Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 79
Phần 79: Ý Trời Khó Đoán

Ha ha, người tuổi trẻ quả nhiên hiếu thắng.

Từ Bang Thụy chĩa ngón tay cái lên.

Y đang định nói tiếp, Từ Duy Chí ở bên cạnh liếc mắt nhìn cha mình, nháy mắt ra hiệu:

– Cha, người uống quá nhiều rồi…
– Lão tử không có say, uống ba chén nữa cũng không có chuyện gì, không tin con xem đây…

Từ Bang Thụy bưng chén rượu vàng to tướng lên, rót vào cổ họng òng ọc, sau đó cười lật úp chén không:

– Thấy chưa, tửu lượng lão tử của con còn rất tốt phải không, ha ha… hức…

Tiếng cười ngưng bặt, bởi vì Ngụy Quốc Công đã ngoẹo đầu gục xuống bàn.

Từ Duy Chí vừa gọi nha hoàn tới đỡ phụ thân, vừa nhìn Tần Lâm cười:

– Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu, gia phụ rất lâu không có uống vui vẻ sướng khoái như vậy, làm cho Tần thế huynh chê cười.

Tần Lâm chịu đựng cảm giác say, chắp tay nói:

– Sao dám, Quốc Công gia uống thống khoái khí khái phi phàm, loáng thoáng có thể thấy được phong thái lệnh tổ Trung Sơn Vương năm xưa thúc ngựa hoành thương, đuổi cổ Mông Nguyên ra khỏi sa mạc phía Bắc.

Từ Duy Chí nghe Tần Lâm khen công lao năm xưa của tổ tiên mình, tất nhiên lòng tràn đầy vui mừng, dặn dò nha hoàn đưa phụ thân về phòng, nấu canh giải rượu cho y uống. Còn mình nắm tay Tần Lâm mở trung môn đưa hắn ra ngoài.

Trở về phủ nằm mê man trên giường một trận, Thanh Đại lại tự tay pha trà giải rượu đưa tới cho hắn, Tần Lâm ngã đầu ngủ thẳng tới sáng sớm hôm sau.

Khác với những nơi khác, Ngụy Quốc Công phủ không có trả lễ, Tần Lâm có hơi kinh ngạc: Cũng không phải là hắn hy vọng có đồ trả lễ, mà là nghĩ đến tính tình khẳng khái hào phóng của phụ tử Ngụy Quốc Công, lần này tựa hồ có chút không giống tầm thường.

Hắn không biết trong Ngụy Quốc Công phủ, phu nhân Ngô thị đã bày lễ vật Tần Lâm tặng cho như minh châu, bảo ngọc, phỉ thúy, đồi mồi… đầy một giường, con dâu cùng đông đảo ba cô sáu bà phụng bồi bên cạnh ngắm nghía từng món một.

Mặc dù giá trị những thứ đồ này không rẻ, nhưng dưới mắt Ngụy Quốc Công phủ giàu khắp Giang Nam quả thật không đáng kể gì. Sở dĩ mọi người vây quanh hăng hái bừng bừng xem, chỉ vì người đưa lễ bất đồng cùng người khác.

– Ôi, tiểu tử ngốc ngay cả cái này cũng đưa tới, còn nói không phải là cầu hôn sao? Hừ hừ, nữ nhi con muốn che giấu tới khi nào?

Ngô thị lựa ra từ bên trong đống lớn lễ vật hộp sơn mài có khắc hình Quan Âm Tống Tử, hoa tai song minh châu, bình hoa đồi mồi có hình uyên ương hí thủy, lộ vẻ “ta đã hiểu”.

Tất nhiên Tần Lâm không biết bởi vì mình tặng lễ vật đã bị Từ gia hiểu lầm… Ngược lại không phải là hắn không đủ tinh tế, mà chỉ cần Ngô thị mang theo tâm lý “Hiểu lầm” chọn lựa, trong trên trăm món bảo vật cũng có thể lựa ra được vài món trân bảo mang hàm nghĩa đặc biệt.

Trừ Ngụy Quốc Công phủ không đưa hồi lễ ra, trên tiệc còn có vài chuyện khiến cho sau khi Tần Lâm tỉnh rượu cảm thấy kỳ quái: Phụ tử Từ gia hỏi tới chuyện Trương Tử Huyên cùng huynh trưởng nàng đi đâu là có dụng ý gì? Sau đó tại sao lại vô cớ nhắc tới chuyện muốn điều động mình từ Cẩm Y Vệ sang đại doanh Nam Kinh?

Chẳng lẽ bên Trương gia có biến cố gì?

Tần Lâm càng nghĩ trong lòng càng không nắm chắc, đang chuẩn bị ra cửa tìm Vương Thế Trinh dò xét tin tức, thân binh giữ cửa bên ngoài thình lình cao giọng kêu lên:

– Ba vị công tử tướng phủ Giang Lăng tới bái phỏng.

Cái gọi là ba vị công tử, thật ra là hai vị công tử cộng thêm một vị tiểu thư nữ giả nam trang. Huynh đệ Trương Kính Tu, Trương Mậu Tu hơi có vẻ phong sương, Trương Tử Huyên dung nhan hao gầy, tuy mặc nam trang nhưng không hề che được nét xinh đẹp, khiến cho người ta nhìn thấy càng thương yêu hơn so với ngày thường.

Biết ba vị này cùng tới hẳn có chuyện cơ mật, Tần Lâm dẫn bọn họ vào trong thư phòng, sau khi nha hoàn dâng trà xong bèn cho nàng lui ra, chỉ còn chủ khách bốn người.

Trương Kính Tu cùng Trương Mậu Tu liếc mắt nhìn nhau, hai vị đều lộ vẻ vẻ lúng túng, rốt cuộc tính tình đệ đệ Trương Mậu Tu nôn nóng hơn, lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy đưa cho Tần Lâm:

– Đây là bản sao thánh chỉ lấy từ chỗ gia phụ, chúng ta cũng chỉ tới trước sứ giả tuyên chỉ hai ngày, mang đến cho Tần thế huynh xem thử trước.

Trương Cư Chính tai mắt thông thiên, nghe nói y gợi ý cho các vị triều thần theo ý của mình, sau đó lại bỏ phiếu đồng ý trong nội các, đưa vào nội đình, do đồng đảng Chưởng Ấn thái giám Ty Lễ Giám Phùng Bảo phê son đỏ, cuối cùng phát trở về nội các thi hành.

Trên thực tế ý tứ Trương Cư Chính chính là thánh chỉ, cho nên Trương Mậu Tu có bản chính căn bản chẳng có gì lạ.

Nội dung trong đó chủ yếu tán dương nữ Thổ Ty Doanh Châu Kim thị, nói rằng người Di trên biển mộ đức thánh thiên tử ta, từ ngàn dặm cũng về đầu, Kim thị cung kính chuyên cần, thật sự là tấm gương cho người Di.

Ngoài ra phê chuẩn yêu cầu của Kim thị, bắt chước sắc phong Yêm Đáp Hãn trước kia, mở Hàng Châu làm thương cảng, cho phép hải thương các nước tự do mua bán, mở lại Thị Bạc Ty quản lý thuế thu thông thương, mức thuế vẫn theo như thời cũ là một phần ba mươi. Ngoài ra một hải cảng thông thương trước đây là Phúc Kiến Nguyệt Cảng, cũng đặc biệt cho phép thương nhân Doanh Châu lui tới mua bán.

Điều kiện này không tệ, mặc dù không tranh thủ được mở hải cấm thông thương trên phạm vi cả nước, trên thực tế đó cũng không phải là ngắn hạn có thể làm được. Trước đây Trương Cư Chính chủ trì Long Khánh khai hải cũng chỉ mở ra một chỗ Nguyệt Cảng, vả lại chỉ cho phép cư dân thuộc Chương Châu Tuyền Châu ra biển, cũng lập ra “thuyền dẫn” (giấy phép buôn bán hải ngoại) để khống chế số lượng thuyền bè ra biển. Hiện tại mở ra Hàng Châu thành cảng tự do mua bán, không hạn số lượng, không lập thuyền dẫn giống như bây giờ, đối với Ngũ Phong hải thương đã là tin tức cực tốt.

Ngoài ra thuế suất của Đại Minh như vậy cũng là rất thấp, một phần ba mươi cũng là 3,3%, thấp hơn so với bất kỳ thời đại nào sau này.

Nhưng trên thánh chỉ thiếu hai điều: Thăng thưởng Tần Lâm cùng trừng phạt đối với Vương Bản Cố.

Hoàng công công là hoạn quan, Hoắc Trọng Lâu là Đông Xưởng, hai nơi này do nội đình trực tiếp quản lý, thăng thưởng có thể không trải qua thánh chỉ. Nhưng Tần Lâm là quan bên ngoài, lập được công lớn như vậy, trên thánh chỉ nên có điều thể hiện mới phải.

Khó trách Ngụy Quốc Công Từ Bang Thụy lại suy nghĩ như vậy… Trước mắt thánh chỉ triều đình cơ hồ đồng nghĩa với ý tứ Trương Cư Chính, nếu trên thánh chỉ không có thăng thưởng Tần Lâm, chính là Trương Cư Chính không có hứng thú đối với hắn.

Thật sự như vậy sao?

Sắc mặt Tần Lâm vẫn tỏ ra bình thản không dao động, chẳng qua là nhìn Trương Tử Huyên.

Gương mặt trắng nõn như tuyết của thiên kim tướng phủ lập tức đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa áy náy lấy trong tay áo ra mấy phong thư.

Phong thư thứ nhất là đích thân Trương Cư Chính viết.

Nét chữ trên đó thanh nhã trang trọng, nét bút không hề tung bay tùy ý, lại mơ hồ mang theo khí độ uy nghiêm và oai phong lẫm lẫm. So ra Trương Tử Huyên bắt chước bút tích phụ thân viết lời tựa thay Bản Thảo Cương Mục, chỉ giống về hình dáng mà không có thần.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240