chỗ.

Tên quân sĩ thứ hai cũng vô cùng tiếc nuối:

– Trưởng quan, Trần lão ca đánh đám tráng đinh cũng không có chuyện gì, tên nào cũng thân thể cường tráng, không sao cả. Không hiểu vì sao lại đánh trúng Ma Sư Gia, họ Ma giống như cây chuối bị phạt gốc, một quyền gục xuống, sau đó lại chết đi, quả thật chính là oan nghiệt kiếp trước của Trần lão ca.

Ngưu Đại Lực tỉnh tỉnh mê mê không nghe ra được chuyện gì, tên mập lại ngửi được có mùi gì khác thường, bất quá đầu óc vẫn cảm thấy u mê, còn thiếu một bước mới có thể vào cửa, không thể nghĩ ra được.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỗ nào có cái gì không đúng? Tên mập nhăn nhúm mặt mày, ra sức suy nghĩ.

– Ý của các ngươi là, Ma Sư Gia cũng không có đánh nhau với Trần Minh Hào, Trần Minh Hào chỉ đánh trúng đầu y một cái thôi sao?

Tần Lâm đột nhiên đưa ra câu hỏi.

Giống như trong bóng tối lóe lên một đạo thiểm điện, lập tức thức tỉnh Lục Viễn Chí, tên mập chợt vỗ vỗ đùi: Đúng rồi, chính là chỗ này có cái gì không đúng!

Rốt cục là Tần Lâm tìm ra nguyên nhân trước, trên y phục Ma Sư Gia nhiều chỗ hư hại, đầu gối, cánh tay cũng có vết máu bầm. Nếu biết y đánh nhau xong mới chết, như vậy đương nhiên lúc nghiệm thi ai ai cũng cho rằng là vết thương do đánh nhau mà có.

Không ngờ rằng theo như lời kể của mấy tên quân sĩ này, Trần Minh Hào cũng chỉ đánh vào đầu Ma Sư Gia một quyền, như vậy rất nhiều vết thương còn lại trên người y là từ đâu mà có?

– Chẳng lẽ, chẳng lẽ…

Tên mập trầm ngâm, chợt lớn tiếng nói:

– Có phải là sau khi Ma Sư Gia tách ra cùng mọi người, lại bị người nào đánh cho một trận nữa, trận đòn thứ hai này mới là nguyên nhân chính khiến cho y mất mạng?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240